Tập thơ
Người Xưa, Phố Cũ


Nguyễn Ngọc Dũng
( Tiểu Sử Tác Giả )

 


Mục Lục


Ðợi Chờ
Trăng Với Cuội
Cõi Lòng
Thợ Săn
Ngõ Về
Biếng Ngự Du

Lời Mơ
Di Thường Tâm
Quang Trung
Thời Gian
Trường Tôi
Tùy Tư
Luẩn Quẩn
Bịnh Không Tên
Dai Khờ
Chiều Giáo Ðường
Lụa Vàng
Thu Qùynh
Xuân
Nhớ Xuân
Dung Cổ Mộ
Dế Mèn
Thảo Mộc
Thân
Chờ Ngày Về
Nỗi Buồn Chim Quyên
Người Tình
Người Xưa
Mô Phạm
Vô Thường
Bạc Phần
Duyên Về
Ngày Hội
Ðợi Ai
Chờ
Bỏ Trường
Phượng Xưa
Vùi Mơ
Tương Tư
Duyên Tình
Giữ Phần
H'muông
Rồi Ðây
Bài Tập
Tình Nhân
Phượng ... Elisa ...
Thnb15

 

 

 

 


 
Ðợi chờ
 
đẵng nhớ trời buồn quên làm nắng
cồn mây son phấn một mầu đen
vũ trụ giá băng vụn tóc mai
lang thang đợi chờ đàn lạc phím
 
sao anh không về pha nắng hột
ấm tình son thắm xiêm áo mộng
rạo rực huy hoàng đóa hoa khôi
bấu trời chùm nắng tiếng hát rong
 
chợt vui con nhộng cũng loay hoay
cắn tơ mở lối hồn chếch choáng
giương cánh khoe khoang thân mỹ miều
anh về thẹn thùng bướm vàng hoe
 
dấu hài gót mộng bước mây hồng
lốc cốc điểm mơ quả địa cầu
chết sững cuội lòng em nhào ngã
trời ghen hắt nắng đôi mái đầu

 

 

 

Trăng với cuội
 
trăng thấp trăng cao kìa chú cuội
lả lơi kín mộng trăng mười sáu
tinh túy y nguyên ánh trăng tròn
đêm về mộng du chị hằng tưởng
 
cuội tơ tiêu sáo tiếng tư tình
mây giăng đồng lõa che cửa động
thắt ghì trăm năm cuội với trăng
đêm về hớn hở chị hằng vui
 
mây bay mây đứng đêm mấy chặng
cuội vờn trăng tỏa đa già thẹn
canh tàn trăng lặn mây lạc lối
đêm về cuội đến chị hằng mong
 

 

 

 

 

Cõi lòng
 
sương mai vệt nắng khúc quanh co
lún phún tóc mai dăm ba lọn
mình núi chứa chan tuổi dậy thì
đêm về dan díu mộng trường xuân
thanh tú bảng khoa khìa lãng tử
loạn tâm má đỏ lòng thẹn thùng
lao chao vương vấn nhựa con gái
đêm về dan díu bóng hình ai

 

 

 

 

Thợ săn
 
nai vàng một kiếp giũ trăng tơ
sương sa ẩn dấu chân dại khờ
tóc mây ngơ ngác mộng bay bay
rừng đêm cửa hé duyên lãng tử
dan díu em ướm tuổi dậy thì
anh về mai phục phá thiên thai
thôi vẫy vùng con tim khóc òa
nai chết rồi anh ở với ai

 

 

 

 

Ngõ về
 
tung tăng bay chim én một đàn
gió lung lay hoa quỳnh chợt thức
tiếng sáo chiều âm điệu tư tình
tây bắc quang trung người vội bước
thêm bước nữa .... khoang thai hững hờ
 
tàn cuối thu nặng khói lam chiều
đông ngậm ngùi tiếc nắng vàng thu
cây đa già ngủ quên vội vã
ngược đông nam người xưa thấp thoáng
thêm bước nữa .... ung dung ngỡ ngàng
 
áng mây đen không gọi vẫn về
giọt mưa thu rơi cùng với nắng
ướt tóc mai sợi trắng sợi đen
người bỡ ngỡ đông bắc tây nam
thêm bước nữa .... bâng khuâng phũ phàng
 
khải đoan chùa lòng ai vương vấn
ê a kinh kệ mối tư sầu
bản thánh kinh cho người trong mộng
thêm bước nữa .... thấy chúa cũng buồn

 

 

 

Biếng Ngự Du

a nam con ngựa mẹ cho
ngang tàng hong gió dốc chiều nhởn nhơ
đường mây vó ngựa giang hồ
rừng xanh một cánh khúc đời lãng du
á đông con ngựa của cha
đường phi nước đại ngựa lồng dây cương
lạc bầy bỏ xứ ngựa trần
xe lăn bánh mỏi ngựa bầy một con

ngựa ta là ngựa tang bồng
dặm đời trăm lối đoái hoài phố xưa
máng đầy đượm lụy bể dâu
dấu đời móng ngựa ai màng nước phi
bao lần nhật nguyệt tiễn nhau
nhện giăng cổng khoá bờm nay bạc mầu
lẫy đời gặm nát cương da
bồ hòn lối cũ ngựa về hí vang

 

 

 

Lời Mơ

đất vàng em ngủ gối đầu
nằm nghiêng thế kỷ trốn vào giấc mơ
rằng mơ anh bén duyên tình
cong cong hơi thở đất vàng tìm em
rằng mơ anh hái hoa quỳnh
nữa đêm hoa nở hương người vấn vương
mơ rằng anh buộc nắng chiều
đêm về tục lụy bóng người tình si
rằng mơ anh đốt lá vàng
đêm đêm sưởi ấm tình nồng năm nao
 
bên rừng chợt giấc chiêm bao
thiên thần đem trả dịu huyền thế dương
rằng anh ở trọ cõi trời
đường xưa lạc lối hỏi em phương nào
rằng anh mặc áo bụi trần
giả đò ân ái ru đời vắng em
rằng anh bỏ hội trần gian
hồ lô rượu đắng nửa say nửa sầu
rằng anh trần tục mù lòa
à ơi có biết em mơ những gì
 
dịu huyền em vẫn là em
mùi hương nhặt lấy để dành riêng anh
đất vàng mọi cánh mở toang
tình ca khúc gẩy quên giùm lời mơ

 

 

 

Dị Thường Tâm

đời mẹ cho phù du một cõi
uẩn xôi vò nuôi chí bồng lai
sang xuân mưa bụi trời không thiếu
đồng nần cái nợ .... thiếu thay trời
 
tục lụy xuân ấu thơ một thuở
hụt hẫng bâng khuâng ửng má hồng
tương tư bịnh ấy trời không có
đam mê tửu sắc .... có thay trời
 
trăng tóc một mầu nào ai thấy
ngược dòng lệ chảy ta cúi đầu
cội cũ nửa đời trời không chọn
nguồn mới bao năm .... chọn thay trời
 
địa ngục thiêng đàng đường một lối
chôn chân ở trọ đời vấn vương
thiêng đàng một cõi trời không lựa
địa ngục ai qua .... lựa thay trời

 

 

 

 

Quang trung 

nhẩn nhơ bay, chim én một đàn

gió lung lay, hoa quỳnh chợt thức

tiếng sáo chiều, âm điệu tư tình
tây bắc, quang trung người bước vội
thêm bước nữa, khoang thai  hững hờ
 

tàn cuối thu, nặng khói lam chiều

đông ngậm ngùi, tiếc nắng vàng thu
cây đa già, ngủ quên vội vã
ngược đông nam, người xưa thấp thoáng
thêm bước nữa, ung dung ngỡ ngàng

áng mây đen, không gọi vẫn về
giọt mưa thu, rơi cùng với nắng
ướt tóc mai, sợi trắng sợi đen
đông tây nam bắc, người bỡ ngỡ
thêm bước nữa, bâng khuâng phũ phàng

khải đoan chuông, lòng ai vương vấn
ê a kinh kệ, mối tư sầu
bản thánh kinh, cho người trong mộng
tỏ cùng ai, mối tình ngu ngơ
thêm một bước, thấy chúa cũng buồn

 

 

 

 

Thời gian

không mầu, không sắc không quyến rũ
ầm thầm cuống quýt trọn đêm ngày
không hương, không vị không danh lợi
lặng lẽ thở than trọn bốn mùa
thời gian ơi! sao hững hờ quá 

bước vội chi đường đời quá ngắn
bốn mươi năm rồi, chỉ là mơ
bước cùng qua chợ đời một bãi
bốn mươi năm nữa chỉ là không
thời gian ơi! sao không dừng lại
 

về đây em trọn phím tao đàn
đêm nay hát đánh thức chị hằng
nối vòng tay xua đuổi đêm dài
mộng cơn say mừng vì sao muộn
thời gian ơi! sao không chờ đợ
i

xuân về rồi mà én không bay
đêm dế gáy gọi hè chứa chan
đeo kính vàng nhớ lá thu bay
áo ấm dầy tưởng nhớ đông sang
thời gian ơi! sao quá dại khờ

 

 

 

 

Trường tôi

phấn trắng bảng đen lời thầy giản
hình học, nhạc, thơ, buồn lẫn lộn
vật lý tình non mơ với mộng
thơ đọc bài quên quả trứng tròn
huy hiệu không mang cấm túc buồn
 
vén áo dài xanh cô bạn mới
ô danh đánh đáo tuổi học trò
tan lớp ve sầu hoa phượng vĩ
trại lửa hè đêm nay ca hát
lửa tàn ai bước sầu một lối
 
chín tháng người về tóc húy cua
đồng phục nay thay mầu rêu bạc
giọng cũ ân vang tự đáy lòng
nốt nhạc lòng ai sầu vi vút
ghé trường thăm bạn hỏi tình non
 
ánh mắt kia dẫn lối đưa đường
duyên non hụt hẫng tuổi hoc trò
hơi hớm người xưa nhớ dạt dào
mối tình non âm ấm trở về
phượng vĩ hôm nay rơi đầy lối
 
trò về tóc bạc lẩn trong mây
trường tôi giờ đây già yếu quá
ghế nhỏ bàn con thầy ở đâu
dưới sân trường người xưa vắng bóng
đường về trường phượng vĩ không còn
 
hơi hớm trong ta vẫn dạt dào
tuổi đã già tình non vẫn nở
rằng thưa tình ấy có còn không
có thấu chăng một kẻ xa trường
phượng đổi mầu hay mắt đã nhòa

 

 

 

Tuỳ tư 

ôi .... nhật nguyệt cho tôi cả bốn mùa
đông sớm về cho tuyết ngân ngơ bay
gió sang thu tạt vội lá vàng rơi
nắng hạ hắt cho quỳnh hoa vội héo
xuân ướm gọi cho tình tôi chướm nở
 
ôi .... bạn bè trả lại ngày tháng cũ
em hát đi cho chị hằng e thẹn
cười đi anh cho trời già vẫn vơ
bước em đi cho hết đợi chờ
theo anh đi cho tôi anh là một
 
ôi .... vành môi chia nhau lời thân ái
ngày em đi soi gương tôi tìm bóng
anh về đây tôi tìm bóng trong gương
rằng hỡi em tôi cần thấy yêu đời
rằng không anh nên đời đã quên tôi
 
ôi .... vòng tay cho ấm trái tim buồn
em áng thơ mộng mơ ngày mới tới
nhạc anh cung xót xa ngày mới lớn
học thơ em tài danh tôi hững hờ
anh nốt nhạc trường đời tôi bỏ lớp


 

 

 

Lấn quấn

đời đam mê từ thuở còn bé
ai ngâm ca đoản khúc vui buồn
em gởi tặng chiều vàng vương vấn
bạn ngày xưa chờ mãi không về
quá khứ đi ... có còn hay mất
 
đời còn đó bốn mùa chờ đón
say thơ gói gém chút tình non
lắng tai nghe đang khóc hay cười
cội nguồn xưa cửa hé không cài
tương lai kia ... đánh đuổi từng giờ
 
đời rằng địa chỉ không có số
lang thang tìm kiếm bóng ai dài
luấn quấn vòng quanh nửa bóng đời
địa ngục không nhà người năm ấy
hiện tại đây ... một bóng đơn côi

 

 

 

Bịnh không tên

ba hôm rồi người không vào lớp
giận vì ai đứng đợi trong mưa
dù nghiêng nghiêng tóc mai sũng ướt
áo thưa không ấm bờ vai gầy
lòng vấn vương cho người mang bịnh
 
đạp xe nhanh dốc đá quang co
giận trời già làm mưa không hỏi
càng ghét thêm con gió lạc đường
xí muội khô nuôi người mang bịnh
thêm tường vi lọn tóc bay bay
 
em đứng đó diệu huyền một đóa
thầm thì kêu tên người mang bịnh
ấm tay rẽ tóc mềm một mái
bờ mi dài ướt lệ hay mưa
vai rung khẽ buồn nhiều hơn lạnh
 
bờ môi ấm hơi thở cho người
xí muội khô viên thuốc giảm sầu
nhụy tường vi nhớ nhung đi vắng
liều thuốc tiên người là cứu cánh
tương tư này con bịnh không tên


 

 

 

 

Dại Khờ

quả câm quả điếc em chọn trái nào
bốn ngăn anh đứng bên ngoài
giả câm giả điếc tim anh bồi hồi
thì thôi một nửa đem cho
quả câm yên lặng mỏi mòn tiếc thương
đành rằng một nửa để dành
hỏi em thương điếc có phần hay không
 
quả câm quả điếc là quả tim anh
bốn ngăn em ở nơi nào
vì câm vì điếc tim anh thiệt thòi
thưa em một nửa xin dâng
để cho câm hỏi thương tình hay em
đành rằng một nửa không còn
sao em đành bỏ con tim dại khờ


 

 

 

 

Chiều Giáo Ðường

khúc nhớ đường về khe khẽ gió
tóc mai bay mịt mù trăm lối
quyện mùi hương gối mộng đêm nay
bước mơ mơ một dáng yêu kiều
 
mây giăng che ấm thánh giá cao
ngoại đạo tâm thương người hơn chúa
quỳ dưới chân chúa buồn không nói
thánh ca vang lòng ta vương vấn
 
gió chiều buồn tạt qua phố vắng
tóc mây trú ngụ không bến bờ
ai qua mây tóc đượm mùi hương
bước trong mưa một mình đi mãi
 
mưa giông không ấm thánh giá gầy
tuổi mười năm giận chúa hơn người
về đâu giáo đường chiều chủ nhật
thánh ca vang lòng ai tê tái

 

 

 

Lụa Vàng
 

Áo lụa mầu
tranh ai khéo vẽ người áo lụa
bóng bên thềm ngỡ tưởng liêu trai
trời sang thu áo lụa người vào
trộn nắng thêm tươi mầu áo lụa
áo lụa đêm đổi nắng vàng thu
ngày mộng đêm mơ áo lụa mầu
rằng thưa áo lụa của niềm riêng
vàng hoe áo lụa lòng vấn vương
 
Người áo lụa
mực pha trang giấy mầu áo lụa
trắng tỏ nhiều đêm tô nắng vàng
thưa rằng cấy chữ lời không nghĩa
tròn trăng điểm hẹn áo lụa mầu
sao mực vàng làm mầu áo ngượng
giấy tình ơi hừng hực má hồng
trăng về sang đón người áo lụa
thẹn thùng phơi sắc áo vàng hoe
 
Tình áo lụa
nghiêng nghiêng trăng rọi áo lụa mầu
đam mê đồng lõa ánh trăng già
tay vòng môi ấm tựa nắng vàng
hôn đầu xin lấy người áo lụa
liêu trai chí dị thực hay mơ
trăng sáng đường về hát vu vơ
đêm về tay gối cười trong mộng
say mộng dâng tình áo vàng hoe

 

 

 

Thu quỳnh 

tóc mai ấm nắng chiều thu ấy
mắt buồn u uẩn giọt mưa thu
nhẹ hột mưa bay bờ vai nhỏ
dịu dàng hương sắc dáng ai gầy
tuổi mười sáu quỳnh hoa một đóa
thu ấy lá quỳnh sao đẹp quá
quỳnh hoa thắm đượm một mùi hương
bồ hòn trái ngọt vị ai cho ......
 
rồi từ đó quỳnh hoa một cõi
mây thu ươm nắng mộc hoa quỳnh
đá khô bám rễ hoa quỳnh sống
cội nguồn nhỏ lệ mộc quỳnh cao
thu đến rồi đi quỳnh không nụ
nắng thu lá quỳnh sao vội ướt
quên mầu quyến rũ đóa hoa quỳnh
chát bồ hòn trái mật ai cho ......
 
vô hương không sắc loài hoa dại
khác cội xa nguồn quỳnh rực rỡ
sánh sao hoa dại quỳnh một đóa
không nở hương thơm quỳnh vẫn tỏa
tuyết rơi nặng cánh quỳnh cong cong
mưa thu lá quỳnh không áo lụa
sao đành phung phí một quỳnh hoa
đắng bồ hòn một trái ai cho ......
 
rồi một hôm quỳnh gầy bốn nụ
ngày về quỳnh nở khác hương xưa
quỳnh mới vấn vương mầu hoa dại
mưa thu nặng hột tóc hai mầu
khô quỳnh bong bóng vỡ ngoài sân
gió thu lá quỳnh rụng đầy lối
đêm về không nở quỳnh vàng hoe
không vị bồ hòn trái cho ai .......

 

 

 

Xuân

buồn đời ai bán ngựa xuân
lưng gầy đời cưỡi, dốc chiều vẫn vơ
lãng du con ngựa thân tôi
không rào không đón, ai màng ngựa đâu 

ngựa Xuân đời bán lần hai
đường thành, cát bụi, ngựa lồng dây cương
ngựa tây con ngựa không tên
đất người, tuyết đổ, ngựa bầy một con 

xin đời hãy thả ngựa xuân
cỏ khô, đồi trọc, trăng vàng hàn huyên
sương đêm uống dặm năm canh
vui lòng mang kiếp ngựa hoang suốt đời 

quên đời, nhật nguyệt xuân về
đỉnh đồi lộng gió, bờm kia bạc mầu
ngựa hoang con ngựa đã già
đường xưa lối cũ, ngựa về hí vang

 

 

 

Nhớ xuân

tuổi còn non xuân hồng vừa đến
trước lô đô anh chọn cúc vàng
lạc thiện hồ cành mai chiết vội
bếp hồng táo đợi bánh chưng xanh
thiệp đầu năm mực ướt em trao
pháo bên hiên giao thừa anh đón
em áo mới hai mầu mai cúc
lì xì anh tình đầu chớm nở
 
khải đoan chùa cùng anh đi lễ
lộc đầu năm hái vội hoa quỳnh
em cho anh hạnh phúc tình xuân
anh vẫn nhớ mùa xuân năm ấy
chẻ tóc mầu mùa xuân đi vắng
cúc không qua anh nhuộm thông vàng
gạt tuyết rơi cành đào anh bẻ
ông táo buồn tắt bếp ngủ quên
 
thiệp năm nay em quên chữ ký
đào không nụ giao thừa bóng khuất
anh áo mũ không mầu mai cúc
tặng cho nhau hơi hướm xuân tàn
tuyết bay bay cổng chùa chưa mở
phật đã buồn anh buồn hơn phật
chợt quay lại thấy mình đã khóc
anh đã quên mùa xuân năm nay

 

 

 

 

Vô dung cổ mộ 

tuổi mười sáu sân trường dưới bóng
mặt trái soan trăng trắng má đào
mắt hạt huyền mơ màng khéo chớp
nụ cười duyên răng khểnh em chìa
tóc ngang vai hoa pháo em cài
dáng thon thon em bước ngang thềm
tuổi đôi tám học đường em bỏ
đôi quang gánh nặng bờ vai nhỏ
 
tập làm cha em ghé chợ đời
giả làm me nuôi đàn em dại
răng khểnh chìa nụ cười đi vắng
búi tóc lên hoa pháo không cài
tuổi đôi mươi tôi rời xóm cũ
vác sách đèn trả nợ tương lai
xuân chưa về đã tàn hoa pháo
nhặt cánh hoa tôi thả giòng sông
 
sóng quay quay nhận chìm xác pháo
tiếc thương cho xác pháo năm nào
tuổi năm mươi về thăm xóm cũ
nhớ đến em tôi hỏi cụ già
mắt thoáng buồn chỉ giàn hoa pháo
người năm xưa mộ vắng bên giàn
viếng mộ xanh cắm vài hoa pháo
buồn thay mộ em chưa có hình

 

 

 

Dế mèn 

hẹn em đồi hoang cùng bắt dế
quẩn chân chậm trốn chú dế mèn
hồn nhiên cười tâm anh sao xuyến
 
tóc dài một sợi em chẻ đôi
quay quay xòe cánh chú dế mèn
dế không say lòng anh ngây ngất
 
tóc mai dăm sợi em ngoáy dế
rung rung đôi cánh chú dế mèn
dế gáy vang tình anh chưa tỏ
 
em cười vương vấn dế cùng anh
tàn cuộc tù binh chú dế mèn
đêm nay anh về ghen với dế

 

 

 

Thảo mộc

thảo mộc em gầy như cỏ khô
nụ xuân mười sáu sắc mây hồng
hiu hiu dưới gốc quên nắng hạ
cuối thu lạc lối lá vàng rơi
đông về tuyết trọ cành trơ vơ
bốn mươi năm hoa tình vẫn nở
quyến luyến hoa xơa tóc mai dài
yêu em ngu ngơ cả bốn mùa
 
tùng bách thân người loài cổ thụ
than van âm ỉ tiếng thông già
dương liễu sầu ai
thu về thăm hỏi lá vẫn xanh
chai sần vỏ tróc mùa mai tuyết
thảo tung mộc bách cây trụi lá
không hoa rừng héo vượn hú dài
yêu em gom nắng chất hồ lô

 

 

 

Thân 

vén mây xanh ngước hỏi trời cao
nhỏ lệ cho hình ai khóc bóng
trá hình thay bóng tuổi bế bồng
bá bóng dài biết mình mồ côi
 
bóng không hình có ắt còn đau
không bóng không hình đoạn trường trích
đười ươi hú giễu con phụ cha
bóng ơi hình tạo đấng hài nhi
 
đại dương một bước dài hay ngắn
thương con nhớ bá buồn như nhau
áo đời mượn đỡ năm sáu bẩy
đồ nho tập tễnh bốn mươi năm
 
nước chảy đá mòn bán dạ chung
cầu khỉ một cây ăn vạ đời
thương thân chó mực cũng ăn chay
bóng ơi hình tạo đấng trượng phu

 

 

 

 

Chờ ngày về 

bên ấy phố hồng có gì lạ
có còn mưa bụi bóng cầu vòng
đất bùn vẫn đỏ mưa tháng tám
quốc gỗ quai hồng bước thênh thang
dấu quốc năm xưa đượm chút tình
đỏ bùn anh vướng khóm quỳnh hoa
anh biết rằng đi khó trở về
 
bên này phố vắng vẫn bình yên
tuyết trắng một mầu mãi vô duyên
chữ tình tan tác không có dấu
quốc đời một chiếc anh tập tễnh
quai guốc năm nay lợn cợn nhàu
cúi đầu anh lượm thoáng quỳnh hoa
anh biết rằng đi mất em rồi

 

 

 

 

Nỗi Buồn Chim Quyên

rằng em trú ẩn mây hồng nơi nao
tìm em anh thấy mây cao cầu vòng
vén mây ghé hỏi thái dương
à ơi có thấy hoa khôi địa cầu
thiên thần dang cánh vũ vần
thiên thai anh khuấy như người tình say
không em tắt lửa mặt trời
chim quyên lốc cốc dịa cầu tay không
 
rằng em thơ thẩn vườn chim địa đàng
tìm em anh thấy tiếng tiêu diệu huyền
cuội kia xin hỏi mấy câu
à ơi có thấy thắm hương địa cầu
hằng nga bóng nguyệt ghen thầm
cung trăng anh khuấy như người tình si
không em khóa cửa nguyệt đường
chim quyên lốc cốc địa cầu mình anh
 
thắm hương lac lối giăng mờ hỡi em
hoa khôi vương vấn chan hòa hỡi em
chim quyên gõ mộng cung sầu hỡi em








Người tình

chiều nay mưa đổ phố buồn
tình xưa hoài nhớ đỏ bùn cao nguyên
tường vi lất phất gió bay
cà phê hoa trắng đượm mùi ban mê
cao su điểm hẹn đêm nay
dậy thì em mới thiết tha trăng này
ban mê người tình chân duỗi chân co
ơi .... em thắm tình cao nguyên
ơi .... em mù bụi cao nguyên
ơi .... em trá tình chín chưa
 
phố buồn mưa đổ chiều nay
cao nguyên bùn đỏ nhớ hoài tình xưa
gió bay lất phất tường vi
ban mê hoa trắng đượm mùi cà phê
đêm nay điểm hẹn cao su
này trăng thiết tha em mới dậy thì
chân co chân duỗi người tình ban mê
cao nguyên tình thắm em ....ơi
cao nguyên bụi mù em .... ơi
tráa tình chưa chín em ....ơi




 

 

 

 

Người xưa

ban mê điểm hẹn long đong bước về
cao nguyên giăng bụi bùi ngùi phố xưa
mưa pha bùn đỏ hằng in gót hồng
trắng hoa thơm nụ thả hương người tình
cà phê đỏ trái au hồng má em
 
anh về cõng phố cao nguyên
hỏi em điểm hẹn ban mê đâu rồi
anh về mặc aó kiến vàng
dương càng cung thủ gót hồng năm nao
anh về xem hội trần gian
à ơi gác phố rằng em nơi nào
anh về hoa ngủ đã lâu
lời dịu dàng gom nhặt một mùi hương
anh về ngắm nghía niềm riêng
cà phê giot đắng em dành cho nhau

   

     

 

                                                                   

Mô Phạm
 
bình yên nơi ấy phải không
yêu người có hỏi bên này ra sao
nghiệp duyên gõ nhịp thước tình
dậy nhau chữ mộng dò bài chữ mơ
khi nào lạc bước quạnh hiu
vờ quên đánh thức ... người điên trọc dầu

 

 

 


 
Vô Thường
 
nay em tắm suối hư vô
bóng hình vệ nữ treo ghềnh đá cao
giờ em xiêm áo nâu sòng
đam mê bỏ túi hai đồi sân si
 
nao em khúc nhạc luân hồi
ôm đàn đánh rớt nỗi sầu nhân duyên
rồi em ngủ động hoa vàng
vô thường buông cánh muôn mầu khó quên
 

 

 

 

 

 
Bạc Phần
 
nợ trần cây sấu gẫy cành
để em ở trọ láng giềng chim quyên
goá quyên gẫy  cánh trời cao
cùng em làm tổ nhói buồn như nhau
 
cuội lòng giọt nắng xót xa
khua chân tìm nắng giăng khô sợi tình
hướng dương quay mặt núi sâu
mặt trời khuyết bóng trổ bông bạc phần
 

 

 

 

 

Duyên Về
 
cà phê bông trắng rối bung
cọng hương đụng phố bụi khô chỉ đường
hai mươi nghiêng ngửa câu thề
thênh thang phố hẹp nhủ tình theo em
 
anh về ướm nắng lưng trời
để em xiêm áo thong dong  phố phường
rồi em khởi nhuỵ  che duyên
yêu người ... ru mộng... thiên đường trần gian
 

 

 

 

 


 
Ngày Hội
 
anh về bén lửa kéo quân
để em gom gió thanh xuân dậy thì
thuỷ tình sóng nở sóng ngầm
anh đâu muông nhịp sóng ngầm lướt trôi
 
anh về chụm sáng kéo quân
để em ôm gió khơi nồng tóc mây
cồn mây khuyết lõm xốp nồng
anh đâu có biết xốp mây mấy từng
 
anh về khơi tỏ kéo quân
để em động gió tung tình mù khơi
dã sầu đuôi mắt kiêu sa
anh nao đụng nhớ lãng mầu mắt nga
 
anh về gầy rọi kéo quân
để em khiêng gió khua đàn suối mơ
u giòng độ lượng cung mê
nao anh niệm nhớ lừng yêu mất rồi
 
kéo quân giăng ngõ ban mê
tháng hai ngày hội đôi vòng bái giao
khuê phòng ngõ suối trao em
ôm người... gỡ mộng... ghen thuê trăng già
 

 

 

 

 


 
Ðợi Ai
 
ai đợi ỡm ờ đợi ai
đợi ai cố đợi cho ai vừa lòng
vừa lòng ai  luỵ  tình trơ
tình trơ ai đợi mà trơ luỵ tình
luỵ tình ru ai tình đợi
tình đợi ai ru bây giờ đợi ai
 

 

 

 

 

 

 
Chờ
 
ngóng trông cõng điểm thời gian
khoanh đùm gói mộng mượn hờ tình riêng
đợi chờ cân nặng bao giờ
để em tượng đá mù khơi địa cầu
 

 

 

 

 


 
Bỏ Trường
 
lừ đừ nhuốm bệnh dế mèn
gái ve gõ nhịp cung đàn vụng mơ
giăng thơ trang vở học trò
phượng chùm ối đỏ tung tình gió bay
 
rẽ ngôi buông thõng tình non
ve khô chết đứng dế ca nửa vời
vương sầu phượng úa nhoẹt nhoè
ước mơ giãy dụa bỏ trường mà đi
 

 

 

 

 

 

 
Phượng Xưa
 
vung tay hái gió để dành
nhoẹt nhoè buông phượng bụt bay học trò
đoạn ngày loạn bước chân hoang
hây hây má thắm thẹn thùng giấc mơ
 
gió trôi ... trôi tận nơi này 
tung tình tháng chín bụi mù phố cao
vung tay hứng tập bụi trần
say lòng rối rắm với  tìm phượng xưa
 

 

 

 

 

 

 

 
Vùi Mơ
 
anh  ngày gội rửa suối trần
tường vi giậu đá se tìm bóng xưa
ngày xưa giải yếm mầu da
con tim quên nhịp hỏi em bên nào
 
mơ rằng cung tấu giao hoan
ờ hơ hạc nội ngút ngàn thiên thai
trần gian mới nhặt ngủ vùi
sợi hương ngọ ngậy  té nhào giấc mơ
 

 

 

 

 

 


 
Tương Tư
 
tơ lòng bên ngõ ban mê
cổng chờ hương khép ... thoát bay mảnh tình
trổ hoa hương ngát em vương
nhớ em ngỡ nhớ, nồng lòng nhớ hoa
 
ban mê bên ngõ tơ lòng
mảnh tình bay thoát ... khép hương cổng chờ
vương hoa em trổ ngảt hương
em giăng nồng nhớ, ngỡ lòng nhớ hoa
 
bên lòng tơ ngõ ban mê
mảnh hương cổng khép ... tình chờ thoát bay
hương em hoa trổ ngát vương
ngỡ hoa lòng nhớ, giăng nồng nhớ em
 

 

 

 

 

 

 

 
Duyên Tình
 
nợ duyên đánh rớt chữ tình
ôm đàn gõ mộng cõi lòng cung mơ
yêu nhau khúc hát để dành
tường vi đi vắng khoả thây giậu bờ
u mê đám đuối tơi bời
chữ tình nghiệt ngã thấy duyên dập dềnh
 

 

 

 

 

 

 
Giữ Phần
 
ơi em quả đất bổ đôi
bên nồng bên xốp bên nào của em
ơi em quả đất ngừng quay
địa cầu đứng thẳng em nghiêng bên nào
ơi em quả đất đổi chiều
thời gian lội ngược chạnh lòng ngẩn ngơ
ơi em quả đất ở chung
đất vàng phủ kín giử phần cho nhau
 

 

 

 

 

 

 
H' muông
 
hờ muông đẹp phố ban mê
nhựa tràn con gái thắm mùi nắng hoang
thênh thang khung ngực vỡ bờ
của chìm của nổi thả rong giữa trời
hong đời một ống xà rông
môi giằng trái cấm giới nghiêm phố phường
 
muông hờ cái phố ở truồng
đói tình con mắt hao gầy đám đông
vô tình ngặt nỗi tình vô
bùa mê thuốc lú biết tròn hay vuông
khơi khơi tâm trí bơ phờ
cưới chồng... cái nước... tứ bề chim bao
 

 

 

 

 

 


 
Rồi Ðây
 
giận ai hất đổ đại dương
gẫy người, tình khuất, sa cơ kiếp này
vắng người xé toạc địa cầu
khát tình, duyên muộn, trăm năm bẽ bàng
 

 

 

 

 

 


 
Bài Tập
 
nhớ gì động ngữ yêu thương
thương người có hỏi yêu người ra sao ?
thước tình ai biết ngắn dài ?
em về gắng học tuần sau trả bài
 
khuya về yêu chữ  ôn bài
chữ thương lấn quấn chung mơ với thầy
yêu dài thương ngắn thả rong
thuộc bài không điểm bơ phờ từ đây
 

 

 

 

 

 


 
Tình Nhân
 
hai mươi em đổi cuộc chơi
sướng tình thống khổ nan y bịnh nghèo
mượn anh chiếc áo tang bồng
dắt nhau lang chạ phố đời xin ăn
 

 

 

 

 

 


 
Phượng... Elisa...
 
em, con, giọt nước bổ đôi
yêu em luỵ  cưới thương con quỵ tình
rồi con năm tuổi cưới ba
ơ kìa cô bé khơi khơi cướp chồng
 

 

 

 

 


 
Thnb15
 
cong mi nheo mắt huyền mơ
mắt sầu đao phủ chém tình không gươm
chìa khoe răng khiểng mặn mà
giương thêm da thịt gồ ghề ngày xuân
ngoan tình thỏ thẻ ngọn ngành
giăng hờ tráí cấm phủ đầu tình anh
mắt nâu mai phục ngõ về
gom thân bỏ túi hoang tình mười năm
 
 
 

 

Tập Thơ
"Người Xưa, Phố Cũ"
Nguyễn Ngọc Dũng

 


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved