thơ

Trangđi Glasssey-Trầnguyễn

cười là cái thịn của người*

Tặng m.

 

 

Con cười

toát b̉n thịn

trời thở ṃt hơi m

 

Con cười

người mở mịng

rung chũi ngọc m thìn 

 

Con cười

trời đ́t quỵn

cái thịn tắm chùa làng

bt ngt niềm v tội

ao đời thơm men tin

 

* Tựa bài thơ được đặt theo m hưởng của tựa bi viết Chùa là cái thịn của làng trong tuyển tập H Nội Trong Mắt Ti của Nhà văn Phạm Phú Minh, aka Phạm Xun Đài. Cha l ci thiện của lng vốn l chữ của nh văn Nguyễn Khải, trong một bi viết năm 1990 về x hội Việt Nam trong thời kỳ đổi mới.

 

 

tiềm thức ngược

Trangđi Glasssey-Trầnguyễn

 

mẹ đạp xe đn gnh

của ng Cố

chở hai con trn đường lầy lụa tiềm thức

khc khch ổ g

gi ngược

bốn bn tay mềm m lấy eo mẹ

bốn bn tay cn thơm sữa mẹ

hai anh em dnh st vo nhau

p mặt vo lưng mẹ

mẹ nhổm người ln lấy sức m đạp

xe cứ trng trnh một chỗ khng đi

hai bnh xe trợn mắt nhn nhau

như hồi nhỏ

mẹ đạp chiếc xe ny

mong đi cho mau tới nh

con gi m đi xe đn gnh

thiếu nữ tnh

thừa hụt chn

ci xe đn gnh

ng Cố vẫn đạp

thng mấy lần

xuống thăm B Ngoại v năm chị em của mẹ

đem theo c tươi, rau vườn, gạo mới

lc ng Ngoại đi cải tạo

đi vượt bin

hao ht ngọn đn dầu

leo lt phng đơn

gi chướng bạt qua đầu

rt ln từng cơn

những cnh đồng hoa vạn thọ chập chờn bung nở, tung hương

Tết!

 

gi kh kht

đm hổn hển

ba mẹ con trẹo mnh lướt tới

mẹ thiếu ngủ, thừa cn

mất sức

tiếng con khc

như đo loa kn

trắng mở muốt di

bắn ra trong gi

gi dịu đi

mẹ tỉnh giấc

đm thu

rớt những giọt trời

trong vắt như trăng

 

mẹ mc từng muỗng thời gian

mớm cho tiềm thức sơ sinh

mi b mớm

những đớn đau đứt đoạn

đ qua v đang tới

oe oe bức tường ru mịn

cn long lanh ướt trận mưa h hoa nin

mẹ thấy bng cc con thấp thong trong những giọt nước

đọng lại trn mi tc trẻ thơ

đang sng snh cầu vồng nhiệt đới

 

bốn bn tay khẽ khng nhn nhảy

gọi chiền chiện về lng liếng ngọn tre

ci vng xanh ngt ngn tầm mắt

cnh đồng chiều

u ưở nằm nghe

Trangđi Glasssey-Trầnguyễn

 


Copy right 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved