Ngày Rày Năm Xưa
thơ
Phan Ni Tấn . nd


Ðầu năm anh thắp nén hương
Khói bay tản mạn về phương quê nhà
Tưởng lời khấn gío đưa xa
Dè đâu ra ngõ vướng tà áo bay

Mồng hai trời vừa nhá nhem
Ngó ra vườn tối lại thèm miếng trăng
May còn đôi mắt em gần
Soi cho lóng lánh chiếc thân anh gầy

Mồng ba đi lễ chùa thầy
Nói ra mới biết em đầy Phật tâm
Anh từ chốn bụi mê lầm
Bữa
chay bữa mặn cứ nhầm lẫn luôn

Hôm sau anh ngược lên nguồn
Thu ba ngày lại thành luồng gío bay
Ðem về giấu trong bàn tay
Xuân qua lại nhớ ngày rày năm xưa

* Bài thơ đã được Nguyễn Quyết Thắng soạn thành ca khúc .
 

 

 

Một Thương Tóc Xõa


Ba ngàn sợi tóc chảy vào mắt văn nhân
Mỗi sợi tóc là một dòng suối nhỏ
Con suối lênh đênh tràn trên lưng những con chữ đỏ
Cỏng đa tình lên tới ngọn một thương

Mùa tóc biếc chải ba ngàn cọng xuân hương
Những điệu lý cũng mượt mà giai điệu
Theo óng ả đổ xuống bờ vai ngon kỳ diệu
Tôi lạc thần đứng lặng giữa tứ thơ

Chiều chết điếng bóng đọng lại thành mơ
Cơn thiện mỹ thật hết lòng cởi mở
Ôm bóng dây trầu bà in trên cánh tay em thở
Tôi nhởn nhơ ngồi liếm vạt lông măng

Tránh đàn tóc vừa hất qua thanh xuân
Tôi trợn trạo cố nuốt chùm xao xuyến
Trái hoàng hôn lai láng chiều trong miệng
Lại trào ra thưởng thức khúc tình lang

Ngoài phố giờ này chắc cũng đã vàng trăng
Em sáng chói như tiếng reo trẻ nhỏ
Trườn mình ra khỏi miệng tôi ngậm những lời bày tỏ
Tóc biếc vô tình mộng cũng xóa thành không.

Phan Ni Tấn (N.D)
gởi ST

 

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved