Thả Lá Vào Sông
Tuyển Tập Thơ
Võ Thị Xuân Ðào



Mục Lục

01 Thả Lá Vào Sông
02
Ðình Thới Long
03
Ngoại
04
Ước mơ
05
Qua Ngõ Hàng Cau
06
Phố Cũ Dấu Rêu
07
Giọt Nước Chẩy Xuôi
08
Tuổi Thơ Ơi
09
Bên Gòng Sông Quê Mẹ
10
Vườn Xưa
11
Em Tôi
12
Ðường Việt Nam
13
Tiếng Hát Bên Trời
14
Ðất Khách Quê Người
15
Thiên Thư
16
Hạt Mưa Mùa Xuân
17
Muộn Màng Tuyết Rơi
18
Mưa, Bên Bờ Sông Cũ
19
Ðường Vượt Biển
20
Ðường Ðêm
21 Giọt Nước Chảy Xuôi
 

 

 

1

Thả Lá Vào Sông


Ngoại ngồi vót ngọn tre già
Từng thanh mỏng nở trăm hoa rạng ngời
Bé ngồi bên cạnh cười tươi
Ðan con cái giỏ đựng chơi hoa nhài

Bàn tay luồn, chặn bàn tay
Ngón tưa đầu, ngón cứng chai, không ngừng
Bé cơn nóng giận vô chừng
Dẩm đôi gót nhỏ, rưng rưng mắt già

Buổi chiều lén Ngoại chơi xa
Cánh diều đong cả chiều tà trên cao
Phạt quì bên cội Trước đào
Con sâu róm bắn Ngoại đau cả lòng

Nhủ lòng rày quyết sẽ không
Rưng rưng ôm cháu vào lòng vuốt ve
" Thôi con cháu ngoại hay nhè..."
Bây giờ bé mới rụt rè - "Xin vâng"

Con nhà Cậu vốn đã đông
Trẻ con sao khỏi mất lòng mợ dâu
Buồn ra ngồi dưới hàng cau
Chán chê nước mắt nhuốm màu tủi thân

Lên năm bé biết học vần
Cách con sông nhỏ là sân trường hè
Buổi trưa nắng đứng ngọn tre
Gối đầu quyển sách nằm nghe ve sầu

Mỗi tan học đứng bên cầu
Chờ dầm khua nước sông sâu đưa về
Khoe rằng chẳng bị thầy chê
Chẳng lem vết mực chẳng hề khẻ tay

Học trường làng đến mười hai
Tóc con bé đã thả dài chấm vai
Thôi không đưa đón mỗi ngày
Ngoại già tóc đã sương phai trắng ngần

Buổi mai cơm vắt muối vừng
Theo chân dăm bạn qua sông đến trường
Buổi trưa lén trốn khỏi trường
Về ôm lưng Ngoại "Con thương quá chừng"

Ngoại cười đôi mắt rưng rưng
" Giống in , tóc đã nửa lưng còn khờ"
Mĩm cười vốc nắm cơm khô
Bỏ đầy túi áo sang bờ sông ngay

Thầy kêu con bé trả bài
Miệng còn lúng búng cơm nhai nửa chừng
Hoảng hồn nhả vội xuống chân
Khoanh tay đứng dậy - " Một lần thầy tha "

Nắng chiều đổ chếch ngọn đa
Bọn con trai thả diều ra đình làng
Theo chân con cậu trèo sang
Nhịp cầu lắt lẻo bắt ngang sông ngoài

Sáo diều đuổi nắng tàn phai
Ðuổi thời gian vội tóc dài theo mây
Bé không chơi bọn con trai
Ngoại rằng "Con gái càng ngày lớn lên..."

Buổi mai quét lá ngoài sân
Tưới cây xách nước đỡ đần trước sau
Cháu ngoan con gái nết đầu
Ấm trà đôi miếng trầu cau phải rành

Giọt sương còn đọng long lanh
Hồn nhiên đuổi bướm trên cành hoa tươi
Mười hai con nhỏ sáng ngời
Ngoại ngồi sung sướng miệng cười hân hoan

Ngoại già như cánh lá vàng
Cơn mua giông cuốn về ngàn khơi xa
Một mai đến lúc chia xa
Cánh bèo thân gái biết là về đâu?

Bây giờ bé biết sang cầu
Biết tần ngần ngắm sông sâu dật dờ
Vầy đoàn dăm bạn ấu thơ
Ngày đùa ngày đợi ngày chờ ngày mong

 Cũng là lúc ngoại thong dong
Nghìn con hạc trắng phiêu bồng từng cao
Vành khăn trắng nhuốm u sầu
Nguồn thương vô tận biển sâu ngút ngàn

Vườn cau xanh nhuộm màu tang
Mấy giồng trầu mượt cũng mang mang buồn
Cơm mo cau với muối vừng
Theo chân Ngoại vút mấy từng mây xa

Con dài thêm tóc mượt mà
Chẻ đường ngôi thẳng nhớ bà khi xưa
Buổi trưa nhịp vỏng đong đưa
Lời ca dao ngọt mấy mùa nhớ thương

Xếp tàn y giử dư hương
Áo xưa năm mảnh làm gương sáng ngời
Ba gian nhà lá sương phơi
Dãi dầu hôm sớm một đời cưu mang

Cuối năm con bé xa làng
Xa ngôi trường cũ xa hàng cau xanh
Nâng niu ngày tháng an lành
Ôm manh áo rách ngày xanh niệm hoài
 

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

2

Ðình Thới Long

 

Nghe từng manh ngói vụn
Kể lại thuở kiêu hùng
Trên mái đình ngạo nghễ
Nắng mưa cười bao dung

Tìm đâu thềm gạch đỏ
Hai hàng cột chạm rồng
Khói hương ngày tuổi nhỏ
Bay tận chin tầng không

Ðứng bên nầy bờ sông
Giọt nước mắt trong lòng



Võ Thị Xuân Ðào

 

 

3

Ngoại


Tháng tư bay khói đốt đồng
Ngoại sầu khăn trắng tang chồng ngày qua
Mưa đầu mùa hạt bay xa
Khói hương chở cả tuổi hoa lên trời

Dây khoai gánh mạ một đời
Lúa yêu thương nở rạng ngời thi ca
Tàn đêm chiếc bóng nhạt nhoà
Gói thanh xuân giữ ngọc ngà riêng tư

Mảnh khăn vạt áo tình thư
Chén trà guốc mộc buồn như tấc lòng
Rán chiều pha mấy tầng không
Ðôi vai gánh mỏi con sông miệt mài

Trâm cài lược giắt cùng ai?
Áo nâu nhuộm với tháng ngày đìu hiu
Bờ kinh lau lách liêu xiêu
Lung linh soi bóng cho nhiều nhớ thương

Tóc xanh sớm nắng chiều sương
Một đàn con dại bùn vương gót hồng
Miếng trầu têm với vôi nồng
Duyên tơ nửa đoạn cho lòng sầu thương


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

4

Ước mơ


Hãy cho tôi sống bên ruộng xanh sóng mạ
Thở khói quê hương ngày nắng mới êm đềm
Những buổi chiều vàng trong tiếng trẻ dịu êm
Thôi đuổi bắt những muộn phiền nơi xứ lạ

Quê hương tôi có đôi dòng sông xanh thẳm
Trăm nhánh sông con như mạch máu trở về
Ôm chân lúa ngọt phù sa từ muôn dặm
Về địa đàng cùng ca hát với hương mê
 
Hãy cho tôi mặc lại màu áo xanh hy vọng
Ði cùng nhau từ ải Bắc xuống Cà Mau
Câu hát ngọt ngào bay trời cao lồng lộng
Nhạc sóng yêu thương vỗ bờ bến dạt dào

Hãy cho tôi làm chim bằng xanh cánh biếc
Mang tin vui về tận những xóm làng xa
Ngậm hạt giống yêu thương thả đầy đất Việt
Mưa nắng chan hoà Nam Bắc nở đầy hoa



Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

5

Qua ngõ hàng cau


Mưa đêm còn đọng trên cành
Bâng khuâng ngọc biếc long lanh tơ trời
Ðôi tà áo trắng về phơi
Thơ trăm ngàn ý một đời ruổi dong

Lá vương vấn dấu bụi hồng
Thênh thang gởi gió từng không chút tình
Hương cau qua ngõ đắm mình
Trăng nằm đợi giấc bình minh chưa về


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

6

Phố cũ dấu rêu


Về trong bóng nắng nhạt nhoà
Lối rêu xanh mượt đường hoa tiêu điều
Ngập ngừng bước ngã bước xiêu
Khói sương che nửa bóng chiều thênh thang

Mây treo đầu đỉnh non ngàn
Cây nghiêng che dấu trần gian bụi mù
Ta về nhặt lấy mùa thu
Ðốt đôi cánh lá nhỏ thơ mấy dòng

Gót hồng bước khẻ thong dong
Lần qua lối nhỏ bước dần dặm xa
Bóng mây ngã xuống giang hà
Bóng cây ôm lấy bóng ta chập chờn

Chim bay qua cỏi muộn phiền
Ngẩn ngơ mắt tục nhìn nghiêng dáng hồng
Lạnh lùng chân bước theo chân
Bỏ sau con mắt hốt trần phiêu nhiên


Bổng dưng trời đổ mưa rào
Ướt đôi má lún hồng đào ngày xưa
Má đào tắm nắng gội mưa
Ta thương cho lắm bây giờ cũng xa

Mắt em đọng cả chiều tà
Áo em gói nắng hoàng hoa ven đường
Em về bước đẩm hơi sương
Nữa đêm tấu khúc nghê thường trêu ngươi

Tóc mây trôi giữa lưng trời
Dỗ ta đắm đuối nghìn lời tôn xưng
Bây giờ ta nhớ rưng rưng
Chim xanh đã khuất mấy từng hoan ca

Gót chân đạp mấy giang hà
Ráng pha sắc áo tóc tà dương soi
Giữa cơn thương nhớ rạng ngời
Oâm con tim vỡ dỗ đời phôi phai

Chao nghiêng cánh lá trần ai
Gọi hồn ma mị ngã dài bên sông
Em xưa gót nhẹ mây hồng
Qua đời ta vết thương lòng không nguôi

Ðường xưa nhạn lạc bùi ngùi
Nửa trăng gầy guộc vở đôi mịt mùng
Mây thương gió nhớ bâng khuâng
Hoa đào đã rũ mấy lần xuân qua

Thôi thôi trong cỏi yên hà
Ðời ta như thể ánh tà huy bay
Sương còn đẩm cánh lan dài
Thời ta vẩn mặc trần ai đoạ đày

Trở về như nắng vàng phai
Nền lâu đài cũ dấu hài rêu phong
Khói sương che mảnh trời hồng
Ðành thôi một kiếp long đong bụi trần


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

7

Giọt nước chảy xuôi


Tháng ba
Hạt mưa bay bên trời Hà Nội
Bước nhỏ ngập ngừng
Con tàu qua Lạc đạo
Phố xá rưng rưng

Qua bao nhiêu dặm trường
Nào nhớ
Nào thương
Anh và đàn con nhỏ
Nửa địa cầu tơ vương

Em áo lụa mây trời
Bước rụt rè
Bên hiên
Bóng cha già gầy guộc
Trên bàn thờ khói hương
"Thưa Ba"
Mờ mắt lệ
" ừ ! con về '
như sương

Nầy mảnh chăn con gởi
Ba đắp ngày sang đông
Nầy áo bông Ba nhớ
Giử ấm chút tình nồng
Chén trà khi sương sớm
Mưa lạnh buổi hoàng hôn...

Con hảy ngôi xuống đây
Ba gọi bầy trẻ nhỏ
Trải chiếu trước sân nhà
Miếng trầu cay
Ðiếu thuốc
Mừng con từ phương xa

Bên hiên

Chiều nắng nhạt
Mấy tấm ảnh mơ hồ
Mắt già
Hay mắt lệ
Nhỏ xuống đàn cháu thơ

Con về qua biển nhớ
Bóng Ba ngồi
Sương bay

Võ Thị Xuân Ðào

 


 

 

8

Tuổi thơ ơi


Lên năm
ngày tuổi lớn
Theo chân chị đến trường

Bóng cây
Soi bóng lá
Bóng hải hùng theo giọt mưa tuôn

Rừng cao su biệt ngàn
Ðường về nhà
Qua ngang
Những ngày mưa bỏ lớp
Nhớ Hổ rừng chân hoang
Mưa
Và mưa kinh hoàng

Bên bờ
Con suối nhỏ
Chú dế mèn đi hoang
Từ hàng cây vú sữa
Ðến cột đèn lang thang

Chú dế mèn thuở nọ
Vệt nước mắt
Chưa phai
Tay cần câu
Tay ná
Cũng oai hùng như ai

Chị theo chông phương xa
Thôi những ngày đưa đón
Tuổi thơ
Rồi cũng qua


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

9

Bên dòng sông quê Mẹ


Một dòng sông nước đục
Chở nặng trĩu phù sa
Một đời Me nhẩn nhục
Nhớ thương đàn con xa

Những ngày mưa nước đổ
Thấm ruộng đồng bao la
Sóng mạ xua nổi nhớ
Theo con về chốn xa

Ơi ! dòng sông hiền hoà
Trăm nhánh ngọt tình ca
Một lòng xuôi biển cả
Nhớ côi nguồn xưa xa


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

10

Vườn xưa


Nắng nghiêng giọt nhớ giăng đầy
Vườn xưa xanh bóng lá cây chập chùng
Hỏi Bà trên chín tầng không
Tuổi thơ ngày nọ phiêu bồng nơi nao

Bóng Bà mái lá cầu ao
Ðong đưa nhịp võng ngọt ngào lời ca
" Trăm năm trong cõi người ta"
câu thơ Kiều nở nghìn hoa sáng ngời

sinh ra làm kiếp con người
chử tình chử nghĩa một đời cưu mang


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

11

Em tôi


Em thơ cất tiếng chào đời
Nội nhìn mây trắng lưng trời đặt tên
Mùa thu nắng lụa bên thềm
Em như chim hót êm đềm nắng mai

Áo mây trắng nhẹ gót hài
Hoa giăng đầy ngõ an bày dây tơ
Pháo hồng mỹ tửu nghìn thơ
Trải đường nhung gấm về bờ yêu thương
Trăm năm đôi bóng miên trường


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

12

Ðường Việt Nam


Hãy vẽ lại bản đồ Việt Nam
Với con sông xanh
Núi rừng bát ngát
Những cánh đồng mạ non an lạc
Trẻ thơ vang tiếng hát
Bóng chiều loang

Những bàn chân
Từ ải bắc Lạng Sơn
Ðến cuối bãi
Cà Mau Nam Việt
Bờ biển xanh sóng biếc
Câu hát hò
Vui nhịp sống tràn lan

Hãy nối lại
Những đường xưa bế tắc
Cho con tàu
Từ Bắc xuôi Nam
Chở yêu thương
Trải xuống vạn nẻo đường
Sen trắng nở
Bên hố bom ngày nọ

Bốn ngàn năm
Chung một dòng máu đỏ
Giống Rồng Tiên
Cùng một Mẹ Âu Cơ
Gương bất khuất
Dòng sử xanh sáïng tỏ
Nối vòng tay
Xây dựng lại cơ đồ


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

13

Tiếng hát bên trời


Theo em giọt nắng ban mai
Aùo mây xanh mộng nối dài yêu thương
Theo nhau qua vạn nẻo đường
Ngọt ngào câu hát quê hương rạng ngời

Theo em tiếng hát bên trời
Nhởn nhơ sóng mạ một đời phù sa
Ðất thiêng mưa nắng giao hoà
Ươm tơ dệt gấm gieo hoa cho đời

Theo em về tận biển khơi
Như muôn sóng vỗ bao lời yêu đương
Hát lời tình gọi nghìn phương
Bóng mây xanh nối đại dương muôn trùng

Theo em vượt núi xuyên rừng
Thiết tha nhạc suối bâng khuâng sao trời
Nhẹ nhàng tiến hát lên khơi
Lá reo chim hót một lời triền miên

Theo em bài hát Mẹ hiền
Aùo xưa năm mảnh như tiên sáng ngời
Bếp chiều khói toả nghìn nơi
Câu ca dao ngọt suốt đời theo nhau


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

14

Ðất khách quê người


Chân quen đường lạ quê người
Nửa lòng hiu hắt cuối trời bơ vơ
Mưa qua mắt lệ che mờ
Quê xưa bóng nho ûơ hờ lòng đau

Mưa qua cây lá âu sầu
Hững hờ xe ngựa nhuộm màu thời gian
Bước chân qua phố hai hàng
Tìm trong xa lạ lạnh tràn hồn ta

Một mình giữa phố phường xa
Hỏi lòng cô lữ quê nhà chốn đâu
Ðèn soi chiếc bóng u sầu
Ta đi như thể bóng câu qua mành

Quê hương chốn cũ là tình
Xa bao nhiêu dặm vẩn hình hài xưa
Tháng ngày qua giọt nắng mưa
Bụi mờ che phủ lòng chưa phai tàn


Võ Thị Xuân Ðào
( Gởi bạn)

 


 

 

15

Thiên thư


Em
Em đùa chơi nắng ban mai
Bên thềm ngọc biếc hát bài hoan ca
Tóc mây xanh áo lụa ngà
Bâng khuâng nhạc sáo chan hoà âm thanh

Và anh
Líu lo chim hót trên cành
Dựa lưng cội liễu an lành giấc mơ
Thiên tiên một cõi mơ hồ
Long lanh mắt ngọc bến bờ yêu thương

Tương tư
Thướt tha khăn lụa bên đường
Gió bay phiêu phất dư hưong mượt mà
Dấu hài theo mãi về xa
Lang thang lạc giữa rừng hoa muôn trùng
Trong muôn vạn sắc phiêu bồng
Tìm em giữa mấy tầng không miệt mài

Xuống trần
Duyên tiên nối lại trần ai
Tơ vương từ độ lưu đày nghìn xa
Nửa chờ trông nửa gấm hoa
Nửa trong song biếc nửa ra dặm trường
Từ nay trần hạ đôi đường
Cách nhau một nữa đại dương mong chờ
Thiên thư Nguyệt lão dây tơ
Bắt trầm luân đợi duyên mơ trọn tình


Võ Thị Xuân Ðào

 


 

 

16

Hạt mưa mùa xuân


Mưa về
Ngọn cỏ xôn xao
Ðêm trăn trở giấc thì thào gió xuân
Lộc non chồi biếc
Bâng khuâng
Vàng mai e ấp ven đường
Ðiểm trang

Mưa qua
Tóc mượt mà buông
Long lanh mắt ngọc môi hường
Em thơ
Nghe xuân
Gót nhẹ
Mơ hồ
Hương bay phiêu phất
Bến bờ nào đâu


Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

17

Muộn Màng Tuyết Rơi



Cành qua đêm nở đầy hoa trắng
Trơì tháng ba giọt nắng êm đềm
Thướt tha nhạc lụa bên hiên
Tay ai trải thãm thần tiên xuống trần

Gió nhẹ thổi hương mai vương vấn
Cuối chân trời tuyết trắng tinh mơ
Cuối đông ngũ giấc ơ hờ
Chút duyên trần thế xin chờ kiếp sau
 

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

18

Mưa, bên bờ sông cũ


Dòng sông lạnh khói sương tan
Ðẫm cơn mưa lũ
tự ngàn khơi xa
Tưng bừng trời đất mưa hoa
Hạt theo đuổi hạt
tinh hà quyện cao

Hạt rơi trên nhánh sông nào
Hạt còn ướt đẩm má đào ngày xưa
Hạt rơi trên tóc thẹn thùa
Hạt còn quyến luyến bên bờ mi cong

Nghìn hoa trải xuống dòng sông
Sóng ôm soát bóng
mây lồng dáng hoa
mưa xao xác mặt giang hà
Mù mù sương khói
vở oà thinh âm


Võ Thị Xuân Ðào

 



 

 

19

Ðường vượt biển


Con ơi
Mẹ sinh con ra đời
Bằng cơn đau biển động
Như trăm nghìn ngọn sóng
Mẹ một mình
Ra khơi

Mẹ chuyền con hơi thở
Sợi tơ trời
Mong manh
Mẹ thương con bé nhỏ
Âu lo
Ðời lênh đênh

Nụ tình
Khơi máu đỏ
Nở một đoá hoa đời
Qua bao nhiêu giông tố
Mẹ một mình
Vượt khơi


Võ Thị Xuân Ðào

 



 

 

20

Ðường Ðêm


Trăng non soi bóng đường đêm
Sương thu lạnh điếng bên thềm đìu hiu
Sợi tình trong gió liêu xiêu
Gọi giang hồ giữa tịch liêu bốn bề

Thanh âm nào vọng trong mê
Bài ca ngày cũ não nề hương quen
Nhớ thương thương nhớ êm đềm
Bóng mây xanh áo bóng đêm chập chùng

Chén sầu rót giữa không trung
Ngất ngây cơn mộng mấy tầng mây qua
Rơi trên nhánh ngọc cành ngà
Tấm thân trần thế nhạt nhoà đêm đêm


Võ thị Xuân Ðào

 

 

21

Giọt Nước Chảy Xuôi

Tháng ba
Hạt mưa bay bên trời Hà Nội
Bước nhỏ ngập ngừng
Con tàu qua Lạc đạo
Phố xá rưng rưng

Qua bao nhiêu dặm trường
Nào nhớ
Nào thương
Anh và đàn con nhỏ
Nửa địa cầu tơ vương

Em áo lụa mây trời
Bước rụt rè
Bên hiên Bóng cha già gầy guộc
Trên bàn thờ khói hương
"Thưa Ba"
Mờ mắt lệ
" ừ ! con về '
như sương

Nầy mảnh chăn con gởi
Ba đắp ngày sang đông
Nầy áo bông Ba nhớ
Giử ấm chút tình nồng
Chén trà khi sương sớm
Mưa lạnh buổi hoàng hôn…

Con hảy ngôi xuống đây
Ba gọi bầy trẻ nhỏ
Trải chiếu trước sân nhà
Miếng trầu cay
Ðiếu thuốc
Mừng con từ phương xa

Bên hiên
Chiều nắng nhạt
Mấy tấm ảnh mơ hồ
Mắt già
Hay mắt lệ
Nhỏ xuống đàn cháu thơ

Con về qua biển nhớ
Bóng Ba ngồi
Sương bay

Võ Thị Xuân Ðào


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved