Nhạc Sĩ Nguyễn Quyết Thắng -
nửa thế kỷ với những bài nhạc du ca hào hùng.
Hát cho quê hương, cho đồng bào và thân phận

(trích đăng trong tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 144 phát hành ngày 10 tháng 11 năm 2017)
 

Nhạc sĩ Nguyễn Quyết Thắng năm 2012

        Cuối thập niên 60, giới sinh viên, học tṛ Saigon.. bắt đầu tụ tập hát với nhau những bài ca dành cho tuổi trẻ như Con đường vui, Hy vọng đă vươn lên, Xin chọn nơi này làm quê hương.. mỗi khi họ có dịp quây quần bên nhau quanh ngọn lửa hồng. Họ hát với tất cả niềm đam mê và nhiệt huyết cháy bỏng, không chỉ từ miệng, mà c̣n bằng một trái tim vang động lời thề quyết tâm xây dựng quê hương.

        Lửa bừng bừng của tuổi trẻ được khơi lên từ những ngày đó.. và nhất là, vào thời điểm 1972 khi cuốn băng Du Ca 1 vừa phát hành, hàng vạn thanh niên miền Nam lại có dịp biết thêm những Cho đồng bào tôi - Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ (Nguyễn Đức Quang), Tuổi trẻ chúng tôi (Giang Châu), Anh sẽ về (Nguyễn Hữu Nghĩa, thơ Khê Kinh Kha), Bỏ Trường Mà Đi ( Trần Đ́nh Quân ), D́u nhau (Ngô Mạnh Thu).. trong đó có sự xuất hiện những gịng nhạc mới của nhạc sĩ trẻ Nguyễn Quyết Thắng với bài hát Gọi Tên Đất Mẹ, ca khúc này do Julie Quang tŕnh bày..

        “Tôi gọi tiếng Việt Nam, bằng niềm thương trải rộng, Từ khi vừa phôi thai. Lửa bom cầy mạch sống. Tôi gọi tiếng Việt Nam. Hai mươi năm tuổi buồn, máu thấm ḷng quê hương, Nhuộm đầy sông Hồng Hà. Việt Nam ơi Việt Nam, đây quê hương hiền hoà ngạo nghễ giữa trời đông..”

        Người viết biết đến tên tuổi Anh từ đó.. và sau này qua cuốn phim Trường Tôi chiếu ở Saigon năm 1974, bài hát Vắt Tay Lên Trán được hát trong phim do Nguyễn Quyết Thắng sáng tác lại là một kư ức đẹp cho tôi và nhiều người bạn khác.

        “Cho em tôi giấc mơ đẹp tựa như áng mây mờ Đừng dật dờ giông tố quay cuồng nếp sống ngây thơ Em say trong giấc vàng, mùa sang nhuộm ánh thu tàn Em đi trong đám người nào, ai nh́n thấy em tôi”… Quả đúng là những tác phẩm đă được viết từ tim, viết bằng hơi thở.. Từ đó tôi mong sẽ có ngày được gặp một Nguyễn Quyết Thắng bằng xương bằng thịt ngoài đời…

        Rồi biến cố giông tố 75 ập đến.. giữa những đám mây đen ḱn kịt kéo về che phủ, tôi như đứa bé lạc đường không thể t́m về lại mái trường Lasan Thủ Đức ngày nào.. Những người thầy, bạn bè.. giờ đây tan tác mỗi phương.. Bất chợt, có một người bạn nào đó ghé thăm (mà thời gian lâu quá chẳng thể nào nhớ nổi).. Người bạn cầm đàn và ghi lại lời một bài ca anh vừa mới học được.. Bài hát tên: Trở Lại Lasan với lời như sau:

        Trở lại Lasan, một sáng sớm mây hồng Trường xưa vẫn đó, trường có nhớ ta không? Qua bao nhiêu ngày học, là qua bao nhiêu kỷ niệm Giấc mộng tuyệt vời, Lasan.. Trở lại Lasan, hàng liễu vẫy tay chào dù cho giông băo, màu lá có xanh xao Cơn phong ba ngh́n trùng, bủa vây quanh ta mịt mùng Cúi đầu, gọi thầm, Lasan. Trăm nhớ thương rộn ràng, ngồi trong lớp bao hân hoan Vai bó vai chuyện tṛ, đùa chơi với nhau ngây ngô Nhưng ai đâu ngờ rằng, đời cắt mối tơ giăng Nên hôm nay lạ lùng, từng chiếc lá bao dung. Trở lại Lasan, t́m quán vắng năm nào Thầy xưa đâu vắng, bạn cũ đă lênh đênh Ta lang thang một ḿnh, và ta hoang mang tội t́nh Mất rồi, mộng huyền, Lasan....   

        Bài hát nhanh chóng được chuyền tay rồi truyền tai. Những đêm cắm trại họp mặt quanh ngọn lửa, bài hát Trở Lại Lasan được lén lút cất lên, lúc đầu là đơn ca, về sau nỗi xúc động dâng trào, chẳng c̣n ai biết sợ, thế là tiết mục trở thành một bài hợp ca đầy nước mắt.. Sau này qua Mỹ, nhờ phương tiện Internet, tôi mới biết bài hát đó nguồn gốc thật sự có tên gọi: Lần Trở Lại Ban Mê do chính nhạc sĩ Nguyễn Quyết Thắng sáng tác, lời Đoàn Văn Khánh , qua tiếng hát Minh Chiến Nguyên bản của bài nhạc là:

        Trở lại BanMê một sáng sớm mai hồng..
        Rừng chưa thay lá, rừng có nhớ ta chăng,

        Qua bao nhiêu đoạn t́nh,
        Từ khi nghe trong hồn ḿnh
giấc mộng ngọt ngào môi thơm..
        Trở lại BanMê, phượng vĩ vẫy tay chào
        Dù cho mưa băo - Hạ vẫn trắng như xưa.

        Mây bay qua mặn nồng và hôn lên môi phượng hồng,
        Núi đồi miệt mài ươm mơ

        Trăm nhớ thương rộn ràng,
Ngồi bên suối nghe thu sang,
        Mơn trớn ru nồng nàn cùng ta hát câu yêu thương,
        Nhưng ai đâu ngờ rằng - một chiếc bóng bơ vơ,

        Đêm khuya trong mộ sầu - nằm xơa tóc hư vô.

        Trở lại BanMê ṃn dấu bước chân đời

        Hồn nghe như sóng, hồn chắp cánh lênh đênh.

        Cơn phong ba ngàn trùng c̣n vây quanh ta một miền

        Cúi đầu gọi người thiên thu.

        Trở lại BanMê - ngồi nắn nót cung đàn,

        Từ trong tê buốt ḍng máu nóng xanh xao,

        Xa xưa em hẹn thề làn hương liêu trai chợt về
        Tiếng vọng thật buồn...BanMê 
.

        Qua những tài liệu đọc được, tôi biết nhạc sĩ Nguyễn Quyết Thắng  bắt đầu viết nhạc từ năm 1967. Đây cũng là năm anh từ Ban Mê Thuộc về Saigon tham dự Đại Hội Du Ca Toàn Quốc lần thứ nhất tổ chức ở trường Đại Học Văn Khoa trên đường Nguyễn Du, và trong kỳ Đại Hội đó, Nguyễn Quyết Thắng tham dự cuộc thi sáng tác và đă đoạt giải nhất với bài hát “Máu Tim Này Cho Ai”.. 

        Với yếu tố này, tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ muốn thực hiện một số báo về Nguyễn Quyết Thắng, người nhạc sĩ một thời từng gắn bó chặt chẽ với du ca, và sau một thời gian t́m kiếm, người viết đă liên lạc và gửi một lá thư email mong có được những h́nh ảnh và những tư liệu về sự nghiệp âm nhạc của Anh. Chỉ trong vài ngày, tác giả Vắt Tay Lên Trán nhiệt t́nh hồi âm:

        “Trần Quốc Bảo quí mến Dưới đây là link bài viết và bài phỏng vấn, Bảo xem qua chắc cũng sẽ nắm được những dữ kiện cần muốn biết, và link một số h́nh ảnh. Cái nào Bảo muốn lấy th́ cứ download về tự. nhiên nhé.

        Ngoài ra Bảo có thể xem tất cả các bài tiếp theo khác cùng những bản nhạc muốn lấy về trong Trang Nhà của tôi dưới đây www.nguyenquyetthang.com Chúc vui và cám ơn thật nhiều. Quí mến

        Mặc dù chưa được gặp ngoài đời, nhưng tài năng và cách sống của Anh, quả đă là câu trả lời, tại sao từ đồng nghiệp đến người hâm mộ, ai ai khi nghe tên cũng đều quư Nguyễn Quyết Thắng.

        Số báo này được thực hiện và xin gửi đến Anh bằng tấm ḷng trân trọng nhất.

 

Nguyễn Quyết Thắng bên hồ Lak - Lạc Thiện - Banmê 1971