Tập thơ :
TÌNH & ĐỜI BƠ VƠ.



Nguyễn Trung Chính
 


Mục Lục

01 Cuồng Say
02
Ðừng Hỏi
03
Em Việt Nam
04
Em Gái BanMê
05
Nhớ Lại Một Thời
06
Buồn
07
Chúng Mày
08
Nâng Niu Cuộc Đời
09
Đời Chưa Yên
10
Ta Và Em
11
Buồn Xứ Lạ
12
Trăng Nước
13
Mầy Hỏi Tao
14
NgườiVà Ta
15
Lục Thập Chi Ngộ
16
Thuyền Trăng
17
Mẹ Ơi
18

19
Vẫn Mãi Yêu Em
20
Chờ Em Mấy Kiếp
21
Xin Đừng Nhắc
22
Tưởng Như Đã Quên
23
Để Kiếp Lai Sinh
24
Bơ Vơ
25
Buồn Xuân
26
Duyên Tương Ngộ
27
Anh Gọi Em
28
Đường Chiều
29
Thầy (ĐMG)
30
Anh Gọi Em Về
31
Me... Thu Về!
32
Em Về Không ?
33
Gặp Gỡ
34
Thoát Xác Như Mơ
 

 

        

 

 

 

 

CUỒNG SAY
 

Ta đã nói đời ta là hoang dã,

Như thác nguồn, nước lũ, trận mưa sa.

Ta đã bảo kiếp ta là lữ thứ,

Chối bỏ gông cùm, luật lệ, xa hoa…!

Đừng hỏi ta luật thơ nào gắn bó,

Đừng nhắc ta tứ tuyệt với ngũ ngôn,

Đừng mê ta bằng truyện Kiều lục bát,

Mà gọi ta là phá thể càn khôn…!

Bởi ta viết với tình tràn trong máu,

Lời ta say với tất cả tâm hồn,

Những  đớn đau ta hoá ra mộng mị,

Ôm buồn phiền ta đã dặt môi hôn,

Ta ngạo nghễ đứng lên làm sao rụng,

Ta vươn tay làm đổ vỡ tinh cầu,

Cho sảng khoái cơn say tình chất ngất,

Đời là gì sao quá lắm bể dâu!

Ta có đó rồi không! Quên giăng mắc…

Mặc ta say rồi uống cạn linh hồn,

Bàn tay đó nắm đi đừng khờ dại,

Ôm nhau đi đừng có đợi môi hôn!

Ta là thế… Một kiếp vay không trả!

Mang nợ trần trải rộng với núi sông…

Có hay chăng những người ta lỡ gặp?

Biển sông dài… Tình nghĩa quá mênh mông…!

                                 San Jose July 15,2  

 

 

 

ĐỪNG HỎI         

 

Đừng hỏi tôi có phải là thi sĩ!

-Tôi chỉ buồn chép lại khối tình đau,

Đời võ vàng đắng cay trong kiếp sống,

Tôi xót lòng viết lại cuộc bể dâu.

Đùng hỏi tôi có phải là thi sĩ!

-Tôi chỉ là hạt bụi lốc Ban-Mê,

Bay xa mãi để làm thân lữ thứ,

Chết đâu đây, mặc mẹ đợi con về.

Và cứ thế đời tôi xoay xoay mãi!

Biển tình gào, duyên chết dạ chưa yên,

Quên lối về, đời hải âu phi xứ!

Mơ một ngày bên mẹ ngủ bình yên…

                    San Jose July 15, 2003

 

 

 

EM VIỆT NAM   

 

Em nẽo đẽo bên ta mà đòi nợ!

Ta trốn hoài mà em vẫn chẳng tha!

Em cắn ta bằng miếng sầu buốt gía!

Em đã đâm bằng mũi nhọn xót xa!

Ta khắc khoải trong tình buồn lữ thứ,

Vọng về đâu nay tóc đã bạc mầu!

Con chim lạ loài hải âu phi xứ,

Bay về đâu dưới cánh chỉ biển sâu!

Em đừng hỏi sao ta vay không trả?

Đập chén đời, say tỉnh chuốc u-hoài?

Yêu mà chi như cuồng giông bão tố!

Để dập vùi, mộng vỡ mặc xuân phai!

Chớ gọi ta, và đừng trông mong nữa,

Đời bể dâu,  đầy dã thú kiếp người!

Ta đã chết trên đỉnh sầu vong quốc!

Đớn đau này ôm mãi lệ không vơi…

Ta đã biết đời sầu mang vạn kiếp!

Em Việt Nam! Tiếng vọng động biển khơi,

Ta về đâu? Kiếp sau xin gặp lại,

Ân tình này ta gói ghém muôn đời…

                San Jose July 21, 2003

 

 

 

EM GÁI BAN-MÊ       

 

Em gái Ban-Mê xuân mấy độ?

Hoa tàn, má phấn cũng phôi pha!

Vòng tay ta kéo thời gian lại,

Nhưng tình ta để mặc xuân qua.
 

Ban-Mê lốc bụi chạy quanh sân,

Cuốn xác phượng rơi, thoáng tình gần,

Duyên em có phải pha màu máu?

Ta buồn ngây ngất lệ rơi chân.  

Lá thu vàng úa ngập đồi hoang,

Xào xạc tình thu, nắng thu vàng,

Ta yêu em quá tình ngây dại,

Ngỡ ngàng tiễn biệt, lệ sang ngang.  

Mấy độ đông về ta biệt xứ,

Nhớ hoài gío lộng lạnh đồi xưa,

Trăm năm ta vẫn như giông bão!

Thoáng gọi em về, tuyết như mưa.

                San Jose, July 08/2003

 

 

 

NHỚ LẠI MỘT THỜI        

 

Nhớ lại một thời tôi rộn rã…!

Phượng hồng thoáng đó đã tan hoang,

Dấu yêu rêu phủ mờ trang sách,

Bèo trôi sông nước quá ngỡ ngàng.

 

Cho tôi một chút thời thơ ấu!

Một chút tung tăng tuổi dại khờ,

Một khoảng trời xanh vương mộng mị,

Một vầng trăng sáng với nàng thơ.  

 

Có phải tuổi xanh tôi đã mất?

Bên cạnh bạn nằm kề hố bom!

Bên con mương nhỏ loang màu máu!

Tiếng khóc thảm lòng mẹ mất con!

Xin ai trả lại tuổi thơ tôi!

Trả lại tuổi xanh tuổi yêu người,

Tuổi ôm cặp sách vui bè bạn,

Tuổi cười ve vuốt, tuổi đôi mươi. 

Một chút mơ, rượu mền say tỉnh,

Đời hải âu … buốt dạ xứ người!

Tình vẫn thế lạc loài bão tố!

Tôi nhớ người… tình mãi không vơi…                     

San Jose July 11, 2003

 

 

 

BUỒN

 

Sầu làm sao ! Ta nhận được mặt nhau,

Chuỗi thời gian khắc nghiệt để lòng đau!

Chân đà mỏi gối đầu vương tơ trắng,

Ai đã buồn, ai khóc cuộc bể dâu!

 

Bốn mươi năm ta lặng lẽ tình sâu,

Bỏ lại em, trưòng học cũ duyên đầu,

Ta cao vọng làm thân trai chiến quốc,

Để bây giờ nước mắt tủi cho nhau.

 

Đời ta đã nửa kiếp chiến tranh dài!

Nửa kiếp bây giờ tóc đã vội phai,

Hỏi ai ? níu laị thời yêu dấu cũ!

Xin giữ dùm tôi trọn kiếp lạc loài…

 

Gặp gỡ làm gì dạ xót lòng đau!

Tình em ta đã nợ, trả kiếp sau,

Nếu mai chợt nhớ, xin em đừng gọi,

Để đừng buồn rồi vội nhắc tên nhau.

                  San Jose July 12, 2003 

 

 

 

 

CHÚNG MÀY
 

Tao nhớ chúng mày,
Ngôi trường học cũ,
Lối mòn phượng xưa,
Bờ cỏ úa...
Tao luôn gọi tên,
Những thằng bạn cũ,
Bên kia đại dương,
Buồn mặn môi...
Tao nhắc nhở tên...
Những thằng nằm xuống,
Bìa rừng , góc núi...
Xót xa lòng...
Bây giời tầm gởi!
Vong thân xứ lạ!
Một trời thương nhớ....
Muối tâm tư...
Tao về Ban-Mê !
Hôn vào hạt bụi!
Khóc cho tình đau!
Hồn nhạt nhòa...
               
San Jose July 12/2003  

 

 

 

 

 NÂNG NIU CUỘC ĐỜI       

 

Ta nâng niu cuộc đời,

Trong khói lửa chiến tranh,

Bên những người nằm xuống,

Xác đổ nát tan tành.

 

Ta nâng niu cuộc đời,

Nhìn bạn ta tan nát,

Trên khung trời Ban-Mê!

Mày đi tao ở lại.

 

Ta nâng niu cuộc đời,

Giữa quân thù chung quanh,

Với tiếng reo, đạn rú,

Kiếp sống sao mong manh!

 

Ta nâng niu cuộc đời,

Thân nô lệ xứ người,

Kiếp tằm tơ vẫn nhả,

Cuộc đời vẫn nổi trôi.

     San Jóe July 12, 2003

 

 

 

 

ĐỜI CHƯA YÊN         

 

Sáu mươi tuổi chẵn đời ngang dọc!

Một thoáng say, tình vẫn chưa yên!

Duyên ngày cũ… em như tăm cá,

Ta hải âu, một kiếp mong tìm.

 

Đời ta đó… thoáng say rồi tỉnh,

Tỉnh rồi say nhắc bến sông xưa,

Thuyền ai đó? Đêm trăng vàng võ!

Có đợi ta? Trăng vỡ … sông mưa…!

 

Một thoáng thôi, môi mềm biển mặn,

Giọt đắng cà phê… bóng em đâu?

Ta uống trọn mảnh đời thác lũ!

Gọi em hoài trên đỉnh tình sầu!

 

Ta biết kiếp này chẳng gặp em!

Gặp em như lạ kể chưa quen!

Tên em thoáng vọng trong cơn bão!

Tình đến bao giờ được ấm êm!

                    San Jose July 14, 2003

 

 

 


TA VÀ EM          
 

Ta biết em, ta tuổi đã gìa,

Võ vàng một kiếp để xuân qua,

Sao ta cứ níu cơn tình cũ,

Khổ nỗi tình ta chưa phôi pha.

 

Em đã đi rồi mấy mươi xuân,

Để lại lời thơ tủi than thân,

Thế là em giết đời ta đó.

Có biết chăng em, lệ ái ân.

 

Một lần yêu…trọn đời giông bão,

Ta với em hai giải tinh cầu,

Em là ai? Ta tìm kiếm mãi?

Trọn một đời gói ghém tình sâu.

 

Thôi cũng đành mang nợ trao nhau!

Em trao ta nhận có gì đâu!

Nếu mai có kiếp đời vay trả,

Ta trả lại em cả biển sầu.

       San Jose July14/2003

 

 

 

 

BUỒN XỨ LẠ

 

Xứ người vương vất phía Đông xa,

Trăm nhớ ngàn thương phải chăng là,

Một chút hương xưa còn quyến luyến,

Nụ cười vội tắt để chia xa.

 

Bỏ lại sau lưng kỷ niện đời,

Ôm vào mộng mị chuốc sầu rơi,

Có ai, ta nhắn về phương đó,

Ta vẫn yêu người… Me. Việt ơi!

 

Bây giờ con vẫn thân tầm gởi!

Khắc khoải từng giờ, mẹ đợi mong!

Có phải luống khoai giờ đã héo?

Xứ lạ quê người, nợ chưa xong!

 

Mộng mãi , thương hoài vẫn đợi mong,

Nửa đời Quốc Hận… Kẻ lưu vong!

Đưa tay chân yếu, đầu tóc bạc!

Lệ đâu còn nữa để mà đong!

                    San Jose July 15, 2003

 

 

 

 

TRĂNG NƯỚC

 

Có ai trở lại đất BanMê?

Nhớ nhặt dùm ta đóa phượng tàn,

Ép trong tập sách vương màu tím,

Có vạn lời thơ viết vội vàng.

 

Em có hay về xứ Ban-Mê?

Đứng giữa rừng mai, nắng trải vàng,

Cho hoa vương tóc, gây mùi nhớ,

Xuân này, đã  biết mấy xuân sang?

 

Anh đã quay về thấy Ban-Mê,

Thấy cơn mưa loạn ngập lối về,

Đem cơn tình cũ anh trang trải,

Dưới trời giông bão, tim tái tê.

 

Em thoáng vội đi ta trở lại,

Xứ Buồn- Muôn-Thủa gío bụi bay,

Duyên như gặp gỡ tình trăng nước,

Trong đáy hồ thu gío lặng say.

               San jose July 15, 2003

 

 

 

 

MÀY HỎI TAO

 

Sao ta lại gặp đây !

Nơi xứ lạ quê người!

Đứa chân trời góc biển,

Đứa mù mịt chân mây,

 

Mày hỏi tao tên tuổi,

Những thằng chết trong mây,

Những thằng nào góc núi

Tao vội uống men say…!

 

Đau xót nào ai hay…!

Tao nhớ về tuổi dại,

Giọt nước mắt mặn cay,

chai rượu đầy đã cạn,
 

Mày khóc hay tao khóc ?

lệ nến cũng buồn thôi…!

Giọt sầu nào trang trải ?

Cho thời gian qua rồi!
 

Chai rượu sầu chưa cạn,

Cuộc tình vẫn đuổi deo,

Mày tao như biển động,

Một đời gói mang theo…!

Nói chuyện với Chỉnh.

       San Jose  July 23, 2003

 

 

 

NGƯỜI VÀ TA
 

Làm gì cho người trên quê hương xứ lạ ?

Làm gì cho đời khi kiếp sống bơ vơ!

Làm gì cho ta khi không còn gốc rễ,

Đời lưu vong chết tức tưởi thật không ngờ,
 

Trần Thị Bích Câu ra đi không trở lại,

Những giọt máu hồng không thấm đất mẹ cha,

Bỏ lại sau lưng quê hương và tất cả…

Không chết vì đạn thù như chết hôm qua…!
 

Đời là thế…! Ai có thương ta mà hỏi,

Lạc xứ người, sự sống chết đã ngu ngơ !

Dưới mắt người ta vẫn là loài thú la.

Gào thét cho nhiều ta vẫn kẻ bơ vơ…!
 

Nếu người hỏi ta, đời sao nhiều cay đắng ?

Ta hỏi lại người, bao giờ ta yêu ta ?

Nắm bó đũa ta đã tung ra bừa bãi,

Và hỏi người rằng đoàn kết hay chia xa ?
 

Ta tức tưởi, sao ta và người cùng giống !

Đã chẳng cùng ngồi, cùng nói tiếng mẹ cha,

Chẳng nói lời thương bằng tình người yêu dấu.

Mà chỉ bằng lời uất hận để can qua.
 

Trên xứ lạ ta và ai không cội rễ !

Như nước chẳng nguồn, cá chết lạnh biển băng!

Ta đưa tay sao người quên không nắm lấy.

Ta chết rồi, người vui sướng có được chăng?
 

Chị Bích Câu bị cảnh sát bắn chết tức tưởi

Ngày 23 tháng bẩy năm 2003.

                       San Jose July 23, 2003

 

 

 

LỤC THẬP CHI NGỘ
 

Hề… lục thập chi ngộ…!

Hề…một kiếp đục trong…!

Hề…nhân sinh tất tử…!

Hề…Quốc loạn lưu vong…!

 

Bốn mươi năm gặp lại,

Uống lời mày, lời tao…

Chén rượu mừng chưa cạn,

Hẹn nhau tự kiếp nào…?
 

Mày kể chuyện bay bổng

Của những thằng phi-công,

Những cái chết tức tưởi,

Nổ tung như pháo bông.
 

Nhắc những thằng bạn cũ,

Nhớ thằng Quang, thằng Long,

Ba-lô đời lính chiến,

Kinh Kha… để mẹ trông..

 

Bây giờ kiếp bèo trôi…!

Con sông nào sông mẹ…?

Nhánh nào nối rốn nôi…?

Tao mày đều thổn thức…!

 

Kiếp đời sao vàng võ..!

Tình người sao đắng cay…!

Đường về sao quá lạ…!

Rượu uống sao chẳng say…!

    Gặp Ng. Kim Khoa.

    San Jose 8/13/03

 

 

 

 

 

 

 

THUYỀN TRĂNG


Đầu thu rồi đó em biết không ?
Lòng hồ xao động với tình trăng,
Nhớ nhung đôi mắt hồn sao rụng,
Ta thả hồn ra với chị Hằng...!  
Bao giờ Ô Thước mới qua sông ?
Trên thuyền ta đợi ... sóng bập bồng...
Đầy thuyền ta chất trăng và rượu,
Lá động trên bờ, phải em không?  
Có phải em về tối hôm Qua ?
Đưa tay ta múc ánh trăng ngà,
Đổ lên suối tóc nhung huyền đó,
Phảng phất hương trầm, dáng thướt tha.  
Đưa chèo quậy nước làm trăng vỡ,
Gọi khẽ tên em lá ngẩn ngơ,
Mình ta đơn lẻ trên hồ vắng,
Tình xưa ôn lại... Kiếp bơ vơ...!  
Có phải bước em hay lá rụng ?
Làm ta rộn rã, thoáng chơi vơi...
Tỉnh say một thoáng ôm đầy mộng,
Mang cả thuyền trăng đổ biển đời...!  
Ta mãi đợi em bến vắng này,
Ngân Hà một giải ... tỉnh rồi say...!
Nếu chim Ô Thước qua bên đó,
Nhớ xách cho ta bình rượu đầy...!   
               
        
   San Jose đầu thu 2003

 

 

 



M Ơ…!
 

Đen thủi đen thui thế mới hay,

Giống cha, giống chú, giống luôn thày…!

Giống ông hổ tướng Trương Phi đó,

Khỏe thật như trâu để vác cày…!

 

Khỏe thật như trâu để vác cày,

Ngày cày dăm mẫu đất không hay,

Tối về tay cối, chân giã gạo,

Dâu bể mặc đời cuộc tỉnh say.

 

Dâu bể mặc đời cuộc tỉnh say,

Đồng giao vang vọng lúa hương bay,

Ca ca, hát hát chân cao thấp,

Sơn hà một gánh mộng đêm nay.

 

Sơn hà một gánh mộng đêm nay.

Ngày mai tỉnh dậy  tiếc cơn say,

Thì ra ta vẫn đời lữ thứ…!

Quê hương biền biệt nhớ từng ngày…!

 

 

 

  

VẪN MÃI YÊU EM.


Ban-Mê có phải em còn đợi ?

Gió về phượng đỏ trải nắng mơ

Nhớ Nhung chân buớc trên đường cũ

Dạ xót bồi hồi chợt ngẩn ngơ

 

Lạc hồn như thoáng bóng em xa

Muốn gọi, ôi sao mắt lệ nhòa…!

Bỗng thấy tim anh đau đớn quá,

Xé lòng tới chết chẳng phôi pha…!

 

Ban-Mê anh gọi mãi em về,

Đi hết đường chiều thỏa mộng mê,

Đắm say một kiếp tình anh đợi,

Nhưng vẫn đợi hòai trong tái tê…!

 

Có nghĩa là anh mãi đợi chờ,

Chân hoang vẫn bước tủi bơ vơ,

Vẫn yêu thương mãi hình bóng cũ,

Vẫn gọi tên em lúc ngủ mơ…

                            San jose Oct. 05, 2003

 

 

 

 

CHỜ EM MẤY KIẾP

 

Nhớ em ta nắn cung đàn,

Gây sai lỗi nhịp tiếng đàn trùng giây,

Ôm đàn anh thoáng ngất ngây,

Như ôm dáng cũ những ngày dấu yêu,

Ngủ mềm trên đỉnh tình xiêu,

Mà như tay mộng dắt dìu nhau đi,

Aí ân một thoáng tình si,

Anh mang mộng vỡ chia ly cuối đường,

Ngày xưa em thật dễ thương,

Bây giờ anh ngã giữa đường ai hay,

Nhìn trăng mà tủi xuân này,

Chờ em mấy kiếp không hay xuân tàn

        SanJose Oct. 6, 2003

 

 

 

XIN ĐỪNG NHẮC

 

Xin đừng nhắc người tôi thương ngày cũ…!

Thủa học trò tình len lén lên ngôi.

Tôi cũng biết tuổi mộng mơ vụng dại,

Chỉ nụ cười tôi đã hiến tình tôi…!
 

Thủa học trò, tôi và nàng cùng lớp,

Mái tóc huyền… tôi hôn gío trinh nguy ên…

Thương đôi mắt như một loài sao rụng,

Nụ cười tiên, chiếc răng khểnh làm duyên,

 

Có những chiều Long làm nàng tức giận,

Tôi đam mê nhìn má phấn lệ rơi…

Rồi ao ước cho nàng thôi hờn giỗi

Để tôi yêu Tây Thi hé nụ cười.

 

Đầu hè cũ tôi cùng nàng chung lối,

Nhìn phượng rơi quyến luyến áo học trò,

Tôi lặng nắm hoa cài trên tóc rối,

Nàng thẹn thùng ôm cặp sách co ro…!

 

Để từ đó tôi làm thơ không tặng,

Giữ cho mình vạn kỷ niệm mộng mơ,

Cho câm nín thành thơ trên trang sách,

Cho tình tôi trọn vẹn chữ ngu ngơ…!

 

Tình từ đó như thơ và ảo ảnh,

Mộng ước nhiều, tôi nguyện vẽ lên tranh,

Nhưng dấu yêu vẫn chỉ là câm nín,

Chỉ mình tôi… tôi biết chuyện không thành…!

 

Rồi từ đó.. cuối hè tôi vắng bóng,

Xa bạn bè, xa trường cũ thân yêu,

Xa luôn cả người tình trong mộng kín,

Nhớ thật nhiều… hồn giẫy giụa bấy nhiêu…!

 

Bốn mươi lăm năm bể dâu trôi nổi,

Mang hành trang chiếc răng khểnh vào đời

Trong tim tôi vẫn yêu và  gói kín..!

Tận đáy lòng hình bóng nhỏ không vơi

                                 San Jose 16/8/2003

 

 

 

 

MẸ ƠI…
 

Con gọi mẹ ơi và ước ao,

Nằm trong long mẹ ấm làm sao…

Sắu mươi tuổi vẫn … tay rờ vú…

Vẫn muốn mẹ hôn tựa thủa nào.

 

Nhìn mặt mẹ đầy những vết nhăn,

Tóc trắng như tơ, biếng tiếng cười,

Lưng còng, mắt đục, tay run rẩy,

Tuổi mẹ bây giờ đã chín mươi.
 

Trăm năm mẹ vẫn dang tay ra,

Ôm cả đàn con vào một nhà,

Vẫn gói tình thương trong chéo áo,

Nụ cười móm miệng… chắu ê…a…

 

Mẹ ơi…! chuối đã chín trên cây…!

Dâu bể đổi thay, trần thế này…!

Con mong mẹ đứng bên con mãi,

Lời mẹ sông nguồn, sữa ôm tay…!  

 

 

 

 

 

TƯỞNG NHƯ ĐÃ QUÊN
 

Bây giờ  tôi mới hiểu tình tôi,

Những tưởng thời gian xoá mất rồi,

Cũng như pháo nổ ngày xuân ấy,

Xác nát tan tành gió cuốn thôi…! 

 

Lòng tôi cứ tưởng thế là quên,

Cứ tưởng thời gian tựa thuốc tiên,

Tôi đem uống hết… mong quên lãng…!

Nhưng khổ cho tình vẫn chửa yên…!

 

Hơn bốn mươi năm dời lận đận,

Kiếp nghèo tôi ngỡ đã quên em,

Không ngờ mộng kín ai vui nhắc,

Làm cả hồn tôi ngập bóng đêm…!

 

Cứ ngỡ rằng quên, vẫn nhớ nhiều…!

Nhớ em e thẹn nón xiêu xiêu,

Nhớ nụ môi cười che vạt áo,

Nhớ dáng em đi dưới nắng chiều.

 

Tôi biết rằng em xuân đã qua,

Dâu bể cũng nhiều… lắm xót xa,

Nhưng trong sâu thẳm hồn tôi ấy,

Vẫn dáng yêu kiều, bước thướt tha.

 

Thời gian chẳng xóa được tơ lòng…!

Để đáy hồ thu… mây phủ trăng…!

Ai xô chiếc lá trôi trên nước..?

Làm cả hồn tôi gợn sóng giăng…!

                          S.J. Aug. 22/2003

 

 

 

 

ĐỂ KIẾP LAI SINH
 

Lẳng lặng nhìn nhau lòng đã thấy say rồi,

Tôi nhận ra em và đã để lệ rơi,

Bốn mươi lăm năm, mang kiếp đời thú lạ…!

Sống bể dâu nhiều, mắt vẫn sầu không vơi…

 

Tôi mừng rỡ gọi, nhưng em đà trở gót,

Đứng chết ngỡ ngàng, sầu mộng vẫn là tôi,

Một phút tỉnh say… em chợt là cơn lốc,

Cuốn hút tình tôi, rồi xé nát một đời…!

 

Tôi vẫn thế và mãi luôn vẫn thế thôi,

Mộng kín tình tôi, kiếp sống vất vưởng trôi,

Bao lần nguyện ước giết đi sầu dĩ vãng,

Là bấy nhiêu tình sóng dậy vỗ  khôn nguôi…!
 

Đã lỡ xuân phai, kiếp này không duyên nợ…!

Tôi nguyện với em sẽ gói những tình thơ,

Mang ấp ủ làm hành trang cho kỷ niệm,

Để kiếp lai sinh tôi gặp lại người mơ…!

                    SanJose 25/8/2003

 

 

 

 

BƠ VƠ

 

Tôi thương bờ cỏ úa,

Nhè nhẹ lá thu bay,

Lá nương trên cỏ úa,

Cỏ lá đượm tình say.

                Chợt thương đời đổ vỡ,

                Tình như lệ tuyết bay,

                Duyên nên men ngọt đắng,

                Nếm thử đà ngất ngây.

                                Hạ về cho lựu đỏ,

                                Như giọt máu con tim,

                                Hong ngoài trời nắng đổ,

                                Tim héo úa im lìm…!

                Xuân về hoa vội nở,

                Nhưng sao tình ngu ngơ…!

                Bước chân khuya gõ nhịp,

                Đếm giọt buồn bơ vơ…
 

                        San Jose, July 15/03

 

 

 

 

BUỒN XUÂN
 

Xuân đã về rồi phải không xuân ?

Tên em ta gọi biết bao lần,

Em đi chợt thoáng đầu anh bạc!

Hoa đào gió lộng rụng trước sân.
 

Xuân đến hững hờ ngoài song cửa,

Cành đào rung động đón em sang,

Đầu cành chim hót ca xuân mới,

Em cười… chẵng pháo nổ vang vang…!
 

Xuân hỡi bao lần xuân xứ lạ,

Ta gọi em vào… uống xót xa,

Trong nhà không bánh, không nhang khói,

Chỉ có lòng ta nói với ta…!
 

Có phải xuân này mẹ vẫn mong?

Vẫn ngồi bên cửa vẫn đợi trông,

Vẫn cầu xin chúa cho con khỏe,

Chân cứng, đá mềm bước thong dong…
 

Có phải xuân này em vẫn đợi ?

Đếm sợi tóc buồn dưới cành mai,

Xót xa gậm nhấm tan thành lệ,

Chăn sầu gối tủi khóc xuân phai…!
 

Ấy thế mà xuân đến lại đi,

Đời ta mấy độ lệ chia ly…!

Kiếp bèo trên bến sông xa lạ,

Có khóc hay cười ai biết chi…!

               Xuân Quí Mùi

 

 

 

 

DUYÊN TƯƠNG NGỘ
 

Ôi thế cũng là một cái duyên tương ngộ…!

Trái đất tròn, đi nửa kiếp lại gặp nhau,

Xa xôi lắm, cách một biển đời trắc trở,

Tâm sự thật nhiều… không rượu có sao đâu… 

Nhìn thày cũ, chiếc thân còng nương bước chậm,

Chợt xót xa...! Thày trọn kiếp vẫn chưa yên…

Bạn bè vắng mặt, gặp thằng em tróc gốc,

Tạm bợ xứ người vẫn mang nợ chuân chuyên…

Thôi cứ thế mặc cho dòng đời suôi chảy…!

Gặp gỡ, chia ly, duyên phận kiếp phù du,

Đừng ngăn chận, nước vẫn tràn ra biển lớn,

Dòng Cửu Long, con sông Đỏ vẫn mịt mù…!

                                             San Jose 9/13/2003

              Gặp Thày Lâm, Hải (con thày Lâm),Trần Chính &Vân Anh.                                          

 

 

 

 

ANH GỌI EM

Anh gọi em trời đêm vừa thức giấc,
Cho không gian tan loãng sợi nắng về,
Cho khúc hát bình minh bừng trổi dậy,
Em đâu rồi ... sao em vẫn ngủ mê...!
Thức đi em, đời ta còn rất ngắn,
Níu kéo đêm dài, phí mất tuổi xuân,
Mai sẽ tiếc hoa tàn đời một kiếp,
Đời vạn sầu... tuổi vui chỉ một lần...!

Đừng ôm ấp giấc mộng du biền biệt,
Thức dậy đi... loài rong biển vật vờ,
Sóng xô đẩy kiếp hoang, đời lữ thứ,
Có bao giờ em cảm thấy bơ vơ...!
Anh gọi em... Tiếng gào vang vũ trụ,
Hãy quay về, quê mẹ ở phía Đông...!
Tiếng ru xưa vang vang ngoài biển vắng,
Mẹ chờ hoài.. em nhớ mẹ hay không ...?

                      
 San Jose 9/15/2003

 

 

 

 

ĐƯỜNG CHIỀU
 

Đường muôn lối, ngõ về giăng tuyết phủ,

Lời yêu thương sao băng lạnh lòng tôi ?

Đồng cỏ úa mênh mông màu tuyết trắng,

Chiều chậm về, nắng giẫy giụa trên đồi.
 

Có ai biết hồn tôi như băng giá ?

Có ai hay tình buồn chết dưới băng ?

Có ai thấy linh hồn tôi run rẩy?

Động lòng thương đến ấp ủ tôi chăng…!
 

Đời tôi đó như chiều đông buốt giá,

Nắng chết sau đồi, mây tím miên man,

Cho tôi gọi lời cuối cùng tên mẹ,

Mẹ tôi đâu rồi.. ? Ôi mẹ Việt-Nam…!

 

Tôi chợt ngất trên đỉnh sầu tuyết phủ,

Phải mộ tôi ngàn năm vẫn lạnh băng ?

Dưới mộ sâu tôi tìm về bên mẹ,

Mẹ bế bồng… tiếng mẹ ru dưới trăng…

 

Đời cứ thế trong cơn mê say tỉnh,

Kiếp tha hương tôi mơ mãi ngày về,

Giấc mơ nào cũng toàn là ác mộng…!

Chỉ lần này tôi theo mẹ về quê…!

               San Jose 9/16/2003

 

 

 

THÀY…(ĐỖ-MINH-GIẢNG)  
 

Dâu bể nổi trôi con viễn xứ
Lời Thày con vẫn gói mang theo,
Một thoáng mộng mơ tan thành khói,
Ba lô con vứt dưới chân đèo...!
Con đã đi về lối ngõ xưa,
Nhìn cảnh hoang tàn dưới chiều mưa,
Triền đồi nước chảy theo cơn bão,
Thày đã đâu rồi..! hàng giậu thưa...!
Chợt thấy hình Thày mắt con cay,
Tóc trắng như tơ với tháng ngày,
Tấm thân vàng võ sau manh áo,
Mắt đã mờ sương , tủi mộng say.
Thôi thế Thày đành mang một kiếp,
Đem lời giáo huấn kẻ qua sông,
Có ai còn nhớ con nước cũ...?
Nước mắt chảy suôi có một dòng...!
           
   San Jose 9/17/2003  
 

 

 

 

 ANH GỌI EM VỀ.
 
 
Ban-Mê ngày cũ nhớ không em ?
Anh gọi em về dựng gió lên,
Kéo thêm bụi đỏ tô màu áo,
Em còn nhớ,hoặc đã vui quên...?
 
Bu-Ri quanh quẩn dưới đồi cây,
Hờ hững suối trong soi bóng mây,
Bên bờ tay ngọc vuôn màu tóc,
nhớ mãi anh ngồi nhìn ngất ngây.
 
Lao-Xao ngày đó em còn nhớ ?
Rừng thu ngập lá, lá mênh mông...
Lá bay gió cuốn reo xào xạc,
Lá gọi tình về... em biết không ?
 
Trung-Tâm mặt nước mơ trời cũ,
Sóng gợn lăn tăn... sóng ngủ mơ...!
Lá vàng một chiếc như thuyền vắng.
Trôi giạt lênh đênh kiếp bơ vơ...!
 
Tray-linh thác vẫn trơ bờ đá
Nước đục như tình dưới vũng sâu,
Đường chiều trơn trượt cơn nước lũ,
Anh vẫn đợi em... cuộc bể dâu...!
 
Anh bước trên lề con phố cũ,
Giữa chiều hoang se-sẻ đuổi nhau,
Nhìn con phố vắng sau khu chợ,
Lốc nhỏ bụi mờ... thoáng lòng đau.
 
Y-Jut trường xưa giờ hoang phế,
Trường-Tộ đâu rồi lối phượng mơ...
Ban-Mê hiên cũ em đâu nhỉ,
Không đứng chờ anh để nhận thơ...!
 
Thôi đã thôi rồi ta mất nhau...!
Dưới trăng anh đợi, đếm đêm sâu... 
Tìm nhau, phố vắng mình anh bước,
Gọi mãi, đợi hoài... em ở đâu ? 
     Nhớ lại ngày về thăm BMT.
             San Jose 22/9/2003
 
 

 

 

 

MẸ… THU VỀ !

 

Mấy độ thu về dạ thấm đau,

Thân con phiêu bạt, nước non sầu,

Quê hương mòn mỏi xa tầm mắt,

Mẹ hỡi… bao giờ hết bể dâu ?

 

Một khoảng tuổi xanh… đời đã bạc !

Một kiếp phiêu bồng vẫn trắng tay,

Quê hương còn đó, vay không trả… !

Chồng chất nợ nần, chén rượu cay.

 

Rừng thu sao lắm vương xương trắng …!

Lá thu tẩm niệm vạn đời trai,

Sương thu se sắt lòng chinh phụ,

Ai có nghe chăng tiếng thở dài…?

 

Bạn con dã nằm bên Suối Máu…!

Có thằng tan xác tựa pháo bông…!

Có thằng trở lại chân tay mất…!

Đau xót hồn con đến ngập lòng…!

 

Bây giờ con nửa kiếp lưu đầy,

Một thoáng tỉnh mơ… giấc tỉnh say…!

Mẹ luôn vẫn thế thân còm cõi,

Con đứa ở tù, đứa chân mây…!

 

Con đã thuyền trôi sông mấy bến,

Bến nào cũng đục, cũng hoài công…!

Những mong về bến quê hương cũ,

Thương quá đi thôi … Một nụ hồng…!

                 San Jose 9/23/2003

 

 

 

EM VỀ KHÔNG ?
 

Em về không ? Theo anh về quê nội,

Bên giải sông Hồng, cạnh lũy tre xanh,

Có bầy cò trắng đùa trong ruộng lúa,

Có khói lam chiều, khói tỏa mong manh.
 

Em về không ? tắm nước sông Hồng đỏ,

Ấm áp quê mình miếng đất cau tươi,

Mẹ lớn lên trên ruộng sâu, lúa gịa…

Môi thắm miếng trầu, đen nhánh nụ cười.
 

Em về không ? Rốn nhau ta miền bắc,

Giặc tràn về anh tróc gốc suôi nam,

Niềm khắc khoải anh vẽ tranh quê nội,

Trăn trở một đời, nỗi nhớ miên man…
 

Em về không ? Quê ta xanh màu lúa,

Lúa chín thơm hương, cỏ nội ngập đồng,

Anh sẽ chỉ cho em trên tranh vẽ,

Tranh vẽ trong lòng, lúa xanh mênh mông.
 

Em về không ? Anh dạy em xay lúa,

Tháp cối xoay xoay, chân dạp chày ngang,

Mùi cám gạo thơm thơm dòng mật ngọt,

Em nếm vào, yêu dấu sẽ cưu mang.
 

Em về không ? Anh dắt em duổi bắt,

Đom đóm lập lèo hàng giậu, chân đê,

Dưới sương khuya ruộng đồng yên giấc ngủ,

Ta hát vang…cởi áo vẫy trăng về.
 

Em về không ? cỡi trâu trên đồng vắng,

Vang vang tiếng sáo với con diều,

Lòng ấm êm, tình tràn vươn sức sống,    

Chẳng mơ gì, anh ước có bấy nhiêu.
 

Chỉ có thế tình quê theo anh mãi,

Khắp nẻo sông hồ, nửa kiếp nổi trôi,

Đường về…người hỡi ngăn cách lối…!

Ngăn mà chi, tôi anh một mẹ thôi…!

               San Jose 9/14/2003

 

 

 

GẶP GỠ   

        

Bốn biển không ngờ gặp gỡ đây,

Mày nơi góc núi, đứa chân mây,

Có thằng ở lại làm thú dại,

Đâu xót khôn cùng ai có hay?

 

Tao khóc từng ngày vong quốc hận,

Quăng đàn, bỏ sách, nợ cưu mang,

Đắng cay nửa kiếp thân tầm gởi,

Nợ nước, tóc phai… đã lỡ làng…!

 

Còn mày thân xác sao vàng võ ?

Cúi xuống nửa đời hận tím gan,

Mộng xưa giờ đã tan thành khói,

Tủi kiếp bơ vơ vỡ mộng vàng.

 

Thôi thế chúng mình cạn chén cay,

Uống vào cho máu nổi cơn say,

Cho quên một chuỗi đời lưu lạc,

Nắm lấy tay nhau trọn kiếp này.

                San Jose Oct. 01, 2003

 

 

 

THOÁT XÁC NHƯ MƠ

 

Ngày đó sao tôi mơ làm thi sĩ…!

Nên xuất dòng cầm bút viết tình thơ,

Đâu ai biết đời tôi nhiều trắc trở,

Chuốc tình buồn đến chết thật ngu ngơ.

 

Thế mà tôi vẫn yêu và vẫn đợi,

Vẫn gọi em về, hoang loạn cơn mê,

Vẫn nhìn say đắm dáng tiên vừa đến,

Vẫn gói trong lòng những sợi tái tê.

 

Để tôi mãi vẫn ôm cơn tình ngốc,

Viết những lời thơ cho kẻ hững hờ,

Rồi đem xé nát tung theo chiều gió,

Gió cuốn muôn chiều, tình tôi bơ vơ.

 

Xin đừng nói sao tôi yêu ngây dại,

Xin đừng cười vì tình tôi mê say,

Tôi chỉ muốn ôm nàng tiên trong mộng,

Thoát xác như mơ, yên ngủ kiếp này…!

                                       S.J. Oct. 1, 2003

|

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved