Nghìn Sao Thắp Nến

                    Tuyển Tập Thơ
                    Võ Thị Xuân Ðào

                   

                   Mục Lục

                   01 Nghìn Sao Thắp Nến
                   02
Quê Ngoại
                   03
Hậu Giang
                   04
Học Trò
                   05
Long Xuyên
                   06
Chè Nồi Ðất Ở Long Xuyên
                   07
Công Trường Trưng Vương
                   08
Theo Dáng Hoa Gầy
                   09
Khi Về Ở Thới
                   10
Hai Mươi Ba
                   11
Thương Gởi Em
                   12
Tuổi Xanh
                   13
Bạc Áo Du Ca
                   14
Ðập Vỡ Hư Không
                   15
Thương Ðời Tàn Phai
                   16
Giao Mùa
                   17
Tin Nhạn
                   18
Nghìn Sao Thắp Nến
                   19
Bên Giòng Lục Bát
                   20
Tuyết Rơi

 

 

 

 

Nghìn sao thắp nến

Cau xanh vỏ trắng chỉ lòng
Têm trầu cánh phượng hàm ân ý tình
 

Mẹ
Mẹ ngồi hong tóc ngoài hiên
Gió thu chẻ ngọn hai miền nhớ thương
Một đàn con lạc mười phương
Lần tay đếm tuổi sầu vương mắt già
Cha
Giọt sương mai đọng chén trà
Ấm nồng con gởi từ xa chút tình
Sân nghiêng giọt nắng lung linh
Chim bằng cánh soãi dặm nghì mai sau
Con
Ngang vai nợ áo cơm nầy
Con như sông nhỏ chạy dài ra khơi
Nhớ thương từ thuở chào đời
Mẹ lòng biển cả Cha lời giáo nghiêm

Võ Thị Xuân Ðào
 

 

 

 

Quê Ngoại

Nắng qua mấy rặng trâm bầu
Nhặt hoa thương cả một bầu trời loang
Chân chim bước nhỏ nhẹ nhàng
Tuổi thơ là cả không gian lạ thường

Ngoại già tóc bạc như sương
Ca dao ngọt trãi đường hương quê nhà
Mắt mờ trông mãi về xa
Ðốt đồng khoi toả nghìn hoa chân trời

Miên man lạc giữa dòng đời
Con sông chở cả một thời ấu thơ

Võ Thị Xuân Ðào


 

 

 

Hậu giang

Hậu giang sông chảy đôi hàng
Em mang áo lụa theo chàng về thăm
Sông xanh ngọn lúa yên nằm
Mộng từ thuở nọ nghìn năm ngũ vùi

Võ Thị Xuân Ðào
 

 

 

 

 

Học trò

Ơ những hàng phượng đỏ
Sân trường ngày nắng trưa
Tờ hoa tiên xếp nhỏ
Thương biết ngõ sao vừa

Ðường về đôi guốc gỗ
Nhẹ nhàng bước chân quen
Ðôi chùm hoa mới nở
Muôn thuở hương dịu êm

Ngồi trong khung cửa sổ
Hồn bay ngoài chấn song
Phấn làm mây rạng rỡ
Bảng mơ rộng trời hồng

Bao nhiêu mùa phượng nở
Ðời học trò như thơ
Ngày qua ngày sách vở
Mực đọng dưói nghiên chờ

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Long xuyên

Qua cầu Hoàng Diệu mây bay
Che nghiêng nón lá bóng dài theo chân
Tóc hương bay đứng tần ngần
Sông chiều nay đổ bao lần nhớ thương

Nắng thưa đan bóng sân trường
Mưa mây giăng mặt phố phường đìu hiu
Lá me bay gọi muôn chiều
Chở tình thư củ đọng nhiều nhớ thương

Mờ sương che mặt giáo đường
Ðôi bàn tay chắp gác chuông giữa trời
Chúa hai ngôi nguyện một lời
Bình an dưới thế cho người hằng tâm

Gia Long nữa mặt trăng nằm
Ðèn khuya soi bóng âm thầm đường đêm
Ngọc lan cánh nhỏ êm đềm
Hương thơm còn đọng bên thềm hoàng hoa

Bây giờ nghìn dặm nơi xa
Nhớ thương xin gởi bóng tà huy bay
Tình như mưa giọt vắn dài
Lang thang Lưu Nguyễn mộng hoài Ðào Nguyên

Võ Thị Xuân Ðào
 

 

 

 

Chè nồi đất ở Long Xuyên

Long Xuyên góc phố làm thinh
Chè nồi đất đựng bao tình thuở xưa
Theo nhau từng ngõ trời mưa
Bao nhiêu thơ chẳng sao vừa lòng ta
Ðường đêm bóng điện phai nhoà
Ta ngơ ngẩn ngó em qua mất rồi

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

 

Công trường Trưng Vương

Hai hàng cột điện song song
Sao ta cứ chạy theo vòng thời gian
Em đi qua dáng dịu dàng
Ta ngơ ngẩn ngó thơ ngàn ý bay
Thu về trong mắt chiều nay
Công trường hoa nở tình say giấc nồng
Tóc em muôn sợi tơ lòng
Vương chân ta ngã xuống dòng cuồng mê

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Theo dáng hoa gầy

Em nhé có về qua chiều nay
Nhẹ chân đừng dẫm cánh hoa gầy
Mai sau còn có lần qua lại
Nhớ gót son hiền thương hôm nay

Em nhé có về qua nắng mai
Nón nghiêng che nữa tóc mây dài
Mai sau hoa kết tình thơ dại
Thương dáng hoa gầy thương mắt nai

Em nhé thôi về trong bóng đêm
Ta ghen chiếc bóng đổ qua thềm
Quấn quít theo từng con phố lạ
Khôn phải là ta theo bóng em

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Khi về ở Thới

Bỏ ngày tháng cũ lưu đày
Bỏ cơn mộng dệt tương lai ngút ngàn
Thềm rêu xanh giọt sương lam
Bụi hồng sách vở phấn tàn son phai

Tóc còn xanh giữa trần ai
Sao đem ngày tháng kết dài nhớ thương
Bày chi trong cuộc vô thường
Biết đâu họp chợ mà mang gương về

Trăng xưa theo gót chân về
Thơ xưa còn ủ cơn mê nồng nàn
Ði cho khuất cuộc tương tàn
Cho xanh những mộ cho tan hận thù

Khi dong hết nữa cuộc đời
Khi tàn nữa ván trò chơi vẩn còn
Khi về cau mặt nước non
Là khi nâng chén gọi hồn về say

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Hai mươi ba

Thắp lên đời sống điêu tàn
Xoè tay mữa máu trần gian nợ nần
Nữa đời trong cỏi trầm luân
Nhả tơ cho trọn kiếp tằm nợ dâu

Hai mươi ba bạc mối sầu
Trắng tay ôm mãi mộng đầu chưa phai
Ruổi dong hẹn với tháng ngày
Tóc sương một cuộc trần ai chưa rời

Bút cầm tay bỗng mù khơi
Ý thơ ngày cũ rã rời máu tuôn
Rơi trên phiến đá vô hồn
Thinh âm xoay buốt biển nguồn cạn cơn

Mưa tuôn nữa mắt ngậm buồn

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Thương gởi em

Bây giờ ta ở nghìn xa
Thương manh áo bạc thương nhà vách tre
Thương em ngày nắng trưa hè
Mồ hôi thấm đẩm tay che mắt nhìn
 
Mười hai như đoá hoa xinh
Bỏ trường xa lớp bao tình thân quen
Bàn chân hồng gót đẩm phèn
Bàn tay thơm mực giờ quen đất bùn

Chiều trông sương trắng buông chùng
Nhớ cau vườn Mẹ nhớ rừng dừa Cha
Nhớ thơm ngày tháng ngọc ngà
Bao yêu thương nở nghìn hoa sáng ngời

Bây giờ cách một biển khơi
Nghe muôn sóng vổ bao lời chờ trông

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Tuổi xanh

Nào những khi
Ngồi chải tóc cho con
Soi dòng đời xanh rêu lên đấy
Ðể nghe ngày thêm nặng
Mõi mòn

Hãy ngồi gần lại đây
Ơi ! những ngày rất thơ rất dại
Bạn bè
Thân quen
Chén nồng nâng tận đáy
Nào nhớ
Một hay hai
Hay ngàn trăm lần kề nhau chất ngất
Men say

Say như lần ngất ngưỡng
Trên đầu ngọn sóng quay

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Bạc áo Du ca

Ta dong nửa cuộc hồng trần
Mang phù thế đổi bao lần chia xa
Trời xanh mây áo Du ca
Trắng soi gương tuyết bạc pha tóc huyền

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Ðập vỡ hư không

Bực mình đập vỡ hư không
Nghiêng bầu vũ trụ trút hồng trần rơi
Ngẩng xem muôn chuyện rối bời
Dong chuông hồn phách chơi vơi không cùng

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Thương đời tàn phai

Thương những sáng áo hàng mây lướt thướt
Bụi mờ bay theo những gót sen hồng
Trời nắng lụa cỏ mềm in sương mướt
Mộng đầu ngày đọng ánh mắt trắng trong

Tay sách vở mơ từng trang giấy mới
Lời kinh thơ bay trên nóc giảng đường
Mây trắng về dệt thảm trãi đường hương
Ngàn mộng ước như ngày lên phơi phới

Thương hoàng hoa giờ đây đường xuôi ngược
Phượng hàng năm vẩn nở ngập ven đường
Áo lụa ngà gói lại giữ tàn hương
Sách vở cũ xa theo từng chân bước

Thương những ngày trời nắng mưa bất chợt
Tóc sương phai trãi nặng dưới vai gầy
Mộng bao giờ vẩn mông trắng đôi tay
Ðời khinh bạc chân đường dài phiêu phất

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Giao Mùa

Trời cuối thu rồi em có hay
Chiều mây trắng nhuộm lá vàng bay
Gởi em trong gió lời thơ nhỏ
Tình như sương lạnh chớm tàn phai

Ðường quen mai có về trong nắng
Giữ lại cho ta hạt phấn vàng
Nhớ em tơ mỏng chiều hoang vắng
Hương trầm vương mắc giọt sương tan

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Tin nhạn

Chiều nay mây tím chân trời
Về đâu nhạn lạc rã rời kêu thương
Cho ta hoạ khúc sầu vương
Lên đôi cánh mỏng tìm hương quê nhà
Tóc sương pha bóng Mẹ già
Thương con mòn mõi nghìn xa chưa về
Bên trời tiếng nhạn lê thê

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

 

Nghìn sao thắp nến

Lau phấn bụi vương trên tà áo mỏng
Mơ vàng phai trong đáy mắt u buồn
Chuyện của người của dòng suối mù tuôn
Hương còn đọng trong hố sâu tâm tưởng

Ôi mười năm không vàng tan ngọc nát
Mà thoáng qua như một tiếng thở dài
Chiều bao giờ thoi thóp ánh dương bay
Lá đổ xuống ngón tay gầy hụt hẫng

Aó trắng xưa đôi hàng cây nín lặng
Bay hoàng hôn ngự trên đỉnh hoang đường
Guốc gỗ buồn khua động nẻo mù sương
Sao thắp nến cuối con đường tưởng vọng

Gió vẩn chở cuồng si về chốn cũ
Mơ trăm năm một lối bước song hành
Ðời vốn bạc nên trêu người cô lữ
Ngõ đi về một chiếc bóng buồn tanh

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Bên giòng lục bát
                       Lạc loài...

Bóng nằm chết dí thềm trăng
Nghe cây cỏ thở ngàn năm hửng hờ
Mặt gương còn mỗi dáng thơ
Chán chường trút gánh xuống bờ vực sâu

Nghe trăng bỗng trở gót sầu
Úa vàng rắc ánh bên cầu giao duyên
Thơ tiên bỗng luỵ bên thềm
Dốc đời đổ ngược bao phiền luỵ sa

Treo trên nhánh ngọc cành ngà
Thấm thân trần thế nhuộm tà huy xưa
Duyên tiên là chút mây mưa
Ðọng trong đáy cốc chưa vừa men say

Võ Thị Xuân Ðào

 

 

 

Tuyết rơi

Chiều nay tuyết trắng rơi nhiều
Ngập ngừng bước ngã chân xiêu cuối đường
Ta về gói lại tàn hương
Mấy mùa đông cũ vô thường nhớ nhau

Xưa khăn áo chẳng u sầu
Tóc xanh chưa nhuốm bụi màu thời gian
Thơ bay giữa chốn non ngàn
Mơ mây xoãi cánh bình an giữa trời

Ngữa bàn tay hạt tuyết rơi
Long lanh chưa trọn một đời đã tan
Như ta giữa chốn trần gian
Chút tình vương vấn dặm ngàn từ đây

Võ Thị Xuân Ðào

 


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved