Trích trong
Tuyển Tập CD Thơ

Ngàn Trùng Nhớ




Mục Lục

01 Thăm Lại Rừng Mây
     
Trần Thiện Hiệp
02
Trăng.Rượu Và Em...
     
Đoàn Hoàng
03
Đồi Cỏ
      Đào Mộng Nam
04
Bông Tuyết
     
Mặc Trí
05
Mở Cửa Tử Sinh
     
Trần Nghi Hoàng
06
Vọng Mỹ Nhân
      Ngô Văn Tao
07
Tháng Giêng Tôi Về Trên....
     
Nguyễn Minh Nữu
08
Huyết Hoa
     
Hồ Thanh Ngạn
09
Huế Thương
     
Mai Uyên
10
Niềm Riêng
     
Ngọc Dung
11
Chép Trên Nền Nhạc Giao Hưởng ...
      Nguyễn Lương Vỵ
12
Hoa Mua
     
Thanh Trắc Nguyễn Văn
13
Nụ Hôn Đời
     
Điều Thanh Ngọc
14
Tâm Cảnh
     
Đoàn văn Khánh
15
Mùa Trăng Hoa Tạng
     
trần nghi hồng
16
Bẩy Mươi Chợt Thấy Niềm Vui Sống
     
Trần Thiện Hiệp
 

 

 

 


Trần Thiện Hiệp
THĂM LẠI RỪNG MÂY


Lên cao đất đỏ rừng xanh
Phiêu bồng mây lạc vướng cành chiều sương
Đọc câu thơ cổ thịnh Đường
Ý người Đỗ Phủ còn vương vấn lòng

Gió quay cơn trốt bụi hồng
Thoáng tan vào cõi hư không vô lường
Xin em khơi lửa trầm hương
Nghe thoang thoảng gió đêm trường lời kinh

Thấp cao trong cuộc phù sinh
Âm vang mạch đất tự tình lời quê
Người xưa lìa Sở sang Tề
Cũng đau nỗi nhớ tình quê tháng ngày

Ta về thăm lại rừng mây
Nghe hồn thấm đẫm men say rượu cần
Quên điều truy vấn phân vân
Để cho vui trọn căn phần tuổi ta

Tinh sương cành lá chim ca
Đất trời thanh tịnh hương trà thoảng bay
Ban ta ân sủng một ngày
Bước chân dẫm đất rừng mây ngang trời

 

 

 


Đoàn Hoàng
TRĂNG. RƯỢU VÀ EM
CHẬP CHỜN TRONG ANH




Giọng em tha thiết đêm trăng lạnh
Gợi nhớ trong anh kỷ niệm buồn
Ẩn hiện lời thơ hình bóng cũ
Áo bay sóng lụa dòng trăng tuôn

Ngâm nữa đi em, khuya trở lạnh
Trăng lên rờn rợn buốt đáy hồn
Ngộp quá! Em ơi, đêm nguyệt bạch
Hư ảnh hay em lẫn chập chờn

Hư ảnh hay em lẫn chập chờn
Môi lạnh tìm môi nhớ nụ hôn
Uống cạn đắng cay không đủ ấm
Trăng chìm đáy cốc dáng thuyền con

Lung linh hư ảnh gợn lung linh
Rượu uống chưa say say sóng tình
Thơ nhạc quyện hòa trong ánh nguyệt
Hớp trăng úa lạnh mình thương mình
 

 

 

 

 



Đào Mộng Nam

ĐỒI CỎ


Xin hãy cùng em bước lên đồi cỏ dại
Thế giới thủy tinh màu nắng là màu xanh
Thoảng nhẹ âm thanh chỉ tiếng gió thì thào
Ta riêng một cõi tạm quên đời dâu bể

Thư thả rong chơi quên phiền quên muộn
Ước lệ cuộc đời chỉ một chiếc lá rơi!
Tự linh hồn anh, em thoát thai huyễn hoặc
Vằng vặc trăng sao khóc khóc cười cười

Như trẻ sơ sinh
Mắt nhắm nghiền mộng mị
E ngại cuộc đời chỉ một kiếp phù sinh

Đã mỏi chưa anh?
Cuộc hành trình không ngày không tháng ...
Lang thang đi tìm chân lý quá xa xôi
Mắt anh dịu êm nhưng sao hồn rực lửa
Không muốn quay cuồng, anh lặng lẽ dẫm gai chông

Thân vụng về mang trong cuộc sống cõi trần
Chân vùng vẫy thoát, lội vào nguồn lịch sử
Em đến bên anh,
Không thề, không hẹn
Không một nửa lời ...
Đôi mắt mỉm cười thôi

Mình sẽ đi chung? hay rồi mình xa cách?
Cũng chẳng hề gì, một chỗ rồi sẽ gặp nhau.

Gió thổi mơn man lao xao ngàn ngọn cỏ
Mơ ước thật gần tĩnh lặng giữa hư không
Tựa vào vai anh, em cúi đầu thật nhẹ
Như gió thì thầm:
“Xin hãy nhớ đến em!
Cuộc duỗi rong dài, đôi vai anh nặng trĩu
Tấm áo phong trần xin rũ nhẹ vì anh
Xin chớ quên em, xin đừng quên em nhé
Khi chẳng còn gì
Còn lại chút ... ”
 

 

 

 


Mặc Trí
BÔNG TUYẾT



Ta xin tặng em
Một bông hồng trắng
Bông hoa tuyết mùa đông
Trắng ngần
Như tình yêu của em
Tinh khôi quá

Ta xin tặng em
Như que diêm
Vừa được bật sáng
Đã vỡ òa
Tràn vào
Góc tối mênh mông
Tràn vào
Tĩnh lặng hư không

Ta xin tặng em
Mùa đông
Bông hồng trắng
Em đừng hỏi anh tại sao?
Đời như một giấc chiêm bao nửa vời
Nỗi buồn sẽ nhoẻn môi cười ...

Ta và em
Như những con thú hoang
Yêu nhau trong tuyết
Yêu vội vã
Như chỉ được một lần
Và thật nhiều
Vô vàn những hạt tuyết

Ta xin tặng em
Thời gian là ngưng đọng
Thầm kín
Để trở thành
Đóa bông thạch nhũ
Sẽ tan chảy
Bởi tia nắng ấm đầu Xuân
Đang bước tới. Bước tới thật gần ...
 

 

 

 

 


Trần Nghi Hoàng
MỞ CỬA TỬ SINH


Sâm chia thương hồn ai rụng xuống
Rụng xuống đi tìm phách ở đâu?
Ở trong mộ huyệt tanh mùi tủy?
Hay ở trầm kha đáy biển sâu?

Hốt hốt kiến bò quanh miệng chén
Bò quên thiên địa tròn trái cam
Múi cam ngọt lịm ong quên mật
Xá tội mười phương quên chỗ nằm !!!

Giò lan thất lạc hơi sương bám
Cognac ươm mùi đế Hốc Môn
Vẽ lại một lần nơi tạm trú
Lỡ có duyên thì sẽ ghé thăm

Quanh quất niết bàn không ngõ tới
Quẩn quanh địa ngục chẳng đường ra
Thì ai nuốt lưỡi câu kinh cũ
Đọc ở khi cần gọi qủy ma

Bước xuống cùng nhau trong tiếng khóc
Nên lúc quay lưng phải mỉm cười
Điếu thuốc đốt tê đầu lưỡi đắng
Chừng nếm trần gian đủ ngọt bùi

Những nấm mồ trơ không chết cỏ
Nấm mồ nhả khói chạy băng băng
Dưới mái phố buồn chim đứng khóc
Bàn tay khô trổ đóa ngọc lan ...
 

 

 

 

 


Ngô Văn Tao
VỌNG MỸ NHÂN



Đi khắp bốn phương biết ngã nào
Miên trường tìm kiếm cánh hoa đào
Nguyên lý ban sơ tình cố quận
Đường vòng cát bụi bước lao đao
Gẫy cánh rồi đây người lạc lõng
Ngả đầu gối đá vọng trăng sao

Nghìn trùng hò hẹn nghìn trùng ấy
Lá xanh gửi nhạn khi mùa sang
Tìm đến chân trời chân núi biếc
Hững hờ mây trắng gió lang thang
Để lạc tờ thư về thổn thức
Một thuở tìm nhau mất địa đàng

Không còn đi nữa bước lang thang
Đêm dài bến đợi nước mênh mang
Gờn gợn non ngàn năm tháng cũ
Những nẻo đường xưa lá phủ vàng
Trở về tiếp nối vườn thơ dại
Lặng lẽ âm thầm hứng bóng trăng

 

 

 

 


Nguyễn Minh Nữu
THÁNG GIÊNG TÔI VỀ
TRÊN NHỮNG BỜ XANH.

 

Cảm khái ngân dài câu vọng cổ
Trăng qua cổ độ biết bao lần
Chân ngại ngần và lòng rất phân vân
Lời em nói có bao phần sự thật ?

Đời bóng xế - xá gì còn với mất
Hiu quạnh riêng, chật vật một đời chung
Hãy cứ bay đi cánh én muôn trùng
Không đáng kể gì với người tuyệt lộ.

Cảm khái ghi lòng câu vọng cổ
Trên giòng chia sóng vỗ điệu hoài lang
Mười năm rồi sao vẫn rất mênh mang
Nghe ai oán hơn vạn lời ly biệt

Trau chuốt làm chi những giòng chữ viết
Khi tim người tận tuyệt nỗi chờ mong
Từ lúc xa người là khởi điểm lưu vong
Không ai sống trọn đời cho ký ức

Cảm khái người ơi , cõi nào tỉnh thức
Gửi cho nhau như lời chúc an lành
Tháng giêng tôi về trên những bờ xanh...
 

 

 

 

 


Hồ Thanh Ngạn
HUYẾT HOA

(tưởng niệm hương linh anh Nguyễn Hải Phương)

Nhớ anh là nhớ hồn sen
Hồn bùn dù bẩn bon chen với thời
Lắng trong khơi đục chi đời
Tri tri kiến kiến nửa lời lặng im.

Nhớ anh từ thuở chữ chiêm
Hồn thiêng trải nghiệm bên thềm sinh sinh
Gọi anh vuông biển là hình
Đất vuông là tượng chỉ mình với ta.

Đất xưa dấu kiếm Thái-A
Vạch ngang kinh sách huyết hoa gọi hồn
Bao giờ sen chẳng trong bùn
Đường gươm chựng lại giấu hồn huyết hoa
 

 

 

 

 


Mai Uyên
HUẾ  THƯƠNG


Lâu rồi sao không về thăm Huế?
Núi Ngự ngàn thông vẫn mãi trông
Thuyền ai xa bến xuôi con nước
Hạ nhớ, thu buồn, đông lại đông.

Nhạt nắng hoàng hôn chiều thôn Vĩ,
Áo lụa trắng bay buổi tan trường
Tiếng guốc nhói đau lòng phố nhỏ
Má hồng e ấp gợi niềm thương

Đông ba rộn rã lòng mong đợi
Câu hò mái đẩy chạnh hồn quê
Đỉnh núi trăng treo sầu lơ lửng
Khắc khoải năm canh những ước thề

Khen ai khéo kéo bờ ngăn cách
Để cho bên nớ nhớ bên ni
Nhớ mong mong nhớ sao vơi được
Hẹn Huế mai ta sẽ lại về
 

 

 

 

 


Ngọc Dung
NIỀM RIÊNG

Mỗi ngày một lá thư trao gửi
Vài dòng tâm sự chuyện ... nắng mưa
Tóc pha sương mà vẫn cứ như xưa ...
Bâng quơ mãi nên thôi đành im lặng.

Có những canh khuya nghe hồn hoang vắng
Nhớ anh nhiều và chỉ biết nhớ thôi
Ngày tháng đi qua tình rồi phai phôi
Chưa xum họp nên không sầu ly biệt

Con tim này cảm xúc kia tha thiết
Như trùng dương xanh biếc mãi vời xa
Tôi viết tình yêu bằng nét chữ hoa
Màu mực tím trang thơ hồng tô điểm

Cảnh vật hãy vô cùng kiều diễm
Dù mới bình minh thoắt đã chiều tà
Dù cuộc đời như giấc mộng Nam Kha
Âm thầm với một niềm riêng hy vọng.
 

 

 

 

 


Nguyễn Lương Vỵ
CHÉP TRÊN NỀN NHẠC GIAO HƯỞNG
SỐ 5 CỦA BETTHOVEN


ÂM NHẬP CỐT.
Âm binh phiêu hốt tiếng tru
Ta tru một kiếp cho mù mắt
Mù lệ đề thơ, để nhớ đời
À ơi! rượu đỏ, hoàng hôn tắt
Ta dắt hồn ta túy lúy... thôi

ÂM NHẬP CỐT.
Âm vàng mấy gót hồ ly
Vạn kỷ – cung thương còn réo rắt
Còn ru ta mãi, quãng đời xanh

À ơi! Ai hát ngoài phương bắc
Chờ nhau, tinh đẩu sáng long lanh
Tiếng đá ngân nga, chìm giếng lạnh
Sói đầu mây bạc, áng ... thiên tinh
Ô hô! Quan tái đà xao xuyến
Giọt máu năm xưa, bỗng tượng hình

Lâng lâng thanh khí, xuất luân hồi
Nguyệt thở, thơ bay, rợp nắng đồi
Khuya khoắt, ta nằm trong ... lá mới
Dìu nhau hoan lạc qủy nương ơi!

Qủy nương cốt đá, ta cốt mây
Ôâm ấp ngàn thu sương chớp vây
Trống mái uớt dầm cung bậc chín
Reo suốt thinh không, đợt sóng gầy

THẠCH CẦM VỠ
Ngàn năm thơ thẩn với âm vang
Ta ôm trời đất sầu vô hạn
Thương nhớ thanh xuân, mộng úa tàn
À ơi! dâu bể, chưa khô cạn
Chưa dứt tâm tư, vọng ngút ngàn

 

 

 

 


Thanh Trắc Nguyễn Văn
HOA MUA


Ngày xưa hai đứa chiều chiều
Rủ nhau chơi hái thật nhiều hoa mua

Hoa mua em bán tôi mua
Tiền là lá rụng cuối mùa vàng bay

Rồi tôi kết lá thành dây
Kết hoa vào lá kết ngày thành đêm

Kết thành hoa cưới trao em
Vòng hoa tím mái tóc mềm bến sông

Cô dâu cười ửng má hồng
Dắt tay chú rể chạy rong khắp làng

Sao giờ mây trắng sang ngang
Hoa mua nở tím rụng sang tay người

Thuyền còn một bóng trôi xuôi
Tình còn một đám lá rơi giữa dòng

Mẹ buồn đám cưới em đông
Xe hơi chín chiếc qua sông chín đò

Ngược thuyền về với tuổi thơ
Bến sông vẫn tím đôi bờ hoa mua

“Hoa mua ai bán mà mua”
Để tôi vớt lá tìm mùa thu xa

 

 

 

 


Điều Thanh Ngọc
NỤ HÔN ĐỜI


Cứ ngỡ như là cứ ngỡ thôi
Ngỡ như cơn gió lạc qua trời
Ai ngờ cơn gió quanh co mãi
Cuốn tốc hồn nhiên tê tái môi


Trao em một nụ hôn đầu
Mặn môi nước mắt xa nhau ngàn trùng

Em về để lại mùa đông
Bỏ mình anh giữa đời câm tiếng cười

Trao em nồng nhiệt tuổi đời
Hồn nhiên tựa gió ngang trời yêu em

Bao lần dấn bước tìm quên
Mà sao kỷ niệm hiện lên chật hồn?

Tiếc gì em một nụ hôn
Chỉ thương ngang trái đôi đường mà thôi

Nụ hôn là nụ hôn đời
Mặn hơn muối biển trên môi mỗi ngày
 

 

 

 

 


Đoàn văn Khánh
T Â M   C Ả N H


Mắt tròn xoe. Sáng ngời lên
Bờ môi bỗng hóa búp sen thắm hồng

Sắc trần chợt tịnh như không
Trăm sông dìu dặt hòa dòng pháp âm
Nghe như … nghĩa nặng tình thâm
Phải chăng tiền kiếp xa xăm đã từng
Chắp tay tôi lạy ... vô cùng
Thỉnh hồi bát nhã vang lừng. Bụt ơi !

Trèo lên ngất ngưỡng đỉnh trời
Vươn vai hít trọn một hơi sương đầy
Căng buồm gió kết bè mây
Sắc màu lờ lững bay bay dịu dàng

Dong hồn cố xứ lang thang
Hái rêu thiên cổ ướp trang thơ tình
Gõ vào thạch thất kiên trinh
Thơ sầu biến hiện tờ kinh nhiệm mầu
Gõ vào tâm cảnh thiên thâu
Cỏ thơm bỗng rụng trắng đầu thiền sư

 

 

 

 


trần nghi hồng
mùa trăng hoa tạng
(tặng sinh nhật Tơ Biếc 1 tháng 5)


màu khép đêm sơ khai ngọt đủ mùi quen
những thần tích chập chờn giấc chìm Đế Thích
trong nỗi hạn hẹp của cuộc đời là vơ biên sự sống...
sự sống nghi nan nẩy mầm
cùng lúc từng sát na hủy diệt
em đã khai sinh trong lần lựa giĩ nước
và lửa cát hội hè xưa, như vậy
tơi thở theo nhịp từng lá cây rừng khuất tất
một hơi thở theo từng ấy ức triệu vơ lượng số
những nhịp lá cây
tơi hụt hơi thở và tơi hụt hơi sống
lịng hoang xưa ai trể hẹn ai chờ?
chuyến bay nào em đến một mình tơi
(lần ngập tuyết ở căn phịng, cĩ tiếng con chim vơ danh kêu từng chập cơ liêu)
ngày sinh nhật em,
tơi thấy những vựng mây hồi ức những cơn mưa...
những vựng mây mọng nước
lửa từ tâm tơi theo giĩ cát cuốn đi, cuốn đi...
nụ em cười trong bàn tay nghiêng chắn giĩ, và cát...
mưa trút xuống.
Mưa tơi trút xuống em cùng lửa từ tâm
và tĩc em lồng lộng chảy miên man về cõi ấy...
tơi đã đứng trên đỉnh trời kia ngắm nhìn em,
ngắm nhìn em
trưởng sinh từng ngày từ bụng mẹ
em trưởng sinh và em thơm lừng diễm lệ
đường quen xưa tĩc lệch đã nghiêng về
trong khĩe mắt biếc em bũa chùng tơ,
làm chiếc kén vạn niên...
tơi sống lại một ngày thơ dại cũ
khúc hát lỡ, ấm đời nhau, cũng đủ
những cánh diều bay dấu chỗ riêng tư
chùm bong bĩng tím vàng xanh trắng đỏ...
nổ hư khơng và nổ ở trong lịng,
trong lịng tơi em nhỏ
hình hài thản cĩ lần ai chợt nhớ
cũng như cĩ những lần ai cũng đã chợt quên
quên cịn nguyên vẹn chút thì thầm lúc nhớ
trầm ngâm thả mấy mùa ký ức,
bay mơ màng về lối ban sơ
cĩ vầng trăng khuyết treo giữa hư khơng
tơi với tay tìm tích trượng,
rồi vươn tay khều nhẹ vầng trăng
vầng trăng rớt giữa trang thơ
trang thơ tơi bốc cháy, thơ tơi bốc cháy
tiếng gào tơi bay thẳng vào hư khơng...
bừng ngọn lửa phần thư
những vựng mây mọng nước
tan thành những cơn mưa...
những cơn mưa tơi ngập cánh đồng em
và lửa phần thư tơi ngập
thung lũng mùa xanh em
vầng trăng khuyết nay đã trịn túy lúy
đêm sơ khai tơi túy lúy cùng em

Virginia, 1 tháng 5 – 03

 

 

 

 


Trần Thiện Hiệp
BẢY MƯƠI CHỢT THẤÝ
NIỀM VUI SỐNG


Đã đi mỏi bước, ngàn nơi đến
Đã sống thăng trầm lịch sử qua
Lưu lạc nửa đời trong một kiếp
Giang hồ bốn biển bạn gần xa

Một chén rượu vui khi hạnh ngộ
Một lời chân thật tỏù cho nhau
Cũng là hạnh phúc qua mưa nắng
Thi vị cho đời ta biết bao

Không nuôi thù hận, lòng thanh thản
Một kiếp làm người thật nhỏ nho
Giữa cõi bao la trời đất rộng
Mất còn, thành bại, bóng con thoi

Bảy mươi dừng bước trên quê mẹ
Vui sống tuổi còn, bạn với thơ
Trải chút lòng nhân cùng khốn khó
Dẫu rằng hạt cát biển vô bờ

Thăm khắp từ Nam ra đến Bắc
Quê hương vẫn đẹp nhất trên đời
Tình người tình đất, thơ bay bổng
Chữ nghĩa đêm khuya nối rạng ngời

Hoàng hôn cũng đẹp trên đầu núi
Tuổi dẫu xế chiều vẫn thiết tha
Ngày tháng còn lưa vui trọn hưởng
Nối vòng tay ấm bạn và ta

Las Vegas   3-11-03

 


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved