Những Con Số

       Tập thơ
        Nguyễn Ngọc Dũng

       
             ( Tiểu Sử Tác Giả )

 

 

5… 10

dụ chơi nhắm mắt đi tìm

ngập ngừng em trốn hạt mơ mẩy mầm

thiền mơ chung nụ ngậm chờ

chớm niên mắt ngỏ độ từ ươm mơ

năm, mười, mười năm, hai mươi

một, hai, ba, bốn… đi tìm người mơ

 

dững dưng sợi khói tạc hình

hình tan theo gió cụt đường chân mây

lụn mây vội xốp chửa nồng

khều mây lang chạ nửa đời thả rong

năm, mười, mười năm, hai mươi

một, hai, ba, bốn… đi tìm nẽo mơ

 

4

sượng mặt làm đuôi theo quốc mộng

tan trường sánh vai e mích lòng

dài đuôi mò mẫm toan ăn vạ

thầm thì con dốc ghẹo chọc quê

 

“lì lợm giận ai… đầu húi trọc”

“khờ lắm… bụt ơi” mắt sau lưng

chín, mười, mười một, rồi thi cử

phải chi ăn vạ năm thắt bím

 

lì lợm gạo tình bụt thi vận

vận cà lăm trường vẫy tay chào

bốn năm trượt dốc bím làm chứng

cất đuôi đánh dấu thời hụt hơi

 

bím ăn vạ đổi tên mất dấu

mẫn lòng bụt, dốc, nấc thở dài

lì lợm qui lỗ cùng dốc ngược

biết thế  ăn quịt năm thắt bím

 

12

 

tú tài hai chữ “tái tù”
 

vương Duyên quên chữ tú tài bỏ đi
 

ai kia vội sớm mặn nồng
 

tái tình thuở ấy ai chê tú tài

 

10
 

vò đau chưa chuốc đã vội say mèm

chân cao chân thấp con tim lăn cù

hoen bầm da thịt khướt lời viễn vong

mười năm dấm dẳng chưa liền mụn đau

 

 

15

lú nhú lọn mai nhựa con gái

thụt thò nghẹt thở trái phập phồng

áo dài chật chỗ thẹn cúc bấm

mười lăm giấu biệt của mẹ cho

 

đánh liều đưa vay phần mời mọc

đắn đo cho mượn ngón dậy thì

ghiền hơi chìa má quên lời mẹ

hết hồn… chổng ngược tuổi ô mai
 

lún phún tóc xanh cằm trổ mạ

râu măng cuồng vội khoái mắc tròng

ô mai ngọ nguậy ồ ề nhũn

mười lăm thề thốt bỏ đi hoang

 

cố tình trái cấm vờ vô ý

cúc bấm mời mọc ai dụ ai

tội phàm giữ mãi của thiên hạ

íck kỷ… ăn gian tuổi bồng bềnh
 

 

18
 

hứng xuân… mai đượm xông duyên

diệu huyền ẩn dụ vàng hoe cánh gầy

lì xì mỉm nét nhiệm mầu

đẫn mơ… mẫn lối sâu kèn giăng tơ

 

bấc dong mai ủ anh đào

sâu kèn tê liệt té nhào cọng mơ

dật dờ kén nhộng hoá thân

tiếc xuân… hờ hững đoạ đầy bướm, mai

 

 

 

 

47
 

tháng nắng vái trời không gió ngược

xe đạp đèo nhau bò dốc cao

lưng rịn, nhũn lòng mặt dấu vai

lốp mềm…  qụy chân sao vẫn khoái

 

ngày mưa vái trời xuôi gió lộng

bỏ phanh tuôn dốc trốn mây giông

tay run, dạ ướt ngực dúi lưng

thở khói… rét tê sao chẳng buốt

 

nghiệp xe ôm ngày mưa tháng nắng

vái trời khách cũ tìm dốc quen

thấm đòn, tội ngóng cuốc tải sầu

si khách… buồn qụy chân thở khói

 

 

45
 

mai anh về sửa đôi quốc mộc

ngã nhàu quai cũ lạt mùi hương

gót mòn vương dấu khuê đài các

sụm chân… qụy gối thời đi hoang

 

mai anh về tô môi lửa cháy

điểm son nhoè ngậm nửa môi cong

xí sọn năm mười duyên mất nụ

bồi hồi… chết ngộp thời đảo điên

 

mai anh về khuyên mai dỗ lược

búi tó xênh xang bím lìa trần

tóc mây loang nắng len mầu tuổi

lụy tâm… điêu đứng thời viễn vong

 

mai anh về viền tà rực rỡ

đơm lại cúc bấm áo tiểu thư

nhuộm trắng vạt xưa dáng ngà ngọc

điếng hồn… tê tái thời ngẩn ngơ
 

mai anh về hẹn hò đầu hẻm

gieo hạt thục quỳ mốc đợi chờ

thẹn vàng hương đọng xiêu hàng giậu

rạn lòng… cháy dạ thời vấn vương

 

thắt bím, đỏ môi, thiên đàng ấy

thục nữ, hương quỳ, ngõ tương tư

chưa khuây khẽ mòn chân lãng tử

ruỗi rong… mộng bạt bốn mươi lăm

 

 

 

 

 

46

         núi nhớ người thành đồi trơ trọi

         người nhớ núi già cỗi trăm năm

         đồi trơ trọi chim gù lang bạt

         cội trăm năm quay đầu về núi

 

         sông nhớ người bạc đầu con nước

         người nhớ sông sợi tóc bạc mầu

         nước bạc đầu tuôn trôi ra biển

         người đầu bạc lặng lẽ đất vàng

 

 

 

 

 

tụng mơ

vạt dài tay nối ráp-lăng

nhớ người ôn mãi lọn thời tóc mai

tan trường áo trắng ôm vai

vướng chân thẹn áo cho đờ đẫn mơ

 

ngày nao bộ gió học trò

cũng thời áo trắng chân người dưới mưa

đường về mực ướt kinh si

tụng mơ lượn ngóng đây tu cổng trường

 

 

 

thợ quê

vốn quê từ độ sơ khai

thụt thò đầu ngõ cớ sao lạc đường

lây lây quá độ quê mòng

ẩn cuồng lụy nét lần đầu chân hoang

 

con trai mới lớn tiêu hoang

phéng bay cuồng dại mông lung trổ cờ

khơi khơi bá đạo kinh kha

thành tên phiêu lãng quê quê nửa mùa
 

giá mà rất ít đàn ông

vẫn ư cuồng lụy độ rày năm xưa

đêm đêm trăn trở gã quê

vì ai vương đạo ẩn tình thợ quê

 

 

  

hạnh ngộ

dài mi phung phí giọt tòng

sợi cong lạc lõng hạt thề so le

ngắn mi thẹn ngõ thiên di

nửa khô nửa ướt mắt buồn hơn ngươi

  

toán hình

vòng tròn đi mãi không ra

song song đường thẳng bao giờ gặp nhau

 

  

 

bờ giậu

ngày nao nghịch nước tắm mưa

vô tình ướt áo láng giềng nghỉ chơi

khơi khơi trời đổ mưa rào

lửng lơ con gái dại khờ con trai

 

bên vườn con gái huyễn mưa

mang mang hàng xóm cách hàng giậu xiêu

ước chi còn hạt mưa rào

gom lần áo ướt tê tê lạ kỳ

 

lân la viễn dụ nghiệp trai

ưa về hẽm cũ thích buồn nghỉ chơi

mông lung quá đỗi hoá mơ

tụng mơ áo ướt như chưa mặc gì

 

trời hành mưa đá lối quen

còn đâu dẫm nước ngậm bùa lửng lơ

nhiễm si càng dấu càng lòi

láng giềng vẫn lửng… dại khờ vẫn ươm…

 

Tập Thơ
" Những Con Số "
Nguyễn Ngọc Dũng


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved