THƠ

Nam Thảo

 

 

 

 

TÌM XUÂN
   
  Xuân về đây đó năm châu
  Nhưng ta không biết xuân đâu mà tìm!
  Không gian một cỏi im lìm
  Nghe như cô quạnh lặng chìm hư vô
   
  Xuân về gì có điểm tô?
  Có chăng tuyết đọng mặt hồ sương giăng!
  Cây trơ lá rụng cổi cằn
  Người đi nhớ mãi vô ngằn quê xa
   
  Cảm ơn đời vẩn còn ta
  Mừng xuân còn được ba hoa mấy vần
  Chiều buông tan chút bụi trần
  Canh khuya gợi gọi ngàn lần xuân xưa
   
  Xuân nầy mưa vẩn mưa mưa
  Giọt dài giọt vắn lưa thưa lưng trời
  Hiên hoang tiếng nhịp rụng rời
  Mưa trên nẽo vắng vợi vời hương yêu
   
  Phố chiều niềm nỗi cô liêu
  Lao xao bóng gió diễm kiều giấc say
  Chân nghiêng lãng tử lưu đày
  Mừng xuân ẩn hiện trong ngày có đêm
   
  Ta đi tìm ấm xuân êm
  Mà sao chỉ thấy bên thềm lạnh run!
   
  Nam Thảo

 

 

   

 

 

 

TÌM ĐÂU XUÂN CŨ
   
 Tết nầy cũng lại Tết tha phương   

  Lặng lẽ ngoài kia những phố phường

 Kẻ ở năm qua còn khổ hận
 Người đi tháng lại vẩn sầu thương   

  Bao năm tết đến buồn xa xứ
 Mấy độ xuân về nhớ cố hương 

 Lất phất mưa bay trời tuyết phủ
 Tìm đâu xuân cũ giữa chiều sương  ?!    

 

  Nam Thảo

 

 

 

 

GIÁNG SINH TRỜI VẨN MƯA BAY
   
  Giáng Sinh mưa rớt trên đường
  Lên băng đá cụi nghe dường lệ rơi
  Hồn ta chiếc lá chơi vơi
  Tìm vui lạc lõng à ơi gọi là!
   
  Nhớ sao khóm trúc sau nhà!
  Còn đâu bóng mẹ tóc già ngoài hiên!
  Thân bằng quyến thuộc qui tiên
  Còn ta ngồi đợi tỉnh điên cỏi nầy
   
  Mưa rơi bên đó chắc đầy
  Mà sao bến nọ giọt gầy bơ vơ!
  Loi ngoi hoa cỏ dật dờ
  Không gian mây phủ mù mờ bể dâu
   
  Giáng Sinh lác đác mưa ngâu
  Dài lâu kể lễ đôi câu gởi nàng
  Tình mơ mơ vẩn nồng nàn
  Cũng xinh xinh đẹp tợ ngàn trăng sao
   
  Mưa rơi sướt mướt mưa đau
  Đau đâu cho nước đau nào cho ai?
  Ta say mưa tối giọt dài
  Phất phơ giọt ngắn mưa ngày cũng say
   
  Giáng Sinh trời vẩn mưa bay
  Xóm kia lặng lẽ chờ hoài người đâu?
   
  Nam Thảo

 

 

 

TÌNH ĐÃ XA RỒI   
   
  Thu hết rồi đây lá ngập vườn
  Chiều nghiêng cây cỏ ngậm sầu vương
  Vương tình vương nghĩa vương phiền não
  Vương bóng hình xưa trong gió sương
   
  Tôi nhớ em đi buổi nắng tà
  Về nơi xứ lạ tận trời xa
  Chim bay cánh mõi bao giờ tới?
  Biển rộng tìm kim đâu mới ra!   

  Lâu quá lâu rồi em nhớ không?
  Ta từng ước nguyện nhau bên sông
  Cùng yêu nhau mãi từng hơi thở
  Sưởi ấm đời nhau qua những đông
   
  Rồi đến hôm nao chẵng hẹn hò
  Em- tôi hai ngã chẵng lời cho
  Để tôi lá úa buồn theo gió
  Như mái chèo kia lạc bến đò
   
  Tôi mộng em về có những đêm
  Dáng dung dạ lý dưới trăng thềm
  Cũng môi cũng má hồng xưa ấy
  Cũng khúc trang đài ru giấc êm
 
  Còn nói gì đây tôi với tôi?
  Đông về giá lạnh nắng chiều trôi
  Em đi mây khói tan đầu núi
  Tình đã xa rồi tôi vẩn tôi
   
  Nam Thảo 

 

 

 

 

 

 

 

CẢM ƠN ĐỜI  

                                   

Ta thức sớm ngồi đây cũng chán

Mỡ ti-vi cảnh chẵng muốn màng

Thôi! Cứ gỏ vài hàng lạng quạng

Cho mình ta hết nãn quên than

 

Sáng nay gió heo may nhiều ngã

Mù sương rơi phố xá ngậm ngùi

Chiếc lá chết ôm vùi tảng đá

Chim mỗ mồi mỗ cả buồn vui!

 

Làn khói mõng ngoài kia lững thửng

Giấc hải hồ nước vủng sau sân

Kiếm cung gảy già thân không vửng

Nói làm chi chuyện những quân thần

 

Hè bóng thoáng thu mưa gỏ nhịp

Ngày xa đêm chẵng kịp dặn dò

Bến nước vắng con đò thiêm thiếp

Trăng khuya nằm mộng kiếp thành tro

 

Hồi chuông vẳng ngân nga sám hối

Tiếng còi xa mõi gối trên dòng

Chùm hoa trắng tay vòng bối rối

Cám ơn đời sáng tối đục trong!

 

Nam Thảo

 

 

 

 

Vuốt Ve Sợi Mộng
 
Thuyền chiều nhạt bóng trên sông
Hắt hiu gió hạ nụ hồng lẵng lơ
Dương reo liễu rủ ven bờ
Hồn ta cánh bướm nhỡn nhơ cuối ngàn!
 
Về đâu mây bỏ lang thang
Trước sau ngang trái lỡ làng tình thơ
Tình thơ tình quá vu vơ
Mà mê mà nhớ mà mơ rất nhiều!
 
Mù khơi nhật nguyệt thủy triều
Đường nào lối đó diễm kiều đâu đâu!
 
Phớt phơ có hạt mưa ngâu
Gỏ lên mấy nhịp mộng đầu xưa xa!
 
Xưa xa nhớ nước non nhà
Trăm năm thương cái nõn nà vuốt ve
Vuốt ve sợi mộng chẵng dè
Sương lam khói trắng tiển hè rồi đây!
 
Nam Thảo

 

 

 

Chút Vu Vơ
 
Giữa bảo tố trong đêm ta lẽ bóng
Nghe gió gào khua động cả trần gian
Rừng cây khuya như tỉnh giấc mơ màng
Nghiêng ngữa dậy giựt mình cơn hốt hoảng
 
Ta ngồi đó ôm cô đơn phiêu lãng
Kiếp lục bình trôi ngày tháng lang thang
Bước chân ngơ thương đổ nát hoang tàn
Tìm đâu cũ âm hương xưa thấp thoáng
 
Ta vất vưởng mây ngàn trời tối sáng
Hồn bơ vơ chiều nhạn tiếng thê lương
Nhìn biển khơi mờ mịt sóng trùng dương
Thương cho số kiếp phù sinh hiu quạnh
 
Ta góc phố áo sương mù tẻ lạnh
Đường trường xa lưng túi mộng nguy nga
Tay eo ai ai dáng vóc mặn mà
Bên suối mát thơ ca đàn muôn địu
 
Ta cỏi vắng đê mê đêm huyền dịu
Trải chiếu mời trăng xuống giỡn cùng ta
Trăng tóc hương không sắc sảo kiêu sa
Ta như ngất bên trăng mình ẽo lã
 
Ta chợt thấy vườn thu buồn lã tả
Lá thu bay vàng đỏ tím chơi vơi
Thoang thoảng gió lay đầu non mây đợi
Tình thơ xa xin gởi chút vu vơ
 
Nam  Thảo




Mưa

 
Mưa tầm tả chan hòa sân sau trước
Mưa nhạt nhòa sầu viển xứ đêm nay
Mưa thao thức dư hương mưa sướt mướt
Mưa dấu xưa thương tiếc nhớ qua ngày
 
Mưa trắng xóa trần đời ta chưa thấy
Mưa mịt mùng, bờ rảnh nước dâng cao
Mưa lão đảo lạnh lùng mưa run rẩy
Mưa gào kêu dâu biển động hôm nào
 
Mưa lịm ngất bên ngôi mồ ái mẫu
Mưa nghẹn ngào lời mẹ tiển con đi
Mưa bi đát chim chiều không góc đậu
Mưa xa xôi bi khúc buổi phân kỳ
 
Mưa tăm tối người từ đâu cuồng quỷ
Mưa mù mờ soi lũ quái múa may
Mưa tức tửi vết thương đau ngã quỵ
Mưa nỗi niềm tàn tạ mắt trông ai
 
Mưa trống vắng khóc nhân tình thế thái!
Mưa âm thầm ôm dỉ vảng cao bay
Mưa trăn trối hoàng hôn buồn tê tái 
Mưa ê chề nhàm chán gả điên say

Mưa cô lữ bước đường xa uể oải
Mưa lê thê trỉu nặng nợ hoang đàng
Mưa nức nỡ, giọt mưa buồn rơi mãi
Mưa bơ vơ theo lá úa thu tàn

Mưa lác đác nghĩa trang buồn tận mạng
Mưa dật dờ khăn trắng đội ngày trơ
Mưa lẽ bóng trong mơ ai lãng vảng
Mưa thương hoài ai khéo dệt vần thơ
 
Nam Thảo

 

 

 

XỨ VIỆT ÂU CƠ SAO CHẴNG ĐƯỢC?


Chúc mừng Miến Điện ở gần ta
Việc nước giờ đây chánh bớt tà
Quốc hội tự do dân chọn lựa
Chính quyền quân phiệt lính buông tha
 
Dân ăn thế thắng dân vi quý
Tướng bại vị thua tướng dỉ hòa
Xứ Việt Âu Cơ sao chẵng được?
Như là một nước Myanmar!

Nam Thảo



Myanmar:
Cũng được gọi là Burma, tên mới của nước Miến Điện. Miến Điện đã chịu sự cai trị độc tài của quân đội từ năm 1962 tới 2011. 

Nghe theo tiếng gọi tự do dân chủ của toàn dân, tướng Thein Sein bắt đầu cuộc dân chủ hóa Miến Điện sau ngày 30/3/2011, ngày ủy ban quân quản được giãi tán.
Trong cuộc tổng tuyển cử tự do được tổ chức ngày 08/11/2015. Đảng Liên Minh Quốc Gia Dân Chủ dẫn đầu do bà Aung San Suu Kyi chiếm 80% tổng số ghế trong quốc hội của hai viện. Hiện quốc hội nước nầy còn 25% dân biểu trực thuộc quân đội.

Ngày 30/3/2016, cựu tướng Thein Sein trao quyền Tổng thống quốc gia lại cho ông Htin Kyaw, một người cọng sự đắc lực nhất của bà Aung San Suu Kyi, và Miến Điện bắt đầu có một chính phủ dân cử sau hơn 50 năm dưới chế độ quân phiệt.

 

 

 

 

 

BỔNG CHỢT HỎI

Thu đã đến rồi sao con không biết?
Mây ngàn trôi phiêu lãng dấu chân mưa
Khói sương mờ hiu hắt gió đong đưa
Cho lá úa vàng bay rơi nhõ nhẹ

Mẹ ơi! Nhớ thu nào con với mẹ
Chiều muốn mưa mẹ cũng dẫn con theo
Bảy tuổi thơ con theo mẹ vớt ao bèo
Nắm tay mẹ con cười vui ngặc nghoẻo

Ngày xưa đó con thường hay lẽo đẻo
Theo mẹ hiền đi hốt lá thu rơi
Lá bàng xanh vàng đỏ khắp nơi nơi
Con với mẹ đón thu về trong nắng

Giờ phiêu bạc một phương trời hoang vắng
Thu về đây hiu quạnh bước lang thang
Lá thu bay qua phố xá ngỡ ngàng
Như giọt lệ sầu thương rơi lã chả

Con mơ thấy mây chiều thu lơi lã
Đếm mưa buồn dệt sợi nắng hanh hanh
Nghe tiếng ru êm mẹ hát dỗ dành
Cho con ngũ giấc mơ đời hạnh phúc

Chiều thu xuống khói mờ bay nghi ngút
Thu đi rồi thu trở lại chiều nay
Con ngồi đây nhìn mây trắng bay bay
Bổng chợt hỏi: “Mẹ bao giờ trở lại?!”

Nam Thảo

 

 

 

 

TA BỎ ĐỜI

Ta bỏ đời theo một nỗi buồn
Buồn đi đâu mất mãnh trời thương
Buồn trôi trăm nhánh sông dòng cũ
Buồn thẳm màu xưa hương áo vương

Hiu hắt đèn khuya bóng ngã đường
Đổ quyên giục giã tiếng thê lương
Trở trăn cơn bệnh già tăm tối
Nhớ tới quê làng thương quá thương

Tự thán cho vui chứng bệnh già
Chớ còn chi nữa để kêu ca
Hoàng hôn nắng rảy ngoài song cửa
Lác đác sương mờ tiếng hạc xa


Dẫu đến rồi đi cỏi ảo không
Dẫu sầu cô lạnh gót đêm đông
Dẫu tang mây trắng treo đầu núi
Hợp phố hoàn châu cũng mộng hồng

Không biết khi nào ta phải đi
Xác thân tay trắng chẵng còn chi
Còn chăng mấy tấc cao tình nghĩa
Sưởi ấm hồn hoang phút biệt ly

Nháy mắt chiêm bao một kiếp đời
Công danh phú quý cũng trò chơi
Hơn thua thành bại làn mây khói
Giấc ngũ ngàn thu giấc thảnh thơi!

Nam Thảo

 

 

 

 

 

ĐẦU NĂM KÍNH CHÚC

Nghe ai chúc Tết buổi đầu năm
Cảm thấy lòng mình cũng hở hăm
Nên chúc người kia không mặc tưởng
Bèn cầu ai đó khỏi trầm ngâm
Cho ngày buồn bả ngàn tia nắng
Để tối âm u vạn ánh rằm
Lữ thứ mừng vui quê lạc cảnh
Giã từ tả đạo cỏi dương âm

Nam Thảo

 

 

 

 

XUÂN VỀ

Quê người lữ thứ đón xuân qua
Gió lạnh mưa buồn giọt lệ sa
Chợ vắng người đi xuân có phải?!
Đường trơ kẻ lại tết hay là?!
Cành mai giã cánh màu không khác
Bánh tét thật mùi nếp chẵng xa
Nhớ quá quê xưa xa dịu vợi
Xuân về cứ gọi vẻ cho ra

Nam Thảo
Xuân Bính Thân 2016

 

 

 

 

NGHĨA TÌNH XUÂN
(Theo vận bài thơ Mùa Xuân Phố Cũ của thi sĩ UTL)



Xuân viển xứ tôi mơ về bến cũ
Con sông xưa nước chảy vẩn êm dòng
Xuân đã đến sao đông còn ủ rũ
Hỏi ai còn chờ đợi kẻ trông mong?

Tôi thấy đứng giữa đồng không mông quạnh
Biết về đâu sương khói gió mưa chiều
Nắng gần tắt tháng giêng trời còn lạnh 
Đường xưa xa xin gởi trọn tim yêu

Buổi hò hẹn em tôi thề chung bước
Có ngờ đâu muôn thuở chẵng nhau cùng
Bên suối trúc trăng mây hồng hoa nỡ

Nỗi trôi vào thơ mộng giấc mông lung

Em quận chúa hay em là chúa quận
Trời còn xanh tôi vẩn mãi yêu người
Vẩn chung thủy nhặt gom từng tia nắng
Để tô vàng em áo lụa màu tươi


Nhưng em hởi xuân nay đâu phố cũ!
Chỉ còn đây cách biệt với gian truân
Ngày xuân mới ta mơ ngày kết tụ
Cánh mai nầy trân tặng nghĩa tình xuân

Nam Thảo

 

 

 

GIẤC MƠ ĐÔNG

Một sáng tôi về nắng chẵng trong
Mù mờ có lẽ giấc mơ đông
Đường xưa thuở đó cây xanh biếc
Lối cũ giờ đây máu đỏ hồng
Phố chợ tự do người cướp của 
Ruộng đồng dân chủ kẻ lường công
Bơ ngơ cố quốc khung trời lạ
Biết nói cùng ai cảnh giữa dòng

* *

Biết nói cùng ai cảnh giữa dòng
Giữa ngàn mây khói cỏi thinh không
Thương dân áp bức trên ông đảng
Khóc nước kẹp kềm dưới đảng ông
Cũng cố độc tôn bài đấm đá
Duy trì đơn tộc vở xiềng gông
Trời ơi! Ông có hay không vậy?!
Sao để dân Nam cứ não lòng!

Nam Thảo

 

 

CHIẾC LÁ THU TÀN

Lác đác bay bay chiếc lá vàng
Giữa trời thu lạnh chẵng than van
Đưa tay hứng lá hồn thơ thẩn
Biết mấy bơ ngơ mấy ngỡ ngàng!

Lá rơi lá úa chết bên thềm
Giã biệt nợ trần giấc ngũ êm
Lạnh gió phơi sương ôm nắng nhạt
Quên đời cô quạnh cuối thu đêm 

Lá chiều thu đọng tẻ buồn rơi
Sủng ái tình thơ cũng một thời
Lá chết giờ đây không còn nữa
Ven đường một kiếp mọn tàn hơi 

Thu đã chết rồi ai biết không?
Hết rồi lá úa ngập rừng phong
Đường về gió lạnh mù sương khói
Vắng cảnh tàn thu vắng cả lòng

Nam Thảo

 

 

 

ĐẮNG THÁNG NGÀY


Cà phê mấy ngụm sớm ban mai
Không đắng cà phê đắng tháng ngày
Lá đổ thuyền trôi thu viển xứ
Mơ về cố quận chẵng hề phai! 

Lá đổ muôn chiều thu đến đây
Cho ta không mõi giấc mơ nầy
Thuyền xưa bến cũ ngày sum họp
Cỏi mộng phiêu bồng ta với mây

Ta về một sáng sớm tinh sương
Chợt thấy thu qua lá ngập đường
Lối cũ người xưa đâu vắng bóng?
Hiu buồn nắng tủi quặn sầu thương!

Bên rèm chiếc lá rụng chao nghiêng
Rơi xuống chiều thu giấc mộng hiền
Nức nỡ hồn ai trong gió thoảng 
Buồn xưa nuốt lệ hận triền miên

Nam Thảo

 

MÙ SƯƠNG GIÓ LẠNH

Thu đây có sáng cũng thê lương
Ảm đạm như đông đó chuyện thường
Trước cửa mù sương sầu viển xứ
Sau nhà gió lạnh tủi quê hương
Mù sương xứ khách thương mà ghét
Gió lạnh quê nhà ghét lại thương
Bến cũ xa xôi trời lận đận 
Bao giờ thương ghét hết mang vương

Nam Thảo

 

 

BƯỚC SẦU THU ĐI

Tháng mười mà tiết đông sang
Tôi ngồi đếm lá thu vàng mình riêng
Lá rơi lên ngọn cỏ phiền
Để tôi khắc khoải hồn nghiêng giữa trời 

Thu buồn mây cũng buồn hơi
Lững lơ bước lạc dặm đời tha phương
Quê thương hương nhớ khôn lường
Đêm rưng mắt lệ chuyện thường canh thâu

Bóng xưa sương khói giang đầu
Xa xa ngõ rẻ bước sầu thu đi
Bâng khuâng giọt nắng còn gì?
Còn cơn gió lạnh thầm thì nỗi đau!

Nẽo về cây lá gầy hao
Cây rung lá rụng lao xao cũng nhiều
Tôi đi quạnh quẻ đường chiều
Nghĩa trang gần đó tiêu điều lặng yên

Nam Thảo

 

 

Gọi Trời Thu Xưa

Chiều nghiêng sợi nắng lim dim
Heo may phảng phất nổi niềm miên man
Cây khoe lá đỏ xanh vàng?
Thu đi lặng lẽ mơ màng khói sương

Có người nhặt bóng yêu đương

Mà chân mây nẽo âm hương mất rồi!
Tình buồn theo nước nỗi trôi?
Xa xăm tiếng hạc gọi trời thu xưa!

Mưa thu mộng dệt chưa vừa
Còn rơi lên lá đong đưa khóc chiều
Thuyền mơ bến đơi đăm chiêu
Đường lên núi nhớ cô liêu phương nào?

Ai chôn giây phút ngọt ngào?
Ai đem quên lãng cất vào phôi pha?
Còn đâu môi thắm như hoa
Tóc mây mộng mị vương tà áo mê?!

Ngậm ngùi cây cỏ tỉ tê
Mồ côi cánh nhạn lê thê chiều buồn
Ngẫn ngơ bước lạc xa nguồn
Gió rung góc phố mấy luồng thở than

Thu về cổ tích tràn lan
Ngỡ ngàng kết lại thành trang sử dày
Trời cao sao nỡ an bày?!
Chắt chiu kỷ niệm tháng ngày xót xa!

Nam Thảo

 

 

 

 

 

 

THU CẢM 

Thu về lá úa rụng đầy sân
Đất khách thu qua đã mấy lần!
Khắc khoải đường xưa chân ảo mộng
Ngậm ngùi lối cũ bước phù vân
Âm thầm bến nước buồn đôi chữ
Lặng lẽ trăng sao nhớ mấy vần
Lữ thứ heo may niềm lẽ bóng
Bơ vơ thạch thảo nỗi sầu dâng


Nam Thảo

 

 

 

Tiếng Thu Sầu

Thu về man mác nhớ hè qua
Phiêu lãng bao năm giã biệt nhà
Lạc bến thuyền trôi từ độ đó
Quê người thắm lệ khóc trời xa

Thu vàng ngập nắng có ai hay!
Xóm cũ làng xưa như bóng mây

Cánh nhạn lẽ loi chiều mệt lữ
Ngậm ngùi cát bụi những năm cay!


Bâng khuâng gió gọi tiếng thu sầu
Đêm vắng mưa buồn nhịp khắc thâu 
Ủ rủ trăng treo mờ viển phố
Tình quê tiếng hạc thoảng ngang đầu

Sương thu giăng mắc nỗi u buồn
Lác đác ven hè lá úa buông 
Bến cũ ngày đi mong trở lại
Đò xưa khắc khoải giấc mơ nguồn

Nam Thảo


Công Viên St. Luke 

Cuối hạ mà sao nắng vẩn hiền
Công viên St. Luke sáng êm yên
Đầu sân lã lướt hồng khoe dáng
Cuối bải mơ màng cúc tỏ duyên
Lá rụng mây trôi tan ác mộng!
Chim bay gió thổi hết ưu phiền!
Cầm tay em hỏi, anh còn hỏi:
“Có phải thần thiên ngự dưới hiên?!”


Nam Thảo

 

 

 

 

 

Chiều Ơi !

Nhớ xưa có những buổi chiều
Lúa thơm cỏ nắng sáo diều lững lơ
Bờ tre gió thoảng vu vơ
Mái tranh khói tỏa ầu ơ cuối đồi

Lối mòn cổ miếu xa xôi
Lang thang cỏi quạnh chuông hồi chơi vơi
Thương ai thỏ thẻ đôi lời
Thương ai lãng mạn giữa trời đất thơ

Nhớ chiều xuân đó như mơ
Xôn xao bướm lượn lẵng lơ cành đào
Nắng vui nắng vẩy tay chào 
Em môi hé nụ ngọt ngào trần gian

Nhớ ve say nắng hạ vàng
Trưa ru cánh phượng hai hàng đẩy đưa
Áo tà lất phất lưa thưa
Tơ tình ân ái mây mưa thì thầm

Nhớ trăng thu tưới ánh rầm
Ai nàng tiên nữ ngồi nằm liêu trai
Lưu ly dáng ngọc trang đài
Thiên thai giấc điệp mắt ngài lưng ong

Giờ đây phố lẽ chiều đông
Thông trơ tuyết phủ tình không dặm trường
Nhớ em đường cũ xưa hương
Nhớ em bến lạ âm dương phân kỳ

Chiều trôi khuất bóng xuân thì?
Dấu xưa giã biệt còn gì chiều ơi!

Nam Thảo

 

 

 

 

 

HỒN NGHIÊNG

 


Quê hương giã biệt cuối trời
Gió mưa cô lạnh đò đời bến hoang
Diễm xưa gánh nặng hành trang
Chiều đi vội vả buồn lan kinh kỳ

Miên trường hận khúc phân ly
Âm hương trăn trở người đi đã rồi!
Xót xa sỏi đá lưng đồi
Đau thương cát bụi bồi hồi dưới trăng

Cổng trời khép nép ăn năn
Bờ mê bến giác mây giăng ngục tù
Ta bà xiêu lạc phù du
Sắc không không sắc mịt mù phủ vây

Bóng chiều lịm ngã về tây
Đông phương mắt ngó chân mây ngậm ngùi
 

Canh sương gối mộng sụt sùi
Huyển hư cay đắng ngọt bùi lung lơi

Hồn nghiêng dâu biển nghẹn lời
Hẻm hoang xao xuyến giữa trời gió lay
Lững lờ mây trắng còn bay
Nữa say nữa tỉnh ai hay nỗi sầu

Mưa sa lệ đỏ lên cầu
Trăng treo đỉnh gió nhiệm mầu còn xa
Bùi ngùi khoác áo Nam kha
Quê xưa còn đó! đâu là? trời ơi!


Nam Thảo

 



MƠ MÀNG

 

 

 

Biển đi ngày ấy lâu rồi

Để tôi ở lại với đồi cát khô

Buồn trông theo sóng nhấp nhô

Đau thương réo rắc hải hồ thở than

 

Tôi đi trong cỏi mơ màng

Thấy đâu lá rụng phủ vàng dấu chân

Nắng chiều ảo mộng bâng khuâng

Rớt nghiêng lên bóng du nhân độc hành  

 

Nhớ ngày đi tuổi còn xanh

Hôm nay tóc đã trở thành màu sương

Đếm ra cũng mấy đoạn đường

Đoạn dài đoạn ngắn đoạn trường long đong

 

Như mây lơ lững trên đồng

Như sông hờ hững theo dòng quạnh hiu

Sương mờ cho phố cô liêu

Thoảng ru ai khúc điều hiu giữa trời

 

Nắng mưa dầu dãi một đời

Tay không một nắm chờ rời thế gian

Mai nầy một nấm cỏ hoang

Ôm theo giấc mộng mơ màng năm xưa  

 

Nam Thảo

 

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved