Người Canh Ṃng

 

 Nam Thảo
 

  

 

 

Sương sa mờ phủ lưng đ̀i

Chìu đan giọt nắng b̀i h̀i mng lung

Hoang vu khoác áo lạnh lùng

Qu xưa yu d́u mịt mùng chơi vơi

 

Còn đu chìu vắng mưa rơi

Sng su lặng lẽ đò tri giữa dòng

Còn đu lúa tr̉ trn đ̀ng

Mái tranh lơ lững hương ǹng khói lam

Còn đu chung cỏi vn am

Thở than nhn th́ cỏi phàm hởi ơi!

 

Thương đau ḿy ḍm my trời

Ĺi xưa đường cũ xa vời bao năm!

Xun sang nắng cũng m th̀m

Đng khuya trăng lạnh cũng nằm ho hon

 

Đá xanh lu cũng hao mòn

Ph́ quen lu th́y v̉n còn xa xi!

Bao giờ my nước còn tri

Ti người canh ṃng còn ng̀i chờ mong

 

 

Nam Thảo