Bên Giòng Lục Bát Lạc Loài...
 

Bóng nằm chết dí thềm trăng
Nghe cây cỏ thở ngàn năm hửng hờ
Mặt gương còn mỗi dáng thơ
Chán chường trút gánh xuống bờ vực sâu
 
Nghe trăng bỗng trở gót sầu
Úa vàng rắc ánh bên cầu giao duyên
Thơ tiên bỗng luỵ bên thềm
Dốc đời đổ ngược bao phiền luỵ sa
 
Treo trên nhánh ngọc cành ngà
Thấm thân trần thế nhuộm tà huy xưa
Duyên tiên là chút mây mưa
Ðọng trong đáy cốc chưa vừa men say
 

Võ Thị Xuân Ðào
 

 

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved