Mơ Ca

Võ Thị Xuân Đào

1
Em hãy vén nhẹ tà áo, hãy bước thật thong dong vì không có gì cho em phải vội vã. Mặt trời hãy còn ngủ nán ở chân trời, lũ chim non đầu ngày rộn rã, giọt sương nhẹ chơi vơi.

2
Có phải trái tim em đang reo hò, cung hoan ca thánh thót, có phải gót chân em bỡ ngỡ, đường đầu đời không ươm mật ngọt.

3
Nắng cài sao áo em, sương liếm gót chân mềm, lũ học trò bây giờ đã lớn, em nhớ gì không em? Ngày tháng cũ êm đềm, làm học trò tuổi nhỏ ,ngày tháng thật thần tiên.

4
Sân trường ngày nắng mới, gió cát thật hồn nhiên, em áo lụa chưa vương lụy phiền .Hãy bước mềm như rắn, vào đời thật hiên ngang, trên bục cao huy hoàng, em mang trên đôi vai nhỏ, thiên chức người cao sang.

5
Có bao giờ em buồn vì lũ trẻ, đang ngác ngơ tắm nắng sân trường, hay im lìm mộng ngoài cửa sổ ngàn hương, hãy tha thứ cho một thời mới lớn, hãy tha thứ vì không còn đùa giỡn, lũ học trò như cánh lá tang thương

6
Em hãy dạy lời thương yêu thắm thiết, cho môi khô ngời sáng nụ thiên thần, cho mắt hiền thôi lạc long bâng khuâng, tay nắm tay dìu nhau qua đồi cỏ, tay nắm tay dìu nhau vào đời sống, mà hành trang chỉ là trái tim yêu, mà hành trang là tình nghĩa ngọt ngào.

7
Mai rời trường, về trường làm cô giáo, em đừng buồn quyến luyến bạn bè xưa, em đừng buồn lệ nóng dưới trời mưa, còn đàn trẻ, còn tương lai, còn mắt ngời ánh sáng, Trên bụt gỗ ánh từ quang chói rạng, em thiên thần giữa lời hát hân hoan.

8
Mai về trường em bán rao tim óc, dỗ yêu thương cho phiền muộn ngũ vùi, tiếng bên trới thành hạnh phúc yên vui, xuân nở rộ cho dù đông rét mướt, xuân nở rộ cho cỏ non xanh mượt, em dịu dàng dấn bước trên gai chông. Dù đôi lúc em bàng hoàng đau đớn. Dù đôi lúc em tang thương mõi mệt. Đường tương lai em vẩn bước miệt mài.

9
Nào những khi mùa xuân bất chợt, nào những lúc nắng hạ nấu nung, em hờ hững ngồi trong lớp học, ngón tay gầy cầm viên phấn lung lay, mắt khiêm cung nhìn mây trắng bay hoài, trong phút chốc em như chim xoãi cánh, mơ trời cao bay thỏa chí bình sanh, mơ trời cao cho bốn vách vỡ bung, em vượt thoát làm gió sang xứ lạ, em vượt thoát làm nắng luyến đường xa.

10
Em hãy vuốt nhẹ mái tóc, kéo lại nếp áo nhăn, ngồi thẳng lên, mắt chớ có xa xăm, hãy sữa soạn vào đời cao ngạo, hãy sữa soạn vào đời khinh bạc, nhưng đừng vì thế mà quên lũ học trò em, vì tương lai của đàn trẻ yêu quen.

11
Bước thật nhẹ giử hương ngày tháng cũ, đường hoa thơm áo lụa gói hoàng hôn, em qua rồi vạt nắng cũng dần tan, chiều xuống nhẹ sân trường loang bóng tối, em về đi cỏ mềm vương vương lối, lòng hân hoan ngày trả hết một ngày, em về đi ngõ cũ dáng mơ phai.
 
12
Hãy vin nhẹ tà áo, hãy bước thật thong dong, đâu có gì cho em phải vội, đâu có gì cho em bâng khuâng, ngày mai nắng sẽ hồng, tơ vàng đan lụa trắng, ngày mai ngày sẽ rạng, em chói sáng huy hoàng, trên vai gầy thiên chức thật cao sang.

Võ Thị Xuân Đào

 

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved