Như giọt sương phai
Tuyển Tập Thơ
Võ Thị Xuân Ðào




Mục Lục

01 Còn Lại Trong Ta
02
Ðông Từ
03
Gởi Lại Phù Sa
04
Em Ði
05
Mây Hồng Ðã Bay
06
Nợ Tình
07
Tìm Em Vô Thường
08
Uống Rượu Dưới Trăng
09
Triều Ca
10
Từ Thuở Giấc Tình Chia Xa
11

12
Cuồng Ca
13
Theo Chân Phiền Muộn
14
Phượng Hồ
15
Ðôi Bóng Thềm Trăng
16
Một Thuở Theo Người
17
Giữ Lại Thời Gian
18
Tình Thơ
19
Dấu Yêu
20
Gởi Bạn
21
Em Hai Mươi Tuổi
22
Chia Nhau Từ Thuở Phơi Sầu
23
Nhìn Bóng Qua Thềm
24
Như Giọt Sương Phai

 

 

Còn lại trong ta

Còn đây tiếng hát nửa vời
Thương vầng nguyệt lạnh cuối trời lãng quên
Ðường khuya con phố buồn tênh
Ðau chân sỏi nhỏ sương mềm đôi vai

Còn đây nửa chén rượu cay
Giữa trần Tư Mã tìm hoài Văn Quân
Phượng cầu không đến cố nhân
Thì thôi đàn dứt phù vân phận người

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Ðông từ

Ba mươi vẩn thói giang hồ
Vẩn mê phiêu bạt vẩn mơ dặm dài
Ðàn xưa vẩn nặng trên vai
Áo xanh vẩn bạc như ngày còn nhau

Em từ phương ấy có sầu
Thắp đôi ngọn nến màu nâu thương về
Nay em còn để tóc thề
Mai sau còn biết có về du ca

Xưa xanh áo ngọc mơ ngà
Vụng về tiếng hát thăng hoa nghĩa tình
Ta nay giữa kiếp phiêu sinh
Nhớ phương trời cũ thương mình vàng phai

Mai về môi có còn tươi
Hồn còn nung nấu hát lời ca xưa
Ðàn còn mười ngón mây mưa
Vỡ cung bậc cũ cho vừa nhớ thương

Mùa đông lòng cũng miên trường
Một phương trời nặng hai phương mong chờ
Ngón tay vàng thuốc thờ ơ
Hồn giang hồ cũ bơ phờ tiếc thương

Em từ thuở lạc hai phương
Có còn mắt sáng môi hường tin yêu
Vàng thu trãi tóc trong chiều
Ðếm bao lá đổ bấy nhiêu nổi niềm

Ta gầy sương gió bao miền
Yêu con trăng cũ nhớ thềm nhà xưa
Chân cầu cuối hạ chớm mưa
Con sông chở mấy cho vừa nhớ thương

Cà phê còn đọng môi buồn
Mù mù sương khói che khuôn mặt gầy
Trong tay là những tháng ngày
Theo nhau bước xuống trần ai đoạ đày

Hạ nồng trong mắt tình say
Hắt hiu ngọn nến tàn phai nụ hồng
Tháng tư mưa đổ trong lòng
Ơi phương trời cũ ơi mong manh tình

Ðứng trên đỉnh vọng âm thinh
Mười đầu nhỏ máu xuống hình hài xưa
Áo xanh phai vẩn mong chờ
Tóc sương phai tóc bao giờ trùng hoan

Ba mươi vẩn thói hoang đàng
Một manh áo bạc một đàn trên vai
Nữa đời vẩn cánh chim bay
Vẩn giang hồ thói vẩn hoài du ca

Em từ thuở nọ chia xa
Có còn hát dưới bóng tà huy bay
Mai ta về tóc sương phai
Nhìn nhau nhớ cả tháng ngày bên nhau

Mai ta dù ở phương nào
Cũng xin thắp nến về trao mộng dài
Quê hương nghìn nụ hoa khai
Ðốt trầm hương toả ra ngoài không gian

Mai ta về hát trên ngàn
Lời ca lãng mạn với đàn trong sương
Mai ta về với vô thường
Tấm thân xin trãi đường hương quê nhà

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

Gởi lại Phù Sa

Nắng xưa vụt tắt bên trời
Nửa cung đành đoạn nửa đời tơ vương
Chợ đời từ lạc hai phương
Một thân nắng gội một đường mưa bay

Chia nhau từng giọt đắng cay
Từng đêm thao thức từng ngày lao đao
Bài tin yêu hát hôm nào
Gói cung bậc cũ gởi vào hư không

Chén trần rót giữa mênh mông
Gọi tên nhau giữa mấy tầng hương bay
Có nhau những tháng cùng ngày
Áo xanh hy vọng tương lai ngút ngàn

Tháng ba giọt lệ trùng hoan
Tháng tư điên đảo mộng vàng vỡ tan
Cuộc trần vô định hoang mang
Quắt quay gánh nặng bàng hoàng bước chân

Phù Sa vẩn đổ âm thầm
Yêu thương giữ lại những ngăn máu hồng
Trở về hát mãi thinh không
Ðường hương muôn cõi bềnh bồng chờ nhau

Võ Thị Xuân Ðào
( Nhớ Phù Sa Quang Khánh Hồng )

 

 

 

Em đi

Em qua đường vắng một mình
Bước theo ta hụt mối tình chơi vơi
Em đi trong nắng hoa cười
Ðuổi theo ta lạc bước đời trầm kha
Em đi trong nắng chan hoà
Ta đôi mắt cũng mù loà theo em
 

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Mây hồng đã bay

Tóc em thả cuối chân trời
Ðuổi theo tôi ngã bên đời quạnh hiu
Sương rơi lạnh điếng trong chiều
Tôi rơi như thể cánh diều đứt dây

Buồn buồn lật ngữa bàn tay
Xem đường chỉ nổi đoạ đày xác thân
Buồn buồn ngồi ghếch đôi chân
Xem đôi gót nhỏ còn hồng như xưa

Trời mưa hay chẳng trời mưa
Mây treo đầu núi gió lùa qua song
Chờ mong hay chẳng chờ mong
Trong cơn điên đảo mây hồng đã bay

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Nợ tình

Rót tình vào chốn hư không
Bay câu kinh kệ phiêu bồng trời cao
Phất phơ ngọn gió phương nào
Lao xao hồn phách rạt rào hương xuân

Lang thang trong chốn bụi trần
Chút tình vương vấn trầm luân kiếp nầy
Mai về ngũ giữa vòm cây
Gọi hè suốt cả tháng ngày sầu ve

Vàng phai giọt nắng thu về
Chiêm bao tơ liễu bốn bề mong manh
Hoá thân hồ điêp an lành
Thoát phàm chuyển kiếp vòng quanh một đời

Nợ tình nhỏ xuống mù khơi
Kinh thư mang xuống chợ đời bán rao
Tóc sương trắng nhuộm hôm nào
Giấc đông dưới cội hoa đào miên man

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Tìm em vô thường

Em là hoa ngọn cỏ may
Anh như sương sớm đầu ngày vấn vương
Ta lang thang khắp mười phương
Chút duyên tri ngộ vô thường chờ nhau

Em là núi biếc rừng sâu
Anh như trăng muộn dãi dầu trời cao
Tìm nhau cho trọn duyên đầu
Từ khai thiên hẹn một câu chung tình

Em là biển ngát âm thinh
Anh bờ bến lạ cuối gềnh sóng xô
Ta duyên bèo bọt ơ hờ
Nghìn năm nhạc sóng vổ bờ miên man

Em là suối bạc non ngàn
Anh như giọt nắng về ngang soi mình
Chờ nhau cho trọn nghĩa tình
Nhớ nhau muôn thuở lênh đênh giữa trần

Em là thơ giữa tầng không
Anh tờ giấy lụa phiêu bồng chốn đâu
Bút nghiên nối một nhịp cầu
Chút duyên mực đọng thành câu giao hoà

Em là cơn gió nhẹ qua
Anh là chú tiểu dưới toà ngũ quên
Khói hương dỗ giấc êm đềm
Bay câu kinh kệ xuống miền trầm luân

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Uống rượu dưới trăng

Nửa đêm quét lá bên thềm
Quét trăng tưởng vọng quét đêm niệm hoài
Ngồi nâng chén đợi hoa khai
Uống trăng bội bạc uống hoài dư âm

Bày tình nghĩa cũ lên mâm
Một ta với bóng uống thầm hân hoan
Tình phơi trên ánh trăng vàng
Trăm năm là thoáng mây tan đầu ngày

Tháng ngày đổ xuống đôi vai
Ðường trần chân mõi vàng phai nữa đời
Công danh là cánh sao rơi
Ðọng trong đáy chén sầu phơi tấc lòng

Ði tìm trong chốn bụi hồng
Thời gian đánh mất trong dòng cuồng mê

Võ thị Xuân Ðào

 

 

 

Triều ca

Anh về trải gấm đường hoa
Cho em mang áo lụa là về thăm
Trăng thơ làm gối em nằm
Duyên tơ tóc kết ngàn năm đợi chờ

Anh về bút mực ươm thơ
Vẽ em kiềy mỵ bên bờ suối xanh
Nhạc vui dỗ giấc an lành
Thiên tiên gối mộng long lanh tơ tròi

Anh về mang gió biển khơi
Cho en sóng bể muôn lời triều dâng
Sương mai trong ngọc trắng ngần
Duyên trăm năm dỗ giai nhân giấc tình

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Từ thuở giấc tình chia xa

Chút tình thắp sáng thềm trăng
Thắp ân tình cũ thắp đường hoàng hoa
Thắp hương nhớ thuở ngọc ngà
Nhớ thơm tóc mượt nhớ xa dáng hồng

Gọi tình về thuở hư không
Có chân bước vội có lòng hân hoan
Nữa đêm vụt thoát giấc ngàn
Nghe nồng gối mộng chưa tan hương quỳnh

Nghe từ thiên cổ âm thinh
Có hài cánh phượng mang tình về xa
Thôi từ giấc biếc giao hoà
Chim thôi tiếng hát triều ca mối tình

Thôi từ trăng thủơ thề minh
Có đôi cánh nhỏ mang tình phiêu sinh
Nên thôi mơ chén tương quỳnh
Nên thôi từ thuở giấc tình chia xa

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 



Em về tóc đẫm hơi sương
Nửa đêm cây cỏ bỗng dường chiêm bao
Hương thơm quấn quít song đào
Ðèn khuya nương bóng đi vào thiên thu

Ở đây trời lạnh sương mù
Ðốt hương xông khói vọng từ nghìn xưa
Ðàn thiêng dạo khúc giao mùa
Mưa cung bậc rót sao vừa tri âm

Xin em nữa khúc ma cầm
Gọi hồn phiêu bạt nghìn năm quay về
Chén quỳnh tương giữa cơn mê
Buông tay lạnh ngắt bốn bề hư không

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Cuồng ca

Hận bất đắc cười giữa đời khinh bạc
Xếp bút nghiên ra bán giữa chợ cuồng
Khuấy thiên hạ trong nồi men chếch choáng
Vổ tay mừng trần thế chút âm vương

Không là gì một chút chiều tương ngộ
Quyến luyến chi cũng trăm ngã gọi buồn
Thơ từ thuở ném vào ngăn quên lãng
Ðến bây giờ nào thấy chút dư hương

Ðếm ngày tháng bằng trăng tròn laị khuyết
Bao nhiêu thu đổ ngập xuống vai gầy
Ðôi gánh nặng hằn lên từng nhịp bước
Tóc xanh đời cũng phút chốc sương phai

Chiều ám ảnh suốt khoảng đường còn lại
Soi bao lần gương vẩn thấy chưa phai
Ðôi má phấn còn trêu người tuyệt lộ
Thì trần ai còn phiêu phất nụ cười dài

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Theo chân phiền muộn

Con sông từ thuở xa nguồn
Mang dòng sầu muộn về phương trờì nào
Nước buồn
Chẳng thấy âm hao
Ta buồn mưa đổ xác xao thân gầy
Trong tay những tháng cùng ngày
Ðã theo chân bước đoạ đày
Cùng nhau
Gập ghềnh
Bước thấp bước cao
Mưa ngang mắt lệ
Máu trào trong tim

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Phượng Hồ

Phượng ơi giấc ngũ bên trời
Mây che mắt ngó trăm lời nhớ thương
Bút thề giử lấy chút hương
Giấy nguyền gói lại vô thường chờ nhau

Ðốt hương ngày nọ giang đầu
Từ nay cùm xích phơi sầu nghìn sau
Ðối gương soi tóc phai mầu
Trông trời xế nguyệt chén sầu dần vơi T

ừ thơ đem bán chợ đời
Từ mang tiếng hát làm lời đau thương
Dong thân ra giữa phố phường
Như thân gỗ mục như sương đầu ngày

Bậc trầm là tiếng bi ai
Bậc cao là tiếng thở dài nghìn xưa
Nhớ nhau bao kiếp cho vừa
Ðàn thiêng nhỏ máu mây mưa tủi hờn

Phượng ơi tóc nọ vẩn còn
Xanh như cỏ biếc đần non xuân về
Hay sương gội trắng bao hè
Chưa cao tuổi hạc đã nghe mõi mòn

Bàn chân ngày nọ gót son
Bao nhiêu năm tháng dặm mòn nẻo xa
Thương sao vóc ngọc thân ngà
Hạc mai nắng sớm mưa sa giữa đời

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Ðối bóng thềm trăng

Tóc trăng buông rũ bên thềm
Nghìn con rắn bạc khêu chiêm bao về
Thiếp hoa vời vợi cung nghê
Trắng trong trần hạ vườn mê quen đường

Thoắt trong bao ngã vô thường
Có con bướm lạc say hương vườn quỳnh
Nên từ trăm cỏi âm thinh
Dong chuông thanh thoát gọi tình u mê

Vuông khăn làn tóc xưa thề
Nữa gương lạc phố sầu chia đôi hàng
Nữa trăng từ thuở quen chàng
Ðã theo dõi bóng dặm ngàn khơi xa

Tóc theo tay gỡ nuột nà
Ước chi tình cũng đậm đà như xưa
Thuở đầu sông thuở đợi chờ
Thuở theo đường vắng thuở mơ rượu hồng

Ngón tay chưa bén chỉ hồng
Ðường hoa chưa dẫm gót son đã tàn
Giữ làm chi mảnh gương tan
Thì thôi giọt lệ nhoà tan khối tình

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Một thuở theo người

Nhặt sao từ đáy hồ sâu
Cài lên nổi nhớ đẩm mầu thời gian
Thuở tay trắng mộng điêu tàn
Thuở xanh áo thuở cưu mang nặng tình

Dẫm lên cầu gỗ gập ghềnh
Câu ca dao cũ dỗ bềnh bồng thân
Vầng trăng vở dưới gót chân
Mảnh tình nát giữa hồng trần mù khơi

Khều trăng đắm giữa dòng đời
Nhặt sao rơi giữa giòng thời gian trôi
Về ôm mảnh tóc rối bời
Mà mơ dáng cũ về phơi tấc lòng

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Giữ lại thời gian

Giữ cho nhau chút ngây thơ
Mắt xanh hy vọng tháng ngày như mơ
Bên sông đầu ngõ đợi chờ
Hân hoan chân nhỏ , nhởn nhơ mây trời

Giữ cho nhung gấm cuộc đời
Thơm hương tóc mượt bao lời triều ca
Trăm năm gọi giấc giao hoà
Kinh thơ từng chử , tình bao la tình

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Tình thơ

Hãy yêu nhau ngây thơ
Tóc xanh
Và mơ ước
Bên dòng đời xuôi ngược
Giữ cho nhau
Tình thơ

Em đi xanh mắc biếc
Ta viết lời tình ca
Ngày qua
Ngày vội vã
Một thoáng
Rồi bay xa

Dòng đời
Chia đôi ngã
Em về tóc sương pha
Ta còng lưng gánh nặng
Nhớ nhau
Rồi cũng qua

Võ thị Xuân Ðào

 

 

 

Dấu yêu

Tưởng chừng trong giấc chiêm bao
Áo thơm cỏ dại lao đao phách hồn
Má đào sương sớm nhẹ hôn
Trăm năm lở chuyến cho buồn vương ta

Tưởng rằng nghìn dặm chia xa
Nhớ thương thương nhớ bóng tà huy xưa
Sợi tình rơi xuống đong đưa
Trói giang hồ giữ ngây thơ một đời

Tưởng như sóng biển mù khơi
Thuyền đi nhớ bến một lời chờ trông
Mây che khuất bóng ngựa hồng
Tình thiên thu ngỡ tình mong manh tình

Bạt ngàn chiếc bóng âm thinh
Cơn say dỡ giấc tìm hình dấu yêu

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Gởi bạn

Một thoáng hương bay về chốn cũ
Bút cùn mực cạn chử tàn phai
Bạc tóc bao năm buồn cô lữ
Ngắn dài nước mắt đổ đầy tay

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Em hai mưoi tuổi

Em đi giữa phố Sài Gòn
Hai mươi tuổi dệt chưa tròn giấc mơ
Mượt mà mưa nắng đường thơ
Tóc mây xanh gội ngày chờ đêm trông

Gót chân nhỏ vướng bụi hồng
Ðời gai nhọn vết thương lòng chưa phai
Nặng nề đôi gánh oằn vai
Bước miên man bước vắn dài lệ mưa

Hát bài ca giữa phố thưa
Con chim én nhỏ đợi mùa xuân sang
Áo mây xanh gói mộng hoàng
Tin yêu vụt tắt hoang mang dặm dài

Hai mươi em bước miệt mài
Ngợp trời phố xá cờ bay ngậm ngùi
Cuống cuồng cơn lốc buông xuôi
Ðôi bàn tay mõi chợ đời nhấp nhô

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Chia nhau từ thuở phơi sầu

Ðêm như lời hát ngân dài
Trong con tim vỡ tháng ngày cuồng si
Nghe trăn trở giấc xuân thì
Nghe mưa đông vỡ biên thuỳ thời gian

Áo xanh xưa lạc trên ngàn
Còn trong tâm tưởng tiếng đàn thân quen
Trăm năm một chén ưu phiền
Bao giờ cho giấc bình yên quay về

Rừng xanh còn đẫm cơn mê
Sông xanh còn nặng lời thề nước non
Sóng xô gành đá chưa mòn
Thì phương trời cũ vẩn còn chờ nhau

Về chia nhau nửa mối sầu
Chia con trăng bạc chia màu trời loang
Chia nhau trong buổi trùng hoan
Câu cười tắt nghẹn lệ tràn bờ mi

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Nhìn bóng qua thềm

Ðưa chiều về đổ sông sâu
Trên cồn dâu đổ bóng sầu nghìn sau
Xin mưa về gội qua đầu
Tàn cơn dị mông lỡ tầu hoài âm

Giọt sương khuya đổ âm thầm
Trăm năm còn lại thanh âm buồn buồn
Mảnh trăng từ thuở chưa tròn
Ðã tan trong đáy rượu còn dư vang

Tình xưa giờ chết trên ngàn
Áo xanh phai bóng thềm hoang dấu hài
Trở về bạc tóc sương phai
Nghìn năm còn chút trần ai niệm hoài

Nhớ thương trên cánh tay dài
Mõi mê chụp bắt tháng ngày hoàng kim
Mơ hoa giờ biết đâu tìm
Mộng hoàng giờ ngũ im lìm đáy tim

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Như giọt sương phai

Khi trăng chia nữa mái đầu
Khi đêm chẻ ngọn chia sầu đôi nơi
Khi ngồi nhớ thuở chưa rời
Khi mơ chén rượu giao đôi tương quỳnh

Nhắn nhe với thuở ươm tình
Bàn tay vô hướng bắt thinh lặng về
Chao nghiêng thân xác ê chề
Trần ai còn chỉ bốn bề hư không

Buồn buồn đánh lận phiêu bồng
Thua ba chén rượu cho lòng ngây ngây
Trách chi trời đất say say
Ba bề bốn cỏi không ngày không đêm

Rượu cay chưa thấy môi mềm
Lòng đau chưa thấy tình yên phận tình
Gỏ ly hát khúc lặng thinh
Vọng từ thiên cổ gọi tình trần ai

Buồn lên ngọn tóc chẻ hai
Ðôi bờ chia cách cho dài nhớ thương
Sông sầu về nhắn sông thương
Ðợi tình từ thuở đôi đường chia xa

Tóc sương phủ mặt giang hà
Dáng hương chia nữa mảnh tà huy bay
Thong dong giữa cuộc trần ai
Con chim thôi hót dỡ bài ái ân

Tiếc chi một chút duyên trần
Mà quyên thân tục về cần bồng lai
Thì thôi ngày tháng dong dài
Chút tình như giọt sương phai nắng hồng

Buồn buồn dỡ sách hư không
Sờ trang đối nguyệt dương hồng ngẩn ngơ
Nửa đêm chuốc chén thờ ơ
Rầu rầu gương lượt bơ phờ tóc mây

Tóc theo tay gở thêm dài
Tình theo ngày tháng trần ai đong đầy
Ngón tay buông máu phím gầy
Âm thinh còn đọng dáng mây biệt ngàn

Võ Thị Xuân Ðào

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved