Quê Núi
Tuyển Tập Thơ


Phan Ni Tấn ( n.d)


Mục Lục

01 Quê Núi
02
Về Buôn Ma Thuột
03
Nỗi Buồn Y Ka Long
04
Ðêm EaNhái
05
Xác Cầu Bình Thanh
06
Mâm Cỗ
07
Ngày Rày Năm Xưa
08
Bạn Tôi
09
Chiều Ở Buôn Ale A
10
Chỗ Tới Cuối Năm
11
Cô Gái Tây Nguyên
12
Góc Xuân Xưa
13
Gởi Núi
14
H'Na
15
Khánh Dương
16
Miếng Trăng, Hột Bụi Và Người
17
Một Thước Ao Quê
18
Mù Tăm
19
Ở Rẫy
20
Thác Ngàn
21
Thẳm Sâu
22
Bình Thanh
23
Trên Ðèo M'DRak
24 Xác Cầu Bình Thanh

25 Ý Chợt Khi Xuống Núi
 

 

 

Quê Núi
 

tặng người cùng quê
trèo lên đỉnh dốc, đời sẽ thấy
một rừng. một núi. một quê hương
thảng thốt kêu bầy, chim ông lão
than già như cây cội tà dương

quê ngồi dưới gốc buồn thiu thít
cây tre còn trẻ đã phong trần
lá bay theo gió mười phương thổi
tản mạn như người buổi chiến tranh

bùi ngùi quê khóc không thành tiếng
đất đỏ tràn đi khắp nẻo đường
nắng bụi mờ trời, mưa lầy đất
con chó còi nhai miếng thảm thương

gió chướng thổi qua cầu Mười Bốn
cầu già như một bộ xương khô
trăng soi lạnh cả vùng sông nước
mạn ngược xuồng ai cố chống vô

hoa cà phê đắng, hương nồng, ngất
rỉa rúc vào tim thấm lịm hồn
ruộng rẫy khuya về rêm tiếng suối
mõ ốc cầm canh rợn cô thôn

thấp thoáng gì trong màu quê cũ
mà câu đồng thiếp quá ghê người
bão đời kéo lê qua bão mắt
ngằn ngặt lệ sâu cơn khóc ai

quê khóc giùm anh hùng mạc vận
mùa mưa gục ngã ngoài chiến trường
mảnh hồn tan tác bay về núi
sống lẩn vào trong nỗi tiếc thương

quê xót giùm thân người con gái
tháng Ba chết duối ở bên đàng
chiều rơi một trái hoàng hôn
tím tím mộ em vùi nông - Phước An

quê tiếc giùm trăm con tình lỡ
bàn tay cách trở mối tơ hồng
này năm ba tấm u hờn mỏng
vất vưởng trôi về đâu trống không

Hường rơi một nhánh trong câu hát
nở trên môi nhỏ đỏ trái tim
lấp lánh trôi dài theo nhịp phách
rồi lạc về đâu mù bóng chim

Trầm Hương một đóa xanh hồn nhớ
tóc thả huyền thơm sang nhà ai
rồi cũng úa em trong hoài niệm
trầm bay, hương đành chịu phôi phai

mòn tay cố níu ân tình cũ
mù bay con Yến tới xa xăm
Thủy xa, Phượng cũng thay màu áo
hiu hắt lòng tôi bóng nguyệt nằm

đi qua đường cũ, thăm nhà cũ
rêu phong lỡ lói liếm hoen tường
hoang phế nổi lên mùi ẩm mốc
lòng ngăn giọt lệ nuốt vào trong

đi qua đường cũ, thăm trường cũ
cây đa trời đánh chết, không còn
lối nào dẫn xuống khu Thiết Giáp
ai dắt giùm lên núi Châu Sơn

đi vô rừng rú, thăm mùa cũ
đào hư một gốc kỷ niệm xanh
tập thơ mối đùn cao nấm đất
đau hoài trang giấy khóc thất thanh

trèo lên cây sấu, cây cơm nguội
hái xuống ăn cùng trái gió sương
nhìn lung trên nẻo đời bay bụi
kẻ còn, người mất, đứa tha hương

khóc mùi một trận đi, quê núi
vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm
trả hết về xưa cho gió xóa
để hồn ươm vạt nắng vàng im

trèo lên đỉnh dốc
đời sẽ thấy
một rừng
một núi
một quê hương...

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

Về Buôn Ma Thuột

Lên đèo Dục Mỹ ban trưa
Ta về ở với gió mưa não nùng
Xe qua đồi núi chập chùng
Lên heo hút lạnh núi rừng Tây nguyên
Tưởng đi rũ sạch ưu phiền
Ngờ đâu bụi đỏ trên miền cuốn theo
Thôi thì về với cheo leo
Nghe chim ông lão kêu rêu cũng đành
Lên Tây nguyên trấn giữ thành
Thương con vượn hú trên cành chon von
Đón ta về với núi non
Bóng tà đỏ tợ như hòn máu rơi .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

Nỗi Buồn Y Ka Long
Gởi H’Tuyết Nga, Florida

Anh, trai núi cùng quê em, gái núi
đã lạc nhau đâu mà nói biệt ngàn trùng
nở bứng cái lòng của em xa anh
làm xôn xao cái bụng người làng
cây cà phê sẽ giận em không thèm đeo hoa kết trái
chim Ka Lơi sẽ hờn em không thèm hót giữa lòng thung
cây Kơ Nia sẽ buồn em không cho hột cầy đập ăn như hồi còn nhỏ
rừng Xà Nu sẽ ghét em mà rổng ruột thân ngã dưới ngàn
Mẹ núi sẽ ru nỗi oan uổng của anh sau lũy tre làng
nói thương anh nhiều hơn thương em gái núi

Ơi ơi H’Ri, anh nhớ sương lầm gió bụi
anh nhớ núi
hồn anh sẽ nương theo rừng em tóc xõa
cỏng thơ anh đu về nguồn cội
ở đó anh và quá khứ, Yang ơi, ngày ấy...
khỏe như con trâu đang tắm dưới ao
nhanh như con cá dưới nước, như chim phí bay vút lên tầng cao
anh lại đóng khố thổ cẩm
ngậm dọc tẩu thả khói trời bay
cầm sà gạc phạc đàn gió chướng
gùi trên lưng rừng thiêng lấp loáng
anh đi thăm rẫy du canh nghe tiếng hú anh vẫn còn vọng âm qua ba sườn đồi

Chiều trôi đi hoang vu trên núi
anh bước đi lững thững xuống đồi
như ngày xưa theo em lội qua khe suối
anh lại hóa thành ba ché rượu cần Rahdé, M’Nông, Djarai
ngày luồng vô buôn Dur săn nai
đêm xuyên Ea Nhái đốt lửa
anh sẽ nuốt đìệu múa sơn cước của em
như con nưa nuốt bóng trăng ngàn

Ơi ơi H’Ri, ơi em gái núi
đừng có đẩy cái lòng của em xa anh
Yang sẽ buồn và người làng sẽ không yên cái bụng
Ơi ơi... H’...Ri...!!!

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

Ðêm EA NHÁI


Ðêm khơi lên ngọn lửa đất rừng
cháy bập bùng ngã nghiêng theo ngọn gió
ngọn gió của trời rít trong khe Tró
ngọn gió của đất thở dưới lòng thung

Những đốm nóng đốt cháy tâm can
cháy da người, cháy em ở rừng ở núi
cháy thời gian trôi dài trên ngọn suối
cháy miên man theo cái rét đầu mùa

Tựa cây Xà Nu, ta ngồi ôm nỗi nhớ đong đưa
núi rừng ngủ ở bên ngoài bờ lũy
ẩn dưới làn sương biết bao điều quỷ mị
ẩn trong ta vạt áo trắng học trò

Áo trắng về năm xưa theo bóng trăng ốm o
nên mắt biếc cũng hiền như ngọn biếc
con chim Ka Lơi hót những lời tha thiết
quyện vào nhau rơi trong lá nồng nàn

Rơi lướt thướt vào khuya ấm những giọt rượu cần
 chuốc say mềm đôi tay vỗ vào K'Lông Put
vỗ vào đêm âm vọng qua Chư Cuk
vỗ vào ta xa thị trấn cây xanh

Thị trấn cao vời mọc lên trên vết tích chiến tranh
hoa về nở giữa rừng thơm con gái
con gái gùi trên lưng buôn Ea Nhái
đi phát rẫy du canh bên kia sườn đồi

Ơi cây tre ngã vào khuya như tiếng mẹ núi ru hời
bài ca thần thoại rũ câu thơ về tụ hội
trong chum ché cơm gạo tẻ nhớ ra nguồn
cội cất lên câu hát nghe man dại và buồn

Lắng giữa sâu xa đêm cũng có mạch nguồn
chảy trong hồn thành những con đường đất
nắng núi mưa rừng theo gió bay lật phật
ngơ ngác rơi trên Ea Nhái thiệt thà

Vữ trên đầu ướt những hạt sương sa
rơi lấm tấm đọng vào vò rượu
vò rượu núi ngã nghiêng lời con khướu
theo tiếng đêm bay ngoài lũy tre vào

Ðêm tàn dần trong mấy rặng xanh xao
gió xoải cánh nằm dưới chân Ea Nhái
lửa tro ủ dột thì khơi sáng lại
soi vào mé khuya đợi bước sớm mai về

Mai nắng lên hiền như em nhà quê
bỏ thị tứ lai hồi chân phố núi
dẫu có dính lòng đau trăm giọt bụi
vẫn vui như chưa gặp thuở phiêu bồng

Mai nắng lên hiền khô mái nhà Rong
hiền thiệt tình con mắt em mọi nhỏ
người ở đây đơn sơ như làn bụi đỏ
nên trái tim bay thấp thoáng nụ cười

Ðêm đang tàn, lốm đốm đêm trôi
trăng lẩn lút chìm sâu trong rú
con đường mòn qua truông còn mê ngủ
gối đầu lên ngọn Bắc Chư Bao

Ðêm đang tàn mà như đêm còn sâu...
 

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

 

Xác Cầu Bình Thanh

Đem quân về trấn ải này
Giàn ra bốn phía ta bày cuộc chơi
Đi trong lửa đạn tơi bời
Mạng người cuốn giữa dòng đời chiến tranh
Đứng bên xác cầu Bình Thanh
Thấy sao cuộc sống mong manh quá chừng .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

Mâm cỗ 

1.
dọn ra một cỗ quê nhà
một bầu non nước làm quà chiến tranh
thôi đừng khóc nữa mắt xanh
lệ người đổ mãi lâu thành biển dâu

vô đây tránh ngọn mưa mau
đứng chi ngoài gió vườn sau thêm buồn
phụ anh khiêng nước vô hồn
tạt cho sạch mớ đau thương ra ngoài

ngồi đi ngồi xuống, mảnh mai
chiều rồi đêm tới đã dài mé sau
đãi em, xin trộn sắc mầu
vẽ lên hực hỡ em sầu oán ai

2.
đãi em đỏ bóng non Ðoài
rì rào sóng vỗ xanh hoài niềm mơ
về lênh đênh với con đò
mmênh mông gió đẩy giọng hò xa xăm

đãi em một cỗ trăng rằm
xót lòng lữ thứ trăng đầm đià soi
mở trang sử sách ra coi
nghe hồn chữ nghiã cũng đòi đoạn câu

đãi em vài mấy nhịp cầu
nhấp nhô nước chảy cái sầu trong veo
lòng anh vốn nặng buồn đeo
nhiều khi tưởng ngã chúi theo nỗi niềm

3.
tháng này ngày nín như im
đêm sâu như ấn trái tim vô hồn
nhớ người chết dấp trên cồn
đem vàng bạc đốt hoàng hôn đỏ trời

muốn đào kỷ niệm mà coi
đạp lên cát bụi sợ lòi máu xương
ngó quanh mắt chạm góc tường
vòng hoa cườm đục mầu sương sa mù

nhớ rồi cảnh trí tháng tư
có người nằm chết y như giấc nồng
trời cao đất rộng hết lòng
mở ra khép lại thành vòng hoa tươi

4.
đãi em giọng khóc giọng cười
đang buồn lại hóa ra vui không ngờ
ta đi từ một bài thơ
ngâm cuồng vài điệu phất phơ ta về

đãi em óng mượt đường đê
lúa thơm cô gái gánh về nhanh nhanh
mồ hôi ướt nắng long lanh
nhỏ xuống đất thành hạt giống mùa sau

đãi em một mối tình đầu
cuộc tình của tấm lòng giầu thủy chung
đời vui như cảnh tao phùng
đôi tay nắm niú lòng cùng nhấm mê

5.
ơn đời thổi ngọn gió quê
thổi em biệt xứ giạt về bến anh
con chim xuân hót trên cành
líu lo rụng xuống mầu xanh la đà

mời em một chén quê nhà
một ly non nước làm qùa đầu năm.


Phan Ni Tấn (n.d)

 

 

 

Ngày Rày Năm Xưa


Ðầu năm anh thắp nén hương
Khói bay tản mạn về phương quê nhà
Tưởng lời khấn gío đưa xa
Dè đâu ra ngõ vướng tà áo bay

Mồng hai trời vừa nhá nhem
Ngó ra vườn tối lại thèm miếng trăng
May còn đôi mắt em gần
Soi cho lóng lánh chiếc thân anh gầy

Mồng ba đi lễ chùa thầy
Nói ra mới biết em đầy Phật tâm
Anh từ chốn bụi mê lầm
Bữa chay bữa mặn cứ nhầm lẫn luôn

Hôm sau anh ngược lên nguồn
Thu ba ngày lại thành luồng gío bay
Ðem về giấu trong bàn tay
Xuân qua lại nhớ ngày rày năm xưa

Phan Ni Tấn ( n.d)
* Bài thơ đã được Nguyễn Quyết Thắng soạn thành ca khúc .

 

 

 

Bạn Tôi

Bạn bè có mỗi con gà
Sáng nay ăn phải lúa pha thuốc rầy
Thủng bìu nát ruột chết ngay
Hồn tan thành ngọn gió bay lên trời
Hôm qua đá lộn trên đồi
Gà rừng mà cũng có hồi chạy re
Tiếng gáy giạt cả rừng le
Át cả tiếng rít trong khe núi này
Vậy mà tử mị sáng nay
(Bạn bè có mỗi mình mầy đó thôi)
Chết gà, tôi lại đơn côi
Giận thôi, trách đất than trời như ca
Nay tôi làm cổ con gà
Nhắm chung rượu đế gọi là nhớ nhau .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

CHIỀU Ở BUÔN ALÊ A

Gà rừng đậu nhánh sa kê
Tiếng gáy eo óc vọng về buồn hiu
Nhà sàn mái đổ xiêu xiêu
Nghe trong tre nứa tiếng chiều rơi mau
Lẩn trong sương đục một màu
Cầm canh tiếng mõ héo sầu ruột gan .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

CHỖ TỚI, CUỐI NĂM

Mượn tâm tu Phật vô chùa núi
Một mình lủi thủi dọc đường mưa
Nước trôi sạch bụi lòng viễn thám
Hồn đời nhẹ nhõm hạt mưa thưa

Chẳng uổng mấy năm quần với giặc
Giết nhau quen thói tưởng chai lòng
Bàn tay dính máu, lâu không rửa
Thọc xuống mương sâu đỏ một dòng

Bước vô Phật điện mờ hương khói
Lòng thầm khấn vái một vài câu
Sụp lạy cúi đầu, tâm bất ý
Đổ ra chan chứa biết bao sầu

Ra sân lặng ngắm màn sương núi
Hồn chợt già như nỗi ngậm ngùi
Hỏi đâu là chốn quê nhà đó
Rả rích hiên chùa giọt nước rơi .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

CÔ GÁI TÂY NGUYÊN

Nhuộm “yêng” bắng nước thuốc dương
Xanh xanh tím tím dễ thương lạ lùng
Ngày đóng quân ở buôn Đung
Buồn anh leo tít ngọn dương ngó về
Cái mây nó phủ bốn bề
Cái gió núi rít cái tê tái lòng
Ngày gành quân ở Bandon
Buồn anh cắn ngọn cỏ bồng nhớ em
Nhớ hồi mới chớm làm quen
Chưa chi cực khổ nó chèn tức hông
Ngày H’Na bắt cái chồng
Bỏ anh cái bụng héo hon tháng ngày
Tội tình biết mấy ngón tay
Cố xoa mà bụng cứ gầy nhớ thương

Giặt yêng bên suối nước trong
Yêng phai thuốc nhuộm theo dòng trôi đi .

Yêng: Váy, Xà rông

Phan Ni Tấn ( n.d)
 

 

 

 

GÓC XUÂN XƯA

Ngồi đây giữa cánh rừng hoang dã
Canh chừng nồi bánh ngoài trời sương
Nửa đêm trọng pháo gầm sau núi
Lòng vẫn an nhiên đến lạ thường

Ta ơi mấy thuở nằm yên giấc
Trời có xuân sang đã vội mừng
Thở hơi nước trắng trên vung đậy
Lòng hớn hở như nồi bánh chưng

Ấp a ấp úng sôi như thể
Mừng rơn chẳng thốt được lời nào
Lửa vờn leo liếm xanh lò đá
Xua tan cái lạnh ở miền cao

Bên kia núi gió xuân lấp lánh
Bánh trong nồi vừa chín tới nơi
Vươn vai ngáp theo ngày đứng dậy
Trên môi ta đứng một nụ cười

Đứng trên cao là con chim hót
Cành mai lóng lánh hạt sương mai
Mùi cà phê lượn vòng sau chái
Ngọt ngào như hương nụ hôn ai .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

GỞI NÚI

Tiếng con chèo bẽo
năm nào
còn nghe ruột thắt gan bào
không ai
tấc lòng chị rộng hai vai
chắn giùm ngọn gió sương
ngoài nhiễu nhương
khúc ai
còn đó
đoạn trường
thì đây còn mấy độ đường chân theo
em như vạt nắng lưng đèo
đời không thương
để cuốn vào xót xa
bao giờ trời trở nắng qua
bờ vai chị sẽ ngả ra
dịu dàng

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

H’NA (HỜ-NA)

1.
Ơi này cô gái H’Na
Sao cô gùi mảnh trăng tà của anh
Đường trơn cô chớ bước nhanh
Hồn anh đăng ngủ giữa vàng trăng kia
2.
Chẳng hiểu em nói cái gì
Nhìn môi một cụm xuân thì cũng thương
Em xinh như đóa hướng dương
Mọc hoang theo lối về buôn bản nghèo
3.
H’Na đựng gạo trong gùi
Đem ra chợ đổi lấy đôi trâm vàng
Cài lên cái tóc mơ màng
Con trai con gái buôn làng xuýt xoa
4.
Cổng làng có lũy tre xanh
Mùa mưa con vắt càng tanh hơn nhiều
Lấy que em dích em khều
Chê con vắt chẳng biết điều với em

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

KHÁNH DƯƠNG

Ngày đi hút lũng sương mù
Núi non thẳm giữa âm u bóng chiều
Quận buồn mang vẻ quạnh hiu
Khèn ma trong bản lạnh phiêu bạt về
Ngày tàn cuối nẻo sơn khê
Nghe hơi gió núi cũng ê ẩm người
Ở đây lạ đất lạ trời
Chỉ quen
dù lạ mặt
người chiến tranh .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

MIẾNG TRĂNG HỘT BỤI VÀ NGƯỜI

Miếng trăng xuyên kẻ lá cây
Rụng vàng như dúi vào tay bùi ngùi
Bay theo gió thổi lên trời
Dính tôi hột bụi có mùi máu xương

Nhớ như in giữa lòng đường
Người nắm chết với nỗi buồn cong queo
Phai hương máu chảy eo sèo
Làm dơ miếng bụi dính theo máu người .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

MỘT THƯỚC AO QUÊ

Có thoáng mênh mông
là trời và nước

Có tới bao la
của vạt nắng hồng

Có em biết yêu
quê mình một thước

Có bông lúa rung
từng gánh hương đồng

Có thật trẻ trung
lá xuồng tuổi nhỏ

Cắm cây xào tre
vào bóng trưa hè

Con sóng giản ra
từng vòng lãng mạn

Trôi em lênh đênh
một góc quê nhà .


Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

MÙ TĂM

Xin cám ơn bài thơ vừa gởi tặng
Lời thơ em bày tỏ những ưu phiền
Đó là tiếng kèn thủ thắng của cô đơn
Đó là tiếng trêu ngươi về một tình yêu tuyệt vọng
Và cuối cuộc mù tăm hạnh phúc bị giam tù

Có lẽ em rồi cũng cần đến tôi để làm nỗi nhớ
Vừa khi em những khoảng trống rơi đầy
Đây là em đứng bên kia bờ xa vắng
Rừng hoang xưa tôi đốt rẫy trên đồi

Ai biết chiều nay lòng tôi nhớ
Mắt em nụ hương trời rụng trắng tâm tôi
Và tiếng hát trong chiều thầm thì không rõ
Như thể tiếng ngày rơi thầm lặng

Bây giờ thì em đã mãi xa
Và tôi còn có một mình
Nhưng đôi khi chạnh lòng quay lại
Bàn tay măng em còn vẩy gọi
Bên chiếc bàn nghệ thuật của tôi xưa

Chiều nay tôi bước đi lặng lẽ trong rừng
Ánh hoàng dương đã vừa chạm đất
Tôi là một cái bóng âm vu
Sau những rặng cây muồng buồn rầu

Sự xa vắng đời em
Tôi đốt đời tôi bập bùng dưới gốc .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

Ở RẪY

Như những con tàu
ngàyth’ang đã trôi đi
và tôi vẫn còn đây
Tôi vẫn còn đây với cuộc đời
âm u ngọn lửa cháy
Khắp nơi mọi vật đều im lặng
Chỉ có những lỗi lầm của tôi xưa
là vẫn còn lên tiếng

Ôi đêm ôi ngày qua rồi đêm lại tới
Trong tôi mặt đất có mùi hôi
Và nỗi sợ hãi tua cờ bay lật phật trong gió
Rồi đêm đêm tới gõ cửa nhà tôi

Nhưng ngày ra thì đâu lại vào đó
Im vắng nhưng rỡ ràng những cái đẹp
Của núi rừng và ruôỉng rẫy của tôi
Của đời sống thênh thang hay chật hẹp

Bây giờ mùa màng đang chín tới
Những con đường mòn chở đầy lương thực
Với hương thơm chạy tràn qua cỏ rối
Cây lúa đến quì dưới chân tôi .


Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

THÁC NGÀN

Anh đi lên thác xuống ngàn
mà thương tiếng nước đổ tràn lòng anh
bềnh bồng vạt nắng xanh
vi vu là ngọn gió lành qua khe
lên non gánh núi lặc lè
về buôn chẳng kíp đường e tối rồi
ghé vô bản lạ anh ngồi
nghe con vượn hú bồi hồi nhớù em .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

THẲM SÂU
để nhớ Du Ca Lòng Mẹ, BMT


Chiều mưa buồn rơi dậm mòn con mắt
Đường giang hồ tôi dắt díu đèo bồng
Dắt díu cuộc đời hầu như đổ nát
Bồng bế tâm can máu chảy xiêu lòng

Sợi tóc già tôi buồn rũ mang tai
Em nhổ đi rồi tóc xanh để lại
Tôi chắc tôi thôi không còn đi nữa
Nụ mắt em cười hóa nụ tâm mai

Tôi trở về nhà khi thu chín tới
Một mái xiêu xiêu dột nước mưa trời
Ai hát âm u tàn hơi dội lại
Cầu hứng chân tôi kẽo kẹt bồi hồi

Một cụm hoang vu cuốc lên thành rẫy
Nay lại thành rừng một cụm hoang vu
Tôi bới đất lên sàng sàng sẩy sẩy
Đất thất hân rồi lúa cũng ngu ngơ

Góc phố năm nao tôi ngồi hát dạo
Sợi nắng giăng giăng óng óng vàng vàng
Thuở ấy trong tôi rộn ràng lui tới
Bước anh bước chị dọc dọc ngang ngang

Dăm ly cà phê một vài điếu thuốc
Khói bốc thơm mờ cặp kính trắng tôi
Khúc hát vay quanh phố người quen thuộc
Bến cộ, con đò lơi mái chèo trăng

Làng xóm hôm nay tuột ngoài trí nhớ
Em tuột ra ngoài kỷ niệm hư hao
Mở cửa hỏi thăm nắng ngoài khép hở
Sợi tóc em ai chôn dưới gốc đào

Mặt trận ngày xưa vẫn còn dấu tích
Há miệng đen ngòm những lỗ đạn bom
Hồn nước vắt xanh xanh đầu ngọn phượng
Hờn đất vun thành bia mộ lom khom

Trời đất ngu ngơ mù mờ thức động
Nhìn bóng tôi về thân thế lu căm
Dựa bóng hư vô mẹ ngồi như mộng
Bổng thấy mình gìa đi mấy trăm năm

Quê hương mịt mù trôi trong sâu thẳm
Lá cờ vàng da thổ huyết ba dòng
Tôi hát bạn bè thành câu hát xẩm
Lật ngược giang sơn thấy xác anh hùng .


Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

BÌNH THANH

Đem quân về trấn ải này
Giàn ra bốn phía ta bày cuộc chơi
Đi trong lửa đạn tơi bời
Mạng người cuốn giữa dòng đời chiến tranh
Đứng bên xác cầu Bình Thanh
Thấy sao kiếp sống mong manh quá chừng

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

TRÊN ĐÈO M’DRAK

Xác năm đó thật xa quê hương
Không còn ai đến cứu vết thương
Xác trầm ngâm trên đèo M’Drak
Rồi lịm dần theo máu và xương

Máu chảy hết ra ngoài tuổi xanh
Đời vội tàn thoe đêm qua nhanh
Con người chết trong màu nắng mới
Chìm sâu trong ngấn lệ mong manh

Cuộc chiến nào cũng có bàn chân
Hơ hải chạy tìm chốn bình an
Có người thoát qua vùng ánh sáng
Có kẻ đụng nhằm mặt vong thân

Theo người chạy giặc trên cao nguyên
Không kịp mang theo chút bình yên
Đèo cao, đất lở ầm tiếng cối
Bé tan thây dưới vực oan khiên

Xác nằm đó sâu trong âm u
Không còn chiến tranh, không còn hận thù
Xác nằm im như là xác tượng
Tôi chong súng bắn vào thiên thu .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

XÁC CẦU BÌNH THANH

Đem quân về trấn ải này
Giàn ra bốn phía ta bày cuộc chơi
Đi trong lửa đạn tơi bời
Mạng người cuốn giữa dòng đời chiến tranh
Đứng bên xác cầu Bình Thanh
Thấy sao cuộc sống mong manh quá chừng .

Phan Ni Tấn ( n.d)

 

 

 

Ý CHỢT KHI XUỐNG NÚI

Chợt mưa chợt nắng phôi pha
Tay em chợt lộ mùi hoa xuân thì
Chợt anh chẳng biết nghĩ gì
Câu thơ chợt rụng thầm thì dưới chân

Bóng chiều mới đó đã tan
Anh chưa kịp xuống sương lan tới rồi
Đầu cành bứa chim Ka-lơi
Hót hoài cái giọng buồn rơi dưới ngàn

Xuống lưng chừng núi thấy em
Tóc dài như sợi mưa đêm chập chùng
Thấy trên dòng sống bão bùng
Vòng tay em tự ngàn trùng nở ra .

Phan Ni Tấn ( n.d)


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved