Về Biển Đông

Nguyễn Minh Nữu

Về biển Đông mà nghe tiếng dân Chài
Ḷng quặn đau soi vết thương bao ngày
xưa ra khơi một khoang đầy tôm cá
ríu rít cười con thuyền Việt Nam ơi
Nay ra khơi là thuyền đi với kinh hoàng
Máu đă ứa trào vào biển mặn nát tan

 
ra khơi tung lưới giữa trời
tay không sao chống súng dài
buồn con người mà quê hương từ nan
Ngoài xa thấp thoáng con thuyền về
tả tơi vết thương không nụ cười
không tôm không cua c̣n nước mắt
chúng cướp hết rồi người thân ơi
Vó lưới đă đành viễn khơi
giữ lấy  xác người thôi đành
biển bây giờ c̣n Việt Nam nữa không?

 
Về Biển Đông c̣n đâu sóng xô bờ
Mùa bội thu nghe đă  xa mịt mờ
khi ra khơi mà đôi gịng nước mắt
Biết thế nào ...con thuyền Việt Nam ơi
Bao nhiêu năm rồi từng đêm khát khao chờ
sao cho yên b́nh vùng biển trời nước ơi