LỜI

TÌNH
BUỒN

Phần 1

 

Chinh Nguyên
 

  Tiểu Sử
 

 

 

AI BIẾT HỎI AI

 

 

Tôi mãi là cây thông rất xanh

Thẳng đứng mà reo tiếng hiền lành

Xào xạc gọi tình quê hương mãi

Gọi mây đùa gió, nắng mong manh…!

 

 

Sư già gõ mõ, bát nhã kinh…!

Tiếng chuông chiều nhịp vọng vô minh

Rừng hoang thú đứng nghe chuông mõ

Gió thoảng hương nhang thú hoá hình

 

 

Người tu thân mãi mấy kiếp đời

Thú tu Phật độ hoá thân người

Ai biết, hỏi ai, ai phúc phận

Hỏi ai, ai biết tình đầy vơi…!

 

 

 

San Jose Aug. 24, 2004

 

 

 

 

                            

AI NỢ AI ?

      

 

Tôi chẳng nợ em chỉ mộng không!

Trộm nhìn xuân đẹp nét son hồng

Ước mơ hóa nắng mơn đôi má

Nhưng chỉ âm thầm nhớ với mong

 

 

Có thế ngờ đâu vẫn chẳng quên!

Mang thơ phổ nhạc chuốc buồn phiền

Lời yêu trên lá theo dòng lũ

Khắc khoải năm tàn mãi chửa yên…!

 

 

Tôi nợ em, hay em nợ tôi?

Trăm năm một thuở dở dang rồi

Kiếp sau ta quyết sum họp lại

Một cõi Việt Nam mộng nhỏ nhoi.

         

 

 

San Jose Dec. 03, 2004

 

 

 

 

 

ANH CÒN ĐÂY

 

 

Ở đây

Anh sẽ nhìn những giọt sương sớm như lệ đêm thoát xác

Những hạt kim cương trong hừng đông mỗi sáng

Nhớ em…

Anh gọi thầm những dòng sông đang chảy trong hồn

Hồng Hà

Cửu Long

Bạch Đằng oai hùng một thuở

Lạc Hồng…

Em nhớ không em…?

Chiếc lá đề thơ

Từ thượng nguồn sông đỏ trôi về Cửu Long Giang

Cầu Vàm, Bến Lức…

Phải…

Anh nghe tiếng hát em ngược dòng

Vang tận Cổ Loa thành bên dòng Dương Tử

Em không quên

Chim Lạc bay biển Đông

Mẹ quê trong tình người

Thương yêu

Trong lòng em vẫn ấm

Nét vẽ trong tim

Mật ngọt…

Đừng sợ

Hò hẹn còn đây

Anh nhớ…

 

 

 

San Jose June 24, 2004

 

 

ANH CÒN YÊU HOA CÚC ?

 

 

Em hỏi anh có còn yêu hoa cúc…!

Anh vẫn yêu hoa tựa lá vàng thu

Chiều bàng bạc, ly rượu đón sương mù                                  

Nhớ hiên cũ bên nhau xem hoa nở                                    

 

 

Anh muốn về nhưng mộng lành đã vỡ                            

Sợ hồn rơi xào xạc bước anh đi

Lời thơ cũ như lá vàng tơi tả

Nên cũng đành ôm diệu vợi phân ly

 

 

Gió vẫn rung cho lá bay ngàn lối

Tựa cúc vàng màu úa thuở hoàng hoa

Ta yêu nhau trong kiếp đời trăn trở

Mộng có về bên gối rồi lại xa

 

 

Chung rượu này anh uống thay lời nói

Hãy lặng yên nghe thu mở lời tình

Như ngày cũ cúc vàng là kỷ niệm

Và thu buồn trong sương lạnh lung linh

 

 

 

San Jose Sep. 16, 2004

 

 

 

ANH ĐỢI EM VỀ

 

 

Anh vẫn đợi em về trên bến vắng,

Gió vẫn đùa làm tóc rối anh bay,

Chiều gió lạnh như chiều xưa đưa tiễn,

Em không về, sương lạnh gió heo may.

 

 

Sóng bồng bềnh bèo trôi theo con nước,

Trăng ngả nghiêng nhả sợi úa tơ bay,

Anh gọi em trên cầu trong mem rượu

Chẳng tiếng vọng về lau sậy thương vay.

 

 

Đời vẫn thế giọt sầu loang đêm vắng,

Đếm bước buồn lối cũ bóng đổ xiêu,

Em đâu rồi lá theo chân xào xạc,

Đên thu rơi vàng úa lạnh cô liêu.

 

 

Tình rơi rụng đường xưa cây trụi lá,

Hồn trăng khuya chênh chếch gác cành khô,

Gió lất lây mây buồn trôi ủ rũ,

Tình chết rồi chiếc lá cuối khăn sô…!

 

 

 

 

 

 

ANH GỌI EM VỀ
  
Ban-Mê ngày cũ nhớ không em?
Anh gọi tình về dựng gió lên,
Kéo thêm bụi đỏ tô màu áo,
Em còn nhớ, hoặc đã vui quên…?
 
 
Anh bước trên lề con phố cũ,
Chiều hoang se sẻ đuổi tìm nhau,
Nhìn con nắng chết sau khu chợ,
Lốc nhỏ bụi mờ… thoáng xót đau.
 
 
Y-Jut trường xưa giờ hoang phế,
Trường-Tộ đâu rồi lối phượng mơ…
Ban-Mê hiên cũ em đâu nhỉ,
Không đứng chờ anh để nhận thơ…!
 
 
Mouri (*) suối uốn dưới đồi cây,
Lờ lững dòng trong chở bóng mây,
Bên bờ ngày đó em hong tóc,
Hết rồi yêu dấu đã xa bay.
 
 
Lao-Xao rừng cũ ai còn nhớ?
Thu buồn đổ lá giữa chiều trong,
Hồn bay gió cuốn reo xào xạc,
Giọt nắng gọi tình em biết không?
 
 
Trung-Tâm mặt nước mơ trời cũ,
Sóng gợn lăn tăn… dáng chiều mơ…!
Lá vàng một chiếc như thuyền vắng
Trôi giạt lênh đênh kiếp bơ vơ.
 
 
Dray-Linh thác vẫn trơ bờ đá
Nước cuốn tình buồn đổ vũng sâu,
Đường chiều trơn trượt cơn mưa lũ,
Anh vẫn đợi em tuyệt đỉnh sầu.
 
 
Thôi đã qua rồi ta mất nhau…!
Dưới trăng anh đợi, đếm đêm thâu… 
Tìm trên phố vắng mình anh bước,
Gọi mãi, mơ hoài… em ở đâu? 
 
 
 
(*) Suối Mouri, cũng có người gọi là Suối Bu-Ri
 
 
 
Nhớ lại ngày về thăm BMT.
San Jose Sep. 22, 2003

 

 

 

 

ANH VỀ GÓI CẢ THU NÀY

 

 

Bờ môi thơ khúc ngọt mềm

Nụ hôn nhớ mãi bên thềm trăng xưa

Bây giờ gió động thu đưa

Lòng sao xoáy buốt đường mưa hao gầy

Anh về gói cả thu này

Mở trang sách cũ lá gầy thu xưa…

 

   

Ngủ vùi trên đỉnh sầu rơi

Đau cơn tình cũ một đời xót xa

Tóc xanh nay đã sương pha!

Nhớ em quay quắt chiều tà trên sông

Chân trời góc biển mênh mông

Phím sầu tơ đứt, tình hồng dở dang…!

 

 

Rồi từ ngày đó buồn trông

Bên cầu tôi đứng mênh mông nỗi sầu

Người đi biền biệt về đâu

Cầu chiều soi bóng nắng sầu ngả nghiêng

Trăng buồn nửa mảnh oan khiên

Nước buồn im lặng nỗi niềm trôi theo.

 

 

 

San Jose May 17, 2004

       

 

BAN-MÊ ƠI...!

 

N.S. Lynh Phương phổ nhạc : Tình Ca Ban-Mê

       Khôi Nguyên phổ nhạc :  Ban-Mê Nỗi Nhớ 

 

Ban-Mê ơi… Bước đi là xa em rồi…!

Ban-Mê ơi… Dray-Linh thác xoáy hồn tôi…!

Ban-Mê ơi… Phố xưa chiều buồn mưa lạnh…

Giọt sầu trường xưa chùng xuống mặn đầu môi

                        

Ban-Mê ơi… Ðường Thống Nhất phượng tan rồi…!

Ban-Mê ơi… Hồ Trung Tâm vẫn trăng soi…!

Ban-Mê ơi… Chuông ngân buồn thương Xóm Đạo…

Đường về Đốc Học, Khải Đoan, Hưng Đạo xa xôi…

 

Ban-Mê ơi… Gót mềm đường Y Jut xưa…

Tan trường tay sách, tình yêu dấu trao đưa,

Tiếng guốc đường Quang Trung đêm mưa lũ,

Bây giờ tình xưa đã hết, thôi đón đưa…!

 

Ban-Mê ơi… Hết rồi tiếng nói cười say,

Áo xanh ngày xưa lấm lốc bụi đỏ bay,

Phố khuya gót buồn thênh thang sầu vắng

Ai có về, ai có nhớ, ai có hay…!

 

Ban-Mê ơi…Yêu dấu nào xót xa cuộc đời…!

Ban-Mê ơi… Nhung nhớ gậm nhấm hồn tôi

Ban-Mê ơi… Những chiều thu rơi nắng úa…

Ai có buồn… Ai có nhớ ai đầy vơi…?   

 

Ban-Mê ơi… Thôi mình xa nhau thật rồi…!

Ban-Mê ơi… Phố người chua xót hồn côi…!

Ban-Mê ơi… Ai ngờ thay tên mộng vỡ…

Bây giờ tình đã muộn màng, lỡ duyên thôi….!

 

 

San Jose Sep. 30, 2004

 

 

BỐN MÙA BƠ VƠ

 

 

Xuân về hoa vội nở,

Nhưng sao tình ngu ngơ…!

Bước chân khuya gõ nhịp,

Đếm giọt buồn bơ vơ…

 

 

Hạ về cho lựu đỏ,

Như giọt máu con tim,

Hong ngoài trời nắng đổ,        

Tình héo úa im lìm…!

 

 

Tôi thương rừng lá đổ

Nhè nhẹ gió thu bay,

Hồn phơi trên cỏ úa,

Nắng nhạt chiều lắt lay

 

 

Đông về mang buốt giá,

Tình như lệ tuyết bay,

Duyên dậy men ngọt đắng,

Nếm thử lòng ngất ngây.

 

              

  

               San Jose July 15, 2003

 

 

 

 

BUỒN BƠ VƠ

 

 

Tình như biển gió hú đùa ghềnh vắng

Nắng ấm mơ duyên triền cát ngủ say

Thân dã tràng xây lầu tình không hối

Sóng bạc xô bờ cuốn mất không hay

Người tình hỡi, chiều rơi trên biển vắng

Chim lặng trên cành, chỉ tiếng thông reo

Anh ngồi ngắm nước gầm xô triền cát

Giận dữ tràn bờ mộng mị cuốn theo

Gió đã về chân trời tia nắng chết

Hấp hối dần xa mây cuộn mênh mông

Người tình hỡi bao giờ em mới hiểu…

Xa cách muôn trùng ai nhớ, ai mong…!

Em có biết gió đời xô lòng động!

Phận bạc nổi trôi, đau đớn riêng anh

Nửa kiếp sống mảnh linh hồn xuân vỡ

Nợ nước hao mòn như khói mong manh

Một lần yêu là một đời tan vụn

Những mảnh ái ân xoáy buốt lòng anh

Như sợi giây nối buộc thành khúc mắc

Kéo thắt kiếp người héo hắt mộng xanh…!

Đếm canh dài trăng hoang sương giăng mắc

Che lấp cuộc tình, giết vội duyên nhau

Mùa tháng hạ sao lạnh như đông giá?

Run rẩy cuộc tình yêu dấu cơn đau

Anh mang kiếp thân tằm đi viễn xứ

Đem sợi tình trao tặng để trắng tay

Đêm quay về nhìn khói loang lệ nến

Rượu mềm môi miệng kén nhả tơ say

Thôi đã thế xa nhau rồi để nhớ

Cách biệt một đời giữ bức tranh thơ

Em vẫn thế người trong tranh ủ kén

Anh là tằm đem xác đổi ngàn tơ…!

 

 

 

BUỒN XUÂN

 

 

Em đã về cho nắng trải sân?

Lòng ta thầm gọi biết bao lần

Xuân đến rồi đi đầu tóc bạc!

Cây đào đứng lặng dáng phân vân

 

Hững hờ sao đứng tựa ngoài song!

Rung động cánh mai xót tủi lòng

Không tiếng trẻ reo mừng áo mới

Gió lùa lạnh vắng chẳng xuân mong!

 

Đã đếm bao lần trên xứ lạ,

Ta đón em rượu thấm xót xa,

Trong nhà không bánh, không nhang khói,

Chỉ có lòng ta nói với ta…!

 

Xuân này mẹ có khấn cầu mong?

Bên cửa đứng ngồi ứa lệ trông?

Có khóc trong lòng thương trẻ dại?

Phiến sầu gánh mãi nặng lưng cong?

 

Có phải xuân này em vẫn đợi?

Dáng buồn tóc rối sắc u hoài

Xót xa gậm nhấm tan thành lệ

Gối tủi chăn sầu ước mộng phai…!

 

Ấy thế mà xuân đến lại đi

Hành trang ta gói lệ chia ly…!

Kiếp bèo trên bến sông xa lạ

Có khóc hay cười ai biết chi…!

 

 

 

Xuân Quí Mùi

 

 

 

CÀNH HOA MUỘN 

 

 

Ừ thôi, anh tặng em cành hoa muộn

Đáng lẽ hôm qua, nhưng để hôm nay

Cho em đợi và mãi luôn mộng ước

Cành hoa này chắc làm em ngủ say.

 

 

Tình, anh nghĩ nó không mang ngày tháng!

Chợt một lần sóng mắt vội trao nhau

Vang tiếng cười trong hồn em rộn rã

Để hồn anh ôm ấp mãi ngàn sau.         

 

 

 

San Jose  Feb. 15, 2004 

 

 

 

 

CHỈ TÔI SẦU

 

 

Gót em hạnh phúc trong mưa đổ

Héo hắt tình tôi mắt chạy theo

Một thoáng chợt rung niềm cảm xúc

Mái hiên tí tách giọt buồn gieo.

 

 

Tôi đứng nhìn theo bóng dáng em

Bên cạnh người ta trong bóng đêm

Vòng tay siết chặt lời âu yếm

Mộng cũ tình tôi nhỏ bên thềm.

 

 

Phiến sầu gói lại cuộc tình xưa

Lầm lũi lạnh lòng gió thoảng đưa

Hình bóng môi em trong tâm tưởng

Tình ơi giông bão dậy trong mưa.

 

 

Đèn mờ gió lạnh bóng em đâu

Tiệc tan ly đổ chuốc thêm sầu

Xe ai lăn bánh thôi tình lỡ

Tơ lòng hẹn lại kiếp mai sau.

 

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose Mar. 17, 2004

 

 

CHIA LY

 

 

 

Gặp gỡ cho buồn biết nói chi!

Anh đà lỗi hẹn buổi chia ly

Ngày về bến mộng thuyền ai đó?

Xót xa chất ngất lệ dâng mi

 

Trách ai vội vã bước sang sông

Cô láng giềng xưa đi lấy chồng

Áo gấm hoa cài cho mộng thắm

Anh buồn em có biết hay không?

 

Trong xóm vang vang tiếng nói chào

Cười vui đám trẻ rộn xôn xao

Mình anh đứng tựa trong song cửa

Chợt thấy mặn môi tự lúc nào…!

 

Hoa lựu đã tàn cho lá úa

Đường chiều anh chợt mất người xưa

Tường vi giậu cũ thôi chờ đón

Đời vắng nhau rồi hết đón đưa

 

Anh vẫn mơ hoài ủ dáng thơ

Những ngày cặp sách tuổi xuân khờ

Những đêm trăng lạnh, vai sương phủ

Ngàn lời âu yếm gói tình mơ

 

Sang nhà anh vẫn hỏi tin em

Mong cho hạnh phúc để rồi quên

Nhưng sao vẫn thấy lòng tê tái

Lá động bên thềm tưởng bước quen

 

 

 

CHIỀU HIU QUẠNH

 

 

Tóc trắng già rồi mưa thu lạnh

Ngồi nghe tí tách giọt sầu rơi   

Áo chùng đen cũ giờ hoang phế

Cổ trắng bỏ đi khổ một đời

 

 

Tiếng đàn ai đó chiều hiu quạnh…?

Sáo trúc vang xa… chợt lá rơi

Buồn nhớ hồn quê giăng mộng cũ

Giọng ngâm, tiếng hát vọng chơi vơi…!

 

 

Ai đó chờ tôi trên lối cũ…?

Phải em hay tiếng gọi thu về

Lời tình trong gió gây xào xạc

Nhắn gởi gì đây mãi tỉnh mê

 

 

 

 

San Jose Nov. 10, 2004

 

 

 

 

 

CHIỀU LỮ THỨ

 

 

Tủi lòng lữ khách ngắm chiều sa

Mù khuất chân mây giọt lệ nhoà

Ráng đỏ xây thành ngăn cách lối

Che quê mây tím phủ trời xa

 

 

Chảy dài nước mắt thương đời mẹ

Xót khúc doạn trương khóc nhớ cha

Sông núi ngả nghiêng đời bến lạ

Hỏi ai, ai hiểu nỗi lòng ta

 

 

San Jose Aug. 10, 2004

 

 

 

 

 

CHỜ AI

 

 

Tôi đứng trên cầu đợi gió ngang

Để nhìn hoa rụng áo mai vàng

Tình tôi nương gió em hờ hững

Ngơ ngẩn… ô kìa xuân bước sang…!

 

 

Tôi trở lại… rừng mai biệt vắng

Thôi xa rồi lối cũ hoàng mai

Lá khô xào xạc theo chân bước

Tôi tưởng em về… chiều nắng phai…!

 

 

Bây giờ em đã xa rồi đó

Nước cuốn hồn xuân biệt chốn nào

Lững thững tôi mơ xuân mộng cũ

Gió buồn phất mạnh sóng xôn xao

 

Trên cầu tôi đứng đợi chờ ai…!

Xa vắng mình tôi… gió thở dài…

Rừng xưa mờ ảo trong tâm tưởng

Sóng vỗ xô bờ nắng úa phai…

 

 

 

 

San Jose Feb. 06, 2005

 

 

 

 

CHỜ EM MẤY KIẾP

 

Nhớ em ta nắn cung đàn

Gây sai lỗi nhịp tiếng đàn chùng dây

Ôm đàn anh thoáng ngất ngây

Như ôm dáng cũ những ngày dấu yêu

Ngủ mềm trên đỉnh tình xiêu

Mà như tay mộng dắt dìu nhau đi

Ái ân một thoáng tình si

Anh mang mộng vỡ chia ly cuối đường

Ngày xưa em thật dễ thương
Bây giờ anh ngã giữa đường ai hay
Nhìn trăng mà tủi xuân này
Chờ em mấy kiếp không hay xuân tàn

 

 

San Jose Oct. 6, 2003                        

 

 

 

 

 

CHỢT ĐẾN

 

 

Trong em chợt thấy tình yêu vừa đến

Bằng nụ cười sóng mắt vội trao duyên

Lời đón chào linh hồn em mở cửa

Cho anh vào tình len lén ngủ yên

 

 

 

Từ chiều đó tim yêu thoi thóp nhớ

Thoáng vương mơ, môi biết gởi gió hôn

Tình rung nhẹ đôi bờ vai gầy nhỏ

Dấu yêu thương e ấp xoáy trong hồn

 

 

 

Anh đã nói, anh loài chim không tổ

Em yêu rồi đời sẽ đổ tháp ngà

Bởi tay anh nửa kiếp không tròn mộng

Hồn xác xơ ôm mộng vỡ xót xa

 

 

 

Thôi đừng khóc đôi mắt sâu biển mặn

Thương yêu chi cho duyên lỡ tình mơ

Đừng vụng dại như lần đầu gặp gỡ

Để hồn em trọn vẹn trắng ngây thơ 

 

 

 

 

CHUỖI ĐẮNG CAY

 

 

1. Cho kỷ niệm

 

Chợt nhớ Hồng-Kông tủi thân lưu xứ…!

Đồi Shek Kung nắng tắt khói sương mờ

Trại Dog Well mỗi ngày xin cơm thí

Ôi mảnh chinh y rách nát ngu ngơ

 

Trăng võ vàng trải tràn trên đồi vắng

Lối mòn đi lá rụng phủ xôn xao

Hồn se sắt thu sầu vang sóng vọng

Nhìn đêm hoang lòng tê buốt lệ trào

 

Mắt thẫn thờ quê hương xa diệu vợi…!

Hà-Nội buồn, thơ ấu đã biệt ly…!

Sài-Gòn ơi nụ hôn yêu thầm kín

Bạn bè tôi vội vã nói phân kỳ!

 

Đời cứ thế…! Lệ xuôi như nước chảy

Như thuyền trôi không hẹn một bến bờ

Nửa đời người mộng tàn trong thoáng chốc

Bước đơn côi lầm lũi chợt bơ vơ…

 

 

 

 

2. Cho người tình

 

Bao nhiêu năm mang kiếp đời du tử

Anh mang theo mộng vỡ xác hoa tàn

Trả cho em lời thề xưa ngày cũ

Lệ sầu nầy anh đong trải thời gian

 

Em vẫn đến với anh từng đêm vắng

Để anh say và đau xót không cùng

Trong cơn say… gọi tên em yêu dấu

Thời gian ơi… đong mãi khối tình chung

 

 

 

 

3. Cho người tình lỡ

 

Thôi đã lỡ chẳng bao giờ gặp nữa

Mang ân tình trao trả lại cho nhau

Em phụ nghĩa… anh trọn đời lữ thứ

Chén thời gian xóa bỏ cuộc tình đau

 

Anh vẫn đứng bên bờ sông lộng gió

Nhìn thuyền em ghé bến… khách sang sông

Ôi giây phút anh ngỡ ngàng đau xót

Thuyền xa bờ, sóng bạc nước mênh mông

 

Anh muốn hỏi, lời tình em gian dối…?

Đã bao lần em đón khách qua sông?

Đã bao lần thuyền em thay bến đậu?

Đã bao lần bão tố nổi chiều đông?

 

 

 

4. Cho ai…?

 

Anh bỗng thấy tình em dâng ngập lối

Hồn em say… Anh chợt ngại tơ chùng

Thương yêu hỡi duyên thơ tình lữ thứ…

Có bao giờ trọn vẹn cuộc tình trung!

 

 

Thương cô lái da ngăm duyên tình thắm

Xin một lần luyến nhớ để gọi tên

Xin một lần thuyền em trên bến đợi

Anh quay về cho mộng trải trăng đêm

 

 

Anh đã biết thương yêu tình không hẹn

Hành trang đời, anh đã gói tên em

Để tim anh thêm một lần đau xót

Yêu thật nhiều nhưng cũng chẳng ấm êm!

 

 

 

5. Cho ta

 

Sao vẫn thế biển dâu vương oan nghiệt…!

Nợ thân trai giữ nước, để hoang tàn…!

Tay chống kèo để nhà xiêu nghiêng ngả

Nửa kiếp đời mộng vỡ tóc sương lan

 

 

Sao vấn thế kiếp đời sầu phiêu lãng

Say mê người, quên danh vọng phù du

Giữa bến lạ tình ngọt ngào, cay đắng

Nên đông về, tuyết phủ lá vàng thu…!

 

 

Sao vẫn thế hồn dâng muôn đợt sóng

Vỗ ghềnh đêm gọi lại cội nguồn xưa

Tình trang trải ôm vào lòng giống Việt

Chết xứ người hỏi ai có đón đưa…!

 

 

 

 

 

CHUỖI KỶ NIỆM

 

Anh nhớ mãi dấu yêu thời gian cũ,

Thuở Shek-Kung đồi thông đẹp nắng chiều,

Thung lũng tình màu xanh tràn nắng ấm,

Ta có nhau đời hết nghĩa cô liêu.

Đồi thông vắng cành vươn dài đùa gió,

Nghe lá reo xao động biển nắng chiều,

Sóng hờn dỗi dập dềnh bên ghềnh đá,

Trong vòng tay em mộng ước thêm nhiều.

Em có nhớ những bữa cơm rau má?

Anh cùng em tìm hái dưới chân đồi,

Sóng mắt biếc em luôn cười hạnh phúc,

Cuộc tình nghèo không mộng ước xa xôi.

Em vẫn nhớ áo xanh màu lá mạ,

Mang tặng em, đổi trao lại khăn quàng,

Bên gốc thông vai kề vai hạnh phúc,

Mộng chúng mình tiếng chim hót vang vang…!

Dấu kỷ niệm trái sim rừng em hái,

Trên môi em anh uống cạn tình si,

Trong giây phút dấu yêu tình chất ngất,

Cỏ hoa kia ngây dại chẳng biết gì.

Em còn nhớ đồi thông xưa nắng đổ,

Bóng mát võng tình giấc ngủ em say,

Lời mơ ước trao nhau thay gối mộng,

Anh ru em, chim lặng hót thôi bay.

Em còn nhớ trăng mờ sương sóng soải,

Trải sườn đồi thung lũng mướt cỏ xanh,

Tay trong tay sương ướt mềm vai lạnh,

Mộng chung tình chỉ mơ túp lều tranh.

Duyên ta đó thuở Shek-Kung mộng mị,

Dấu yêu trao một thuở tưởng bạc đầu…!

Nhung gấm êm không bằng manh chiếu lạnh,

Chén cơm xin… hạt muối với lá rau…!

Thời gian thoáng mười năm ân tình nghĩa,

Em với cao để tình rớt đêm hoang,

Tay phũ phàng cắt đi tơ duyên cũ,

Trao cho anh gói lại chuyện ngỡ ngàng…!

Thôi đã thế thời gian không ngược lại,

Sau bước em bỏ lại dấu tiệc tàn, 

Anh đứng nhìn bàn nghiêng chai rượu đổ,

Ngọn nến sầu run rẩy giọt lệ tuôn…!

 

 

 

 

CÓ NHỚ

 

Người yêu hỡi… em bây giờ có nhớ?

Kỷ niệm tình trang trải một chiều mưa,

Tay trong tay nhìn nước trôi cuốn lá,

Dấu yêu ơi, tha thiết mãi chưa vừa.

 

 

Em khẽ nói mưa lạnh em rồi đó…

Sóng mắt vui đắm đuối đã trao nhau,

Ôm rất nhẹ lên bờ vai em nhỏ,

Dấu yêu ơi… êm ấm tưởng bạc đầu…

 

 

Môi mật ngọt anh quên đường lối cũ,

Dõi đường về nước lũ đổ đêm hoang,

Đèn xe khuya đếm giọt mưa gây lạnh,

Nặng ân tình anh sợ chuyện trái ngang.

 

 

Chiều Chúa nhật, em gói duyên trao tặng,

Chiếc bánh mì cho xa lộ chia ly…

Dấu yêu ơi, hương mê say còn đó!

Nhưng xa rồi… mơ mộng cuộc tình si…

 

 

Thế là hết mộng đêm tình ngày cũ!

Anh trả em con đường dốc lối xưa,

Phố Muncie nắng còn gieo đường vắng?

Em có còn nhung nhớ một đêm mưa…?

 

 

 

CON ĐƯỜNG TÌNH

 

Khôi Nguyên phổ nhạc : Con Đường Tình

 

 

Phố cũ chiều lê gót

Đường tình vẫn lặng yên

Tình hoài mong hoang dại

Em về đâu dáng tiên…

 

Em bỏ đi ngày đó

Cho chiều nắng tái tê

Đường về mờ hiu quạnh

Gió cuốn lá lê thê

 

Bây giờ em còn nhớ?

Ngõ mòn xưa đã đi

Có bao giờ em khóc?

Thương cuộc tình chia ly…

 

Bước độc hành lối cũ

Nghe bước chân vọng về

Tiếng chuông ngân chiều muộn

Lời gọi tình u mê

 

Gót mộng người đã vắng

Đơn chiếc con đường tình

Bóng tôi qua một mình

Nhìn cuộc tình buông trôi…

 

 

 

San Jose May 25, 2004

 

 

CŨNG ĐÀNH GÓI LẠI

 

 

Nói tiếng yêu em lòng như mở hội

Bỗng chợt thèm nụ hôn ấm mộng mơ

Chuyện ngày xưa tôi rất đỗi dại khờ

Chẳng dám ngỏ để tình yêu vuột mất.

 

Bốn mươi lăm năm phượng tàn nắng hạ

Ban-Mê buồn bụi đỏ cuốn đuổi nhau

Tôi vẫn gọi tên em là Diễm Diễm

Và thở dài nhìn đời trải nương dâu.

 

Nơi xứ lạ nghe tin em đâu đó

Đường Bolsa tôi lên xuống kiếm tìm

Rồi chợt biết đời đã yên duyên phận

Tôi trở về gói lại chuyện con tim.

 

Gặp lại nhau thôi cũng đành đứng ngó

Như ngày xưa đứng lặng ngắm tóc em

Thương nụ cười đồng tiền, duyên răng khểnh

Nhìn theo em bên ai đó mưa đêm.

 

Một lần thôi cũng đủ tình tôi nợ

Một kiếp đời rong ruổi chỉ mộng mơ

Yêu em đó nhưng cũng đành gói lại

Để lòng buồn tim giẫy giụa thành thơ.

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose April 14, 2004

 

 

CUỘC TÌNH

 

Anh vẫn mãi là tín đồ sùng đạo

Mỗi chiều về bên tượng Chúa cầu kinh

Xin cho nhau lời thề không gian dối

Cầu cho nhau đừng dang dở cuộc tình.

 

 

Em cười nói môi nở hoa rạng rỡ

Nắng phớt hồng má e thẹn em xinh

Cúi trao nhau đôi mắt tròn bỡ ngỡ

Tóc mây dài óng ả trải nguyên trinh.

 

 

Dấu yêu đó lớn dần trong lửa đạn

Anh đi hoài vẫn nhớ giáo đường xưa

Em còn tới cầu kinh bên chân Mẹ…?

Xin cho tình đừng đổ lệ thay mưa.

 

 

Đời ngăn lối bao năm anh vn nhớ

Đêm hoang sầu ôm hình bóng không phai

Trót đã lỡ ôm trái sầu mộng chín

Gọi em hoài trong giấc ngủ liêu trai.

 

 

 

San Jose Nov. 28, 1993

 

 

 

CUỐI ĐƯỜNG

 

 

Nhớ lắm niềm riêng tôi ấp ủ

Nhiễm sầu canh vắng phận long đong

Một đời dấu kín tình dang dở

Khi yêu đến chết vẫn đèo bòng

 

 

Tôi đã tìm em trên khắp nẻo

Đường Sài Gòn, dọc phố Bolsa

Người đông đúc, bóng em biền biệt

Tôi gọi tình bằng rượu xót xa

 

 

Gặp gỡ nhau, sầu dâng trĩu nặng

Xót quay cuồng héo hắt tình xa

Thương cành phượng đỏ xưa trao tặng

Nay đã phai mờ, năm tháng qua…!

 

 

Đã lỡ tơ duyên chia lối rẽ

Tình tan hoang lộ vắng đêm sương

Mong em hạnh phúc bên chăn gối

Đời mặc tôi cay đắng cuối đường

 

 

 

San Jose April 22, 2004

 

 

 

DẤU XƯA

 

 

Tôi về đây gánh theo đời tuổi dại

Nhớ ngày xưa cô bé đã chơi chung

Nhìn hoa gạo chạy theo tay chụp bắt

Ôm vào lòng sắc máu vỡ tơ nhung

 

 

Gốc gạo già, thời gian cây đã cỗi

Tôi đứng nhìn hoa đỏ rụng trên không

Trong mưa chiều trên cành con chim sáo

Chợt vội bay sải cánh đã sang sông

 

 

Kỷ niệm đời vỡ tan ra từng mảnh

Vội vơ vào sắp lại dấu yêu xưa

Ôi thời gan chắt chiu nơi quê nội

Hoa gạo giờ đã tan cánh trong mưa

 

 

Năm mươi năm kỷ niện xưa còn nhớ

Phím tơ chùng tóc đã trng còn đâu!

Buồn đ lệ bước đi lòng đ lại

Giữa hoàng hôn quê cũ một phiến sầu!

 

 

 

 

DẤU YÊU

 

 

Người yêu hỡi, dấu yêu nào em đến?

Rồi gởi tình trong gió để anh say…!

Thân xác nào tơ rung làm tóc rối?

Vòng tay nào ôm giấc ngủ đêm nay…!

 

 

Ôi suối tóc gió lùa hương tơ rối

Ôi môi mềm anh nếm ngọt mộng say

Ôi đôi mắt khép hờ trao ân ái

Anh lịm đi trong yêu dấu mê này

 

 

Em nũng nịu cho anh hôn đôi má

Thoáng men nồng… em nhắm mắt ngủ mơ

Tình mê ngất… tinh cầu say, sao rụng…!

Trăng ngây hồn lấp ló đứng ngây thơ

 

 

 

 

 

 

DIỄM DIỄM EM…

 

Đời thi sĩ không khuôn vàng thước ngọc

Tình bao la yêu dấu với nàng thơ

Đem tất cả tung lên làm gió loạn

Ngoảnh mặt nhìn chợt thấy quá bơ vơ…!

 

 

Tôi vẫn thoáng thấy người tình trong mộng

Áo vờn bay duyên dáng gái Việt Nam

Tôi gọi lớn… em vội vàng biến mất

Diễm Diễm ơi…! Ôi nỗi nhớ muôn vàn…!

 

 

Đông lại về, cành khô như tay với

Với mộng không, tình lạnh với trăng sao…!

Sương buốt vai, chân lê hè phố vắng

Diễm em đâu! Thầm gọi… lệ tuôn trào…!

 

 

Em hỡi em, cả cuộc đời tôi đó…

Cắn môi em để chết cả kiếp người

Ôm lấy em để không còn đứng đợi

Ngủ trong em để tình mãi không vơi…!   

 

 

 

 

San Jose Dec. 16, 2003

 

 

DIỄM TÌNH

 

N.S. Lynh Phương phổ nhạc : Gọi Tình

 

 

Một lần là trăm năm

Sao thời gian oái oăm

Đời người sao nghiệt ngã

Tôi nhìn tôi xa xăm

 

 

Một lần là trăm năm

Đời trôi như mây nổi

Tình tôi tựa thác lũ

Ai chờ ai trăm năm…!

 

 

Một lần thôi trăm năm

Tuyết quỳnh trên lá xanh

Diễm tuyệt mùi hương phấn

Cuộc đời ôi mong manh…!

 

 

Một lần thôi trăm năm

Tôi yêu người mê muội

Tôi yêu người đắm đuối

Gọi tình tôi trăm năm

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose 23, 2004

 

 

DÒNG KỶ NIỆM

 

 

Tất cả bỏ đi những đoạn trường

Mảnh tình gói lại với quê hương

Đò xưa nhớ bến yêu Xóm Biển

Sông cũ thương người khóc bến thương

 

 

Sao mãi gọi về dòng kỷ niệm

Sầu hoài mộng cũ bóng thùy dương

Hỡi ai có ghé trường Trung Trực

Nhớ gởi tình xưa dưới mái trường…!

 

 

San Jose May 27, 2004

 

 

 

 

 

DUYÊN KHÔNG CÓ N

 

Tôi đang đi ngược dòng sông

Tìm người năm cũ má hồng mắt nai

Thương người tôi mộng mơ hoài

Ôm mùi hương phấn lạc loài dấu yêu

Vẳng nghe tiếng vọng chuông chiều

Nghe trong hơi sóng tình điêu linh tình

Sương đưa gió muộn hương trinh

Tôi về ôm ấp chuyện tình dở dang

Ai về cho mộng trái ngang

Em về ôm cả thiên đàng mang đi

Để tôi gánh cả tình si

Lê chân dấu cũ, chia ly đọan trường

Vào chùa xin một nén hương

Đốt lên cho loãng yêu thương cuối đường

Duyên này thôi gởi mười phương

Tình này thôi đã hai đường cách chia

Kiếp này cũng đã xa lìa

Duyên không có nợ tay chìa tay buông

Thôi rồi ai cắt dây chuông…!

 

 

 

San Jose June 11, 2004

 

 

 

ĐAM MÊ

 

Nàng thơ hỡi, em người yêu muôn thuở,

Vừa gặp em ta chợt thấy dại khờ,

Thương em rồi ta cảm thấy bơ vơ,

Luôn tìm đến ngắm dáng tiên nhung nhớ.

 

 

Nàng thơ hỡi, ta yêu rồi vụng dại,

Suốt ngày dài… đêm trắng mộng vu vơ,

Men cay đắng, bóng em trong ly rượu,

Một mình ta, chờ em tới bao giờ!

 

 

Nàng thơ hỡi, từng phút giây se sắt,

Tim ta đau, em tới ngập hồn mơ,

Hồn ta lạnh, vòng tay em sưởi ấm,

Xác u mê, nụ hôn gọi mộng hờ.

 

 

Nàng thơ hỡi, thôi em trò đuổi bắt,

Em trong ta, rồi như gió thu qua!

Môi em ngọt, nụ xuân hồng mời đón,

Ta cắn vào, môi mặn máu cuồng sa.

 

 

Nàng thơ hỡi, em người yêu muôn thuở,

Chén cay này ta uống để tỉnh say,

Ta vẫn gọi tên em là Diễm Diễm,

Gục vào em, ta chết đam mê này.

 

 

 

San Jose Oct. 18, 1993

 

 

 

ĐAU XÓT

 

Hồn sao chẳng trơ lì như đá cuội

Lăn lóc giữa đời bạc trắng như vôi

Ai réo gọi tên tôi trong vũng tối

Để xót về kỷ niệm cũ xa xôi

 

 

Sao vẫn nhớ trại Shek Kung ngày cũ

Môi ngại ngùng e ấp cuộc tình mơ

Ôm ngày tháng bên nhau đời hoang dại

Chén cơm xin, đầu cá mặn, duyên thơ…

 

 

Em cũng biết nửa đời tôi tay trắng

Còn nửa đời cùng em nghĩa duyên say

Mộng chất ngất chén canh tình rau má

Sao bây giờ hạnh phúc thoáng xa bay…!

 

 

Đã muốn chôn tình cố quên dấu yêu 

Nợ trả nhau tóc điểm trắng đã nhiều

Em bỏ lại lời thề xưa ước cũ

Lăn lóc trong tôi chiều xuống cô liêu

Hai mươi năm lỡ rồi hồn trống vắng!

Mộng thoát vòng tay chăn gối ngẩn ngơ

Phòng trống vắng xót xa lời gian dối

Đêm thênh thang giọt lệ nến bơ vơ

 

 

Đời dâu bể em đã quên ngày cũ

Giấc mơ xưa không giữ nổi dấu yêu

Tôi bây giờ hồn hoang đầy sỏi đá

Nặng phiến buồn chiều vắng nắng đổ xiêu

 

 

Tôi muốn thét lên và réo gọi

Cho tan hoang sao rụng nổ tinh cầu

Tôi muốn hỏi trong tình xưa gian dối

Lòng em sâu có như biển tang dâu…?

 

 

Tình yêu hỡi chết đi rồi tẩm niệm

Trong tim nhau một kiếp đã rã rời

Đời vẫn mãi mang dấu yêu mời đón

Thoáng bóng mơ hồng, say tỉnh chơi vơi

 

 

 

 

ĐỂ KIẾP LAI SINH

 

Lẳng lặng nhìn, dạ xót tình thoáng chơi vơi

Chợt nhận ra nhau mắt đã mờ lệ rơi

Bốn mươi lăm năm, mang kiếp đời thú lạ

Sống bể dâu nhiều, tình vẫn sầu một đời!

 

 

Lòng mừng rỡ gọi, nhưng em đà trở gót

Đứng chết ngỡ ngàng, sầu mộng vẫn là tôi

Một phút tỉnh say… em chợt là cơn lốc

Cuốn hút hồn tôi, rồi xé nát buông rơi…!

 

 

Tôi vẫn thế và mãi luôn vẫn thế thôi

Mộng kín xa rồi, kiếp sống vất vưởng trôi

Bao lần nguyện ước giết đi sầu dĩ vãng

Là bấy nhiêu tình sóng dậy vỗ khôn nguôi…!

 

 

Đã lỡ xuân phai, đời này không duyên nợ…!

Tôi nguyện với em sẽ gói những lời thơ

Mang ấp ủ làm hành trang cho kỷ niệm

Để kiếp lai sinh tôi gặp lại người mơ…!

 

 

 

SanJose Aug. 25, 2003

 

 

ÐÊM ĐÔNG

 

Em có nghe thánh ca loang sương lạnh?

Lời hát thanh bình len lén tim em?

Nhưng sao để rã rời sầu từng mảnh!

Trong lệ rơi từng giọt nhớ gọi tên…!

 

 

Đời vẫn thế nỗi đau truyền muôn kiếp…!

Lạc bến tình nhìn lại chỉ còn em…!

Ghi dấu yêu trên phiến sầu bất diệt

Để đêm đông buốt giá tủi vai mềm…!

 

 

San Jose Jan. 05, 2005

 

 

 

 

 

ĐÊM SAY

 

Được rồi em hãy tới bên ta

Em phải tên Xuân mãi chẳng già

Muôn loài mộng thắm không biên giới

Mãi mãi ngàn đời dáng thướt tha

 

 

Ta đã già rồi em biết không…!

Tuổi đời thêm nặng, úa xuân hồng

Gió trăng bầu rượu tình ta đó

Đêm dài em có thấy buồn trông…?

 

 

Đưa môi ta uống thay cho rượu…!

Đưa má làm mồi để nuốt cay

Xuân hỡi em về, ta lữ thứ…!

Hận đầy xô ngã giữa canh say…!

 

 

ợu uống, ai ngờ uống chẳng hay…!

Xuân ơi héo úa đến từng ngày

Nếu mai đời có dâng bão tố

Về đâu hồn thoát mộng đêm nay…!

 

 

 

San Jose Dec. 30, 2004

 

 

ĐẾM SẦU RƠI THEO

 

Yêu rồi lại nói rằng không…!

Nhìn trăng thờ thẫn ngóng trông gọi tình

Đời nàng gói mộng xuân trinh

Dấu yêu ôm ấp chữ tình truân chuyên

Tìm đâu thục nữ thuyền quyên…!

Để ta mê đắm mạn thuyền ngồi mơ

Trăng trong đáy nước hững hờ

Sóng xô trăng vỡ người thơ mịt mù

Ai về xứ Thượng chiều thu

Nhớ cho tôi gởi lời ru muộn màng

Sắc hoa phượng đỏ rộn ràng

Nhưng sao ai lỡ gọi nàng xa tôi…!

Bây giờ xuân đã muộn rồi

Gặp nhau thôi chỉ đành tôi giọt sầu

Em về đêm lạnh mưa ngâu

Tôi nhìn theo bước đếm sầu rơi theo

 

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose Mar. 11, 2004

 

 

 

 

 

ĐẾN RỒI ĐI

 

Em chợt đến làm hồn ta dâng bão?

Rồi chia ly cho biển nhớ xót xa

Ôi sóng mắt, môi mềm ngày hò hẹn

Ôi vòng tay ôm sao âu yếm vội qua!

 

 

Thầm gọi em trong cô đơn biển vắng

Nghe thông reo, sóng lấp lánh chiều vàng

Tình như nắng màu mây đang hấp hối

Em đâu rồi, ôi ước vọng ngỡ ngàng!

 

 

Thôi em đến rồi đi… Đời dâu bể…!

Đừng nhớ gì yêu dấu chuyện ngày xưa

Cho lệ ứa sương xuống mềm vai lạnh

Để chợt buồn đêm trắng trời đổ mưa

 

 

Chỉ một lần anh hôn em chiều đó

Để cơn say cấu xé mãi hồn đau

Cho nhung nhớ ngọt mềm cơn mê dại

Lời trăm năm như nhát chém vạn sầu 

 

 

 

ĐIÊU TÀN

 

Khôi Nguyên phổ nhạc : Dấu Yêu Xưa

 

Có phải em tóc hong chiều gió cát

Xuân phai tàn lưu lạc phận lưu vong

Em về đâu vạn nẻo đường hun hút

Sau bước chân để lại cả hoang tàn

 

 

Tháng năm dài miệt mài đời bến lạ

Khuất đường về khắc khoải tiếng thở than

Tóc vẫn bay trên đường khuya phố vắng

Xoáy trong hồn nỗi nhớ lệ sương tan

 

 

Phiến buồn thương tôi về thành phố cũ

Bước chân côi gợi lại lúc đón đưa

Thức trắng canh ôm nỗi sầu thiên cổ

Nghe mưa buồn tí tách nhỏ hiên xưa

 

 

Em đi rồi như thuyền trôi viễn xứ

Ghé bến nào biển lạ phủ mù sương

Ôm kỷ niệm gọi về huy hoàng cũ

Đã điêu tàn trên bão loạn trùng dương

 

 

 

 

San Jose May 19, 2004

 

ĐÒ CHIỀU

 

Đò chiều thôi đã lỡ

Dang dở cả cuộc tình

Ai đã vừa tách bến

Tôi đứng nhìn lặng thinh

 

 

Gọi thầm tên cô lái

Trên sóng nước chập chồng

Chuỗi buồn đeo ngây dại

Gió lộng về mênh mông

 

 

Chiều tím mây giăng lạnh

Trên bến đò sông mưa

Hạt nhẹ rơi trên sóng

Con đò theo gió đưa

 

 

Ðứng ôm mảnh tình sầu
Rơi theo giọt mưa ngâu

Nhìn bờ loang sóng vỗ

Tôi cúi mặt quay đầu

 

 

Từ đó mỗi thu sâu

Lá vàng rơi lác đác

Đứng ngồi trên bến đợi

Chiu tàn em về đâu...

 

 

 

San Jose May 15, 2004

 

 

 

ĐONG ĐƯA

 

Cành khô,

Hong gió,

Đón đợi sầu đông, buốt giá.

 

 

Nắng úa,

Mưa buồn,

Sầu rơi viễn xứ, lưu đầy…!

 

 

Kiếp người,

Cát bụi,

Xót lòng hoài cổ, thương thân.

 

 

Tình yêu,

Khát vọng,

Một thoáng chia xa, vĩnh biệt.

 

 

Ngày tháng,

Đong đưa,

Chuỗi buồn lê thê, vô tận.

 

 

San Jose Đông 94

 

 

 

ĐÔI NGẢ BẤT TÒNG
 
Tay cầm cán búa đóng đinh 
Mà lòng cứ tưởng gói tình niệm tang
Gọi em, gọi nắng… nắng vàng
Gởi tình cho gió nhắn nàng lời yêu…
Bây giờ xuân đã rong rêu
Đời tôi bèo nổi những chiều nhớ quê
Bao giờ mới hết cơn mê!
Ôm em, ôm cả mẹ quê vào lòng…
Đời người đôi ngả bất tòng…!



 

 

 

ĐỢI EM VỀ

 

Tôi đã đợi em ở Ban-Mê

Rừng mai xuân nở ngập đường về (*)

Lung linh sóng nước hoa vàng óng

Đã vắng em rồi, nhớ tái tê

 

 

Hoàng hôn soi bóng nước chân cầu

Dõi mắt trông chờ em ở đâu?

Gió nhẹ rung cành mai đổ cánh

Nước chở hoa trôi một gánh sầu

 

 

 

(*) Rừng mai ở bên sông Cầu 14, trên quốc lộ 14

Ban Mê Thuột - Sài Gòn.

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose April 17, 2004

 

 

 

 

ĐỤC HAY TRONG

 

Thì ra cô bé đứng cầu Bông

Để gió hôn mơn má ửng hồng

Len lén hương yêu xuân chớm nụ

Ước mơ chợt đến tuổi chờ mong

Đêm nhìn sao sáng thương đời lính

Ngày nguyện thần oai bức tượng đồng (*)

Thấm thoát bao năm trôi bến lạ

Người ơi sông nước đục hay trong…?

 

 

 

San Jose Mar. 19, 2005

 

(*) Tượng đồng Tướng Trần Hưng Ðạo ở Cảng Sài Gòn

    

 

 

 

 

ĐỪNG NHỚ ĐÊM NAY

Thôi thế từ nay đã lỡ rồi!

Đường về lối cũ chỉ mình tôi

Phượng xưa đã cỗi tàn duyên cũ

Sóng mắt giờ đây lệ mặn môi

 

Sao đến giờ đây mới gặp nhau!

Để lòng biển mặn xót tình đau!

Xin ai đừng nhắc mùa xuân cũ

Đừng nhốt trong tôi vạn nỗi sầu

 

Tôi ngỡ rằng tôi đã quên em

Như nước hồ thu đáy trăng đêm

Ngờ đâu gặp lại trăng nước vỡ

Gió động mặt hồ chẳng lặng êm

 

Em đến để rồi em lại đi!

Tôi về gọi nhớ tuổi xuân thì

Ngồi chờ em mãi trên cầu vắng

Nghe hồn rơi rụng xót chia ly

 

Cứ để tình tôi như biển động

Muôn chiều sóng vỗ lộng ghềnh xưa

Em về hạnh phúc bên chăn gối

Đừng nhớ đêm nay có gió mưa

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose Mar. 15, 2004

 

 

 

 

 

EM ĐÂU RỒI

 

Khôi Nguyên phổ nhạc : Mù Khơi

 

 

Hoang mơ mãi mảnh tình tôi mười sáu

Để tưởng rằng như lụa trắng không nhơ

Cũng mê muội hồn như thơ nhẩy múa

Đâu có ngờ tình tôi chỉ ngu ngơ

 

Thuở mười sáu thơ ghi đầy trang sách

Chẳng nhớ gì thày giảng quỹ tích quay

Hồn bay nhẩy mắt vươn dài mộng mị

Nhìn em hoài dòng thơ nhạt nhòa say

 

Cũng từ đó mỗi lần hoa phượng nở

Lòng thật buồn mấy tháng phải xa em

Tôi khắc khoải đạp xe đi qua ngõ

Cố nhìn em hình bóng thoáng sau rèm

 

Tình cứ thế lớn dần theo ngày tháng

Tôi vào đời bằng áo chiến súng mang

Ngày ra đi tôi thật nhớ nhung nàng

Nhưng cũng đành ba lô cùng chiến hữu

 

Tình câm nín, nên nàng quên, tôi nhớ

Đời chinh nhân… gió núi sắt se lòng

Pháo đạn nổ kinh hoàng nơi phòng tuyến

Tôi nhủ thầm đời đã thế đừng mong

 

Thân lữ thứ đời hoang tàn xứ lạ

Tình vẫn còn, chiều vắng nhớ khôn vơi

Đất Ban-Mê tôi đã về tìm lại

Em đâu rồi tình chất ngất mù khơi…!

 

 

San Jose April 19, 2004.

 

 

EM ĐI PHỐ VẮNG ĐỢI CHỜ

 

Yêu mãi tuổi mơ mực tím

Hồn thơ trang sách dại khờ

Dấu yêu gởi trong khóe mắt

Lòng xuân gói ghém ngu ngơ

 

 

Phượng đỏ như màu sắc máu

Góc hồn thoát áng thơ say

Yêu em đọa đày hè phố

Theo em đếm nhẹ gót giầy

 

 

Tình thu úa vàng cây cỏ

Gió thu thổi nhẹ xôn xao

Yêu em như đồi lá rụng

Gọi tên lòng chợt nôn nao

 

 

Em đi phố vắng đợi chờ

Bước buồn vang vọng ngẩn ngơ

Sầu rơi mảnh tình khép kín

Đêm về gác lạnh bơ vơ

 

 

 

 

San Jose May 02, 2004

 

 

EM ĐI RỒI

Thương hay hận chỉ mình anh, ai biết!

Hận hay thương thôi gởi gió cho mây,

Em đi rồi nắng sớm không nhòm cửa,

Chiều hoàng hôn nắng chết đỉnh non tây.

 

 

Em đi rồi xuân về hoa rã cánh,

Chim trên cành lạc giọng hót không hay,

Bầu trời xanh mây lang thang buồn tủi,

Gió xuân về anh cứ tưởng heo may.

 

 

Em đi rồi nắng hạ về gay gắt,

Lựu tàn rơi như lệ máu con tim,

Ve rả rích trên cành như than khóc,

Gió buồn riêng nên gió đứng im lìm.

 

 

Em đi rồi thu về cây trụi lá,

Mặt nước sầu nên xao xuyến ngẩn ngơ,

Vầng trăng lạnh, lá khô buồn xao động,

Anh cúi đầu trên lối cũ bơ vơ.

 

 

Em đi rồi cho đông về buốt giá,

Mái nhà xưa không lửa ấm tình say,

Đường lối cũ một mình anh lê bước,

Chiều hoàng hôn gió lộng tuyết bay bay. 

 

 

 

EM GÁI BAN-MÊ     

Em gái Ban-Mê xuân mấy độ?

Hoa tàn, má phấn cũng phôi pha!

Vòng tay ta kéo thời gian lại,

Cuộc tình tiếc nuối mặc xuân qua.

 

 

Ban-Mê lốc bụi chạy quanh sân,

Cuốn xác phượng rơi đắp mộ phần,

Hoa tàn cánh úa pha màu máu?

Ta buồn ngây ngất lệ rơi chân.


 

Lá bay vàng úa ngập đồi hoang,

Xào xạc lời thu, nắng nhuộm vàng,

Ta yêu em quá tình ngây dại,

Ngỡ ngàng tiễn biệt, lệ sang ngang.


 

Mấy độ đông về ta biệt xứ,

Nhớ hoài gió lộng lạnh đồi xưa,

Trăm năm ta vẫn như giông bão!

Chợt thoáng em về giữa tuyết mưa.

 

 

 

San Jose, July 08, 2003

 

 

EM HÃY ĐI

Em hãy đi về phía mặt trời…!

Ánh sáng còn không lệ có vơi?

Để hỏi tình người và lẽ sống

Sao người cứ phải trói tình người

 

 

Em hãy đi về phía mặt trăng

Vần thơ ở đó lá thu giăng

Để hỏi thế nào là hạnh phúc

Đời người hạnh phúc ánh sao băng…!

 

 

Em đi về phía Phật vô thường

Lặng lẽ bình yên chẳng vấn vương

Đừng hỏi trầm luân cơn lửa đỏ

Đừng hỏi giả, chân, sinh, tử cương…!

 

 

Em hãy đi về yêu dấu xưa

Hạnh phúc bên người đứng dưới mưa

Áo xanh bùn lấm mùa mưa lũ

Ban-Mê bụi đỏ đã quên chưa…?

 

 

 

Tặng cô Bích Nguyệt

San Jose Nov. 04, 2004

 

 

 

EM HỎI AI...!

 

(Họa bài “Chỉ Vì Ai” của N sĩ Minh Thư)

 

Yêu người hồn chết lặng bi ai

Mưa lệ canh khuya gió thở dài

Tủi phiến buồn xưa se sắt mãi

Hận tình phấn nhạt sắc mau phai

Hỡi người năm cũ thương hay nhớ…!

Lòng xuân đất khách thức canh dài

Đêm sâu thổn thức gà chợt gáy

Tan nát lòng em, em hỏi ai…!

 

 

 

 

San Jose Feb. 07, 2005

 

 

 

 

 

 

EM VỀ KHÔNG ?

 

N.S. Huyền Thoại PNT phổ nhạc : Em Về Không

 

 

Em về không? Theo anh về quê nội,

Bên giải sông Hồng, cạnh lũy tre xanh,

Có bầy cò trắng đùa trong ruộng lúa,

Có khói lam chiều, khói tỏa mong manh.

 

 

Em về không? Tắm nước sông Hồng đỏ,

Ấm áp quê mình miếng đất cau tươi,

Mẹ lớn lên trên ruộng sâu, lúa giạ… 

Môi thắm miếng trầu, đen nhánh nụ cười.

 

 

Em về không? Rốn nhau ta miền Bắc,

Giặc tràn về anh tróc gốc xuôi Nam,

Niềm khắc khoải anh vẽ tranh quê nội,

Trăn trở một đời, nỗi nhớ miên man…

 

Em về không? Quê ta xanh màu lúa,

Lúa chín thơm hương, cỏ nội ngập đồng,

Anh sẽ chỉ cho em trên tranh vẽ,

Tranh vẽ trong lòng, lúa xanh mênh mông.

 

 

Em về không? Anh dạy em xay lúa,

Tháp cối xoay xoay, chân đạp chày ngang,

Mùi cám gạo sữa thơm, dòng mật ngọt…

Em nếm vào, yêu dấu sẽ cưu mang.

 

 

Em về không? Anh dắt em đuổi bắt,

Đom đóm lập lèo hàng giậu, chân đê,

Dưới sương khuya ruộng đồng yên giấc ngủ,

Ta hát vang… cởi áo vẫy trăng về.

 

 

Em về không? Cỡi trâu trên đồng vắng,

Vang vang tiếng sáo quyện gió thân diều,

Lòng ấm êm, tình tràn vươn sức sống,  

Chẳng mơ gì, anh ước có bấy nhiêu.

 

 

Chỉ có thế tình quê theo anh mãi,

Khắp nẻo sông hồ, nửa kiếp nổi trôi,

Đường về… người hỡi ngăn cách lối…!

Ngăn mà chi, tôi anh một mẹ thôi…!

 

 

 

 

 

 

 

GÁI  XUÂN

Nắng mới, gái xuân chửa có chồng

Em về mang cả mộng xuân hồng

Hoa xuân nở rộ trên môi thắm

Tôi đón em vào ước với mong

 

 

Hong nắng giọt sương tiễn đông đi

Gái xuân ôm ấp mộng xuân thì

Gió hôn lên má làm môi thắm

Xuân về em ước mộng điều chi!

 

 

 

 

San Jose April 23, 2004

 

 

 

GẪY  ĐỔ

Em đã quên rồi buổi tiệc vui!

Tháng ngày năm cũ đã xa xôi,

Vấn vương chi lắm, duyên tình lỡ!

Xin trả cho đời nghĩa nổi trôi.

Em nói rằng em chẳng nợ ai,

Lòng anh tin tưởng ở tương lai,

Ngờ đâu sóng dậy buồm căng gió,

Thuyền tách xa bờ trôi miệt mài.

Bến cũ bây giờ đã tịch liêu,

Trăng soi thềm vắng dáng tiêu điều,

Xuân sang cứ ngỡ là đông giá,

Bên thềm gió táp mái tranh xiêu.

Bao giờ em trả lại cho anh?

Một kiếp nợ duyên tựa biển xanh,

Thương yêu chi lắm lòng mang hận!

Để tủi tình đời nghĩa mỏng manh.

Thôi trả cho em chữ dấu yêu,

Cay đắng anh ôm đã quá nhiều,

Mơ xây duyên mộng trên đồi cát,

Nên đành đứng ngó nó nghiêng xiêu.

Tưởng trọn vòng tay ấm cuộc tình,

Như trăng vằng vặc thuở nguyên trinh,

Sao em quên hết lời yêu dấu!

Để lỡ phôi pha chuyện chúng mình!

Quên rồi nguyện ước của năm xưa,

Lời hứa trăm năm theo gió mưa,

Em đã thay tình như đổi áo,

Đắng cay anh uống mấy cho vừa.

Anh trách ân tình…! hận trách anh!

Trách nghĩa đời như khói mỏng manh,

Trách ai rao bán tình ai đó!

Chẳng chút ân xưa… nghĩa ngậm vành…!

Thôi thế cũng là cuộc bể dâu!

Những năm tình nghĩa có gì đâu…!

Xa xôi có nhớ hương tình cũ,

Đừng nhắc chi em… chút mộng đầu!

Anh đã hỏi tình, ai dối gian?

Yêu ai… ai tặng chuyến đò ngang!

Trách ai… ai trách quên tình nghĩa!

Thôi trách Ông Tơ thích bẽ bàng…!

 

 

 

 

 

GIÃ BIỆT

Em chợt đến xoáy dâng như cơn lốc,

Làm tan hoang để lại xác thân này!

Trong sóng mắt giọt nắng hồng run rẩy,

Lá vàng rơi lấp phủ dấu chân say.

Đường lối cũ dấu yêu giờ bụi lấp,

Thoáng ai đi… ôi bóng dáng hao gầy!

Ta vẫn biết em đã không trở lại,

Tình chỉ là khói mỏng bóng chân mây!

Duyên như áo em thay rồi rũ bỏ,
Phũ phàng chi cho lòng xót lệ rơi,

Để héo hắt chia xa, đời lữ thứ…

Mặc kiếp hoang đem rao bán đầy vơi. 

Tình tưởng ngọt… nhưng cay và mật đắng!

Duyên tưởng bền… đã như áo mầu phai,

Thôi giã biệt… ta trả em ngày cũ,

Luyến tiếc chi ai… ai trách ai!

 

 

 

 

 

GIỌT MƯA

Anh có gom vào lòng sầu vỡ lở…?

Mặc thời gian lạnh lẽo kiếp bèo trôi

Đời ly khách chân mỏi lạ xứ người

Giọt lệ khô không trào ra khóe mắt

 

 

Anh có hỏi giọt mưa nào gió hắt…?

Giọt mưa nào sầu tủi trách dối gian…?

Giọt mưa nào đớn đau khóc hoang tàn…?

Để anh mãi mang gót giầy phiêu bạt…!

 

 

Thôi đã thế ta kiếp đời sóng giạt

Lìa xa quê lặng lẽ thắt khăn tang

Giọt nước mắt mưa đổ nên đã tan

Vào số phận mảnh đời mang vận mệnh

 

 

Đời sao mãi cuốn trôi như chiếc lá…!

Giữa dòng đời còn hy vọng tình thương…!

Đáy biển đông ôi oan khiên đoạn trường…!

Nhìn đâu đó dòng máu loang oanh kiệt…!

 

 

 

 

San Jose Jan. 05, 2005

 

 

 

GIỌT MƯA CHIỀU MUỘN

Bước trên con dốc bụi mờ

Buồn đời lãng tử vật vờ mây trôi

Chiều sương chuông đổ dưới đồi

Vẳng trong hơi gió những lời cuốc kêu

Nỉ non nức nở tiếng tiêu

Buồn như tiếng khóc mẹ chiều vọng quê

Sương rơi trắng xóa sơn khê

Đáy lòng day dứt đường về quá xa

Nắng chết đỉnh núi chiều tà

Giọt mưa chiều muộn xót xa quê người…

 

 

 

 

San Jose May 10, 2004

 

 

 

 

GÓC PHỐ CŨ

Góc phố cũ dấu mùi thơm biển mặn

Khét màu da trong hơi thở tình người

Nắng hong mây, sóng dập dồn đuổi gió

Biển dâng đầy trong thương nhớ khôn vơi

 

 

Triền cát vắng đêm về mơ tình mộng

Sóng bạc đầu mơn trớn giấc ngủ mơ

Để hẹn hò tìm về nhau dĩ vãng

Nụ hôn thầm, trăng chết lặng tình cờ

 

 

Tình của biển tôi ôm vào tất cả

Có tiếng còi tàu cập bến từ xa

Vui trong mắt nhìn khoang thuyền đầy cá

Chiều thanh bình tiếng nói nhẹ như ca

 

 

Biển và biển trong lòng tôi biển mặn

Bước chân hoang chiều lộng gió ngoài khơi

Chắt chút nước lấy muối treo vạt áo

Để mặn lòng với biển mẹ muôn đời

 

 

 

San Jose May 28, 2004

 

 

GÓI LẠI HÀNH TRANG

 

 

 

Thôi rồi, nàng đã nhận ra tôi

Dấu kín duyên xưa muộn mất rồi!

Trao nụ duyên cười răng khểnh cũ

Mắt tròn thoáng khép, chợt xa xôi

 

Tôi hỏi, sao em giờ tóc ngắn?

Suối tóc xưa dài đã tặng ai?

Gượng cười, nàng hỏi sao vẫn nhớ…?

Một thoáng, tôi nghe tiếng thở dài

 

Nàng chợt gọi tôi tiếng "Bad Boy!"

Tôi cười, nàng nhớ quá đi thôi!

Thì ra trong đáy hồn nàng đã

Thầm dấu tình tôi… lỡ muộn rồi!

 

Tôi đã cho nàng biết rằng tôi

Khép kín tình yêu cả nửa đời

Vẫn mong gặp lại người năm cũ

"Really?" nàng nói giọng chơi vơi!

 

Lê gót phong trần trên xứ lạ…

Gánh mãi tình hoài chẳng gặp nhau

Khi gần thôi đã tình tôi mất!

Nàng bước bên ai, dạ chợt sầu!

 

Từ đó nàng buồn thầm cúi mặt

Đường tình hai đứa xót cho nhau!

Tôi đành gói lại hành trang cũ

Khép kín tặng nàng, hẹn kiếp sau

 

 

Tặng Diễm Diễm    

San Jose Feb. 23, 20

HAI MẢNH ĐỜI

 

 

 

 

 

Đếm đêm thâu canh tàn sầu vỡ vụn

Đời đong buồn tủi phận kiếp lưu vong

Thực như mộng…! Hai mảnh đời dâu bể

Ta trắng tay, em chăn gối cô phòng…!

 

Em tiếc nuối đời xuân mơ thoáng mất

Nhặt tình tan chôn dấu đáy tim sâu

Ngày tháng dài mắt môi sầu ủ rũ…

Gánh ưu phiền chuốc mãi cuộc tình đau…!

 

Ta lạc loài như chim bay không tổ

Sải cánh buồn trên biển rộng bơ vơ

Có ai hỏi ta nhìn trời sẽ nói

Nơi phía Đông đang có mẹ ta chờ…!

 

Thôi cùng nhau chung vui bên chén rượu

Đốt cháy cuộc đời, chạy trốn tương lai

Cho em mãi vẫn tình hoài cô phụ…

Còn riêng ta khờ dại tóc xuân phai

 

Nhớ mà chi nỗi đau mang trăn trở…

Thương mà chi cho nhịp bước lạc loài

Hãy đơm bông như lục bình trên nước

Trôi nổi đời với sóng vỗ ngày dài…!

 

Nếu mai ta chết trên đường đất lạ…!

Chạnh lòng người có kẻ thoáng xót xa

Xin cúi nhặt phủ lên vài chiếc lá

Liệm đời ta rồi để mặc thu qua…!

 

 

HOA CÚC, THU VÀNG

 

 

 

 

 

 

Màu hoa cúc tôi vẫn yêu say đắm

Như màu vàng nhuộm lá thắm rừng hoang

Trong chiều muộn nắng tàn vương màu úa

Gió hắt hiu tiếng động ngỡ em sang

 

 

Anh vẫn gọi em thu vàng hoa cúc

Về đây em cho lá được thêm màu

Cho sắc áo mang dấu yêu vương giả

Ôm ấp cuộc tình nhung gấm mai sau

 

 

Tôi nhớ màu hoa, ngày tàn nắng úa

Yêu chiều xưa lá rụng bởi thu phong

Tà áo vàng lung linh nương nương gió

Tha thiết nhìn ghi dấu mãi trong lòng

 

 

Thu về rồi hoa cúc vàng vắng bóng

Dưới trăng sầu vài xác lá bay qua

Trong sương lạnh dường như thu gọi nhớ

Đêm hỡi đêm tình yêu dấu thiết tha

 

 

 

 

San Jose Sep. 16, 2004

 

 

HOA GẠO

 

N.S. Huyền Thoại PNT phổ nhạc : Hoa Gạo

 

 

Anh về đây quê xưa nhìn cây gạo,

Nhớ thuở nào tuổi dại đã rong chơ,i

Em đứng khóc trong mưa đòi hoa gạo,

Anh đứng chờ gọi gió đón hoa rơi.

 

 

Môi nũng nịu, cho xuân đùa mái tóc,

Tuổi ngây thơ ta buôn bán chơi chung,

Em cô gái quán nghèo bên gốc gạo,

Anh thân trai làm chiến sĩ hào hùng.

 

 

Thu úa tàn giặc tràn vào thôn xóm,

Anh xa lìa làng cũ thuở chiến tranh,

Em còn đứng chờ anh đòi hoa gạo…?

Gió có đùa hoa rụng cuốn xoay nhanh?

 

 

Chiến tranh dài xô anh làm lữ thứ,

Anh xa xôi hoa có vội tàn mau?

Sắc còn mãi tươi màu nhung sắc máu?

Như thuở nào mưa lạnh khóc bên nhau.

 

 

Năm mươi năm anh quay về quê cũ,

Cầm trong tay xác hoa úa tàn phai,

Em đứng đó ôm con nhìn hoa rụng,

Anh như người khách lạ tới vãng lai.

 

 

 

Thành Lập hè 1993 về làng xưa

HOÀNG MAI

 

 

 

Hỡi Hoàng Mai áo em vàng nhung gấm

Nhẹ như mây nương gió hớp hồn ta

Ôi diễm tuyệt chiều rơi sương phủ lối

Vọng tiếng "kồng" (*) hòa với sóng âm ba

 

Lòng chất ngất dang hai tay đuổi bắt

Giữa thinh không em lơi lả đùa vui

Ta vấp ngã em lạc loài lẩn trốn

Trong rừng hoa ta hờn dỗi bùi ngùi

 

Từ đó ta bỏ rừng làm lính chiến

Áo chinh y chợt gắn nụ Hoàng Mai

Yêu em mãi nhìn hỏa châu vương vấn

Ta xa rồi xuân tới em đợi ai…?

 

Đời là thế yêu thương như bọt nước

Ban-Mê buồn mưa lũ nước đổi màu

Trên dòng sông khúc eo như thân áo

Sóng cuộn xô bờ em trôi dạt đâu

 

Bao nhiêu năm tình buồn giờ cách biệt

Nụ hôn đầu hoa phấn ủ môi ta

Vẫn không phai sắc hương Hoàng Mai cũ

Chỉ mình ta tóc bạc đếm xuân qua

 

 

(*) “Kồng” = nhạc khí của người thiểu số Rađê làm bằng đồng, hình dáng giống như chiếc nón quai thao ở xứ Bắc VN. Khi chơi người Rađê hợp tấu cả chục cái lớn nhỏ khác nhau với trống. Họ hát và nhảy quanh ngọn lửa hồng bừng cháy…!

Tiếng Kồng vang thật xa và dồn dập bập bùng trong sương lạnh rừng hoang nên rất dễ làm người nghe say mê…! 

 

San Jose Feb. 08, 2005

 

 

HỎI AI CÒN NHỚ

 

Thu tàn, nắng úa chiều rơi nhẹ

Hiu hắt lòng đau nhói buốt tim

Tưởng như ai phóng tay ghim

Lao ra mũi nhọn tình ghìm nợ nhau

 

 

Sương phảng phất tơ lòng chùng xuống

Dấu yêu ơi chợt đã xa vời

Đong đầy tay trắng lệ rơi

Nhớ người thu trước tủi lời ái ân…

 

 

Nợ nhau mãi muối lòng rưng khóc

Phím loan sầu chuốc mối tình hoài

Một đời nhớ chẳng nguôi ngoai

Trách ai lỡ để lạc loài mối duyên

 

 

Thức trắng đêm sao trời chửa sáng!

Nụ quỳnh đã úa kiếp hương hoa

Tàn phai nhan sắc giao hòa

Hỏi ai còn nhớ võng la đêm hồng…?

 

 

 

San Jose Dec. 08, 2004

 

 

 

HỎI NGƯỜI

  

Tơ đàn tôi nắn cung trầm

Lời thơ dang dở ngâm thầm trong tim

 

 

Hờ hững khúc Nghê Thường lỗi nhịp

Thềm trăng buồn thoáng lá thu rơi

Tóc mai mặc gió lả lơi

Ngang dòng sông trắng sầu rơi phím buồn

 

 

Đời vạn thuở, thi nhân mộng với

Đưa tay ngang hứng mảnh sao rơi

Gió thu hiu hắt mảnh đời

Hồn trăng vỡ vụn chơi vơi thu vàng…

 

 

Thôi đành mang chút tình tri ngộ

Gói vào tim viết mộng thơ say

Hỏi người nơi đó chân mây

Thềm hoa giờ lá phủ đầy hay chưa…?

 

 

 

San Jose Oct. 11, 2004

 

 

 

HƯ KHÔNG

 

Tiếng em hát say mềm lòng lữ khách,

Tóc mây dài trau chuốt cuộc tình êm,

Dáng óng ả dịu mềm như liễu rũ,

Mắt em cười trăm vạn ánh sao đêm.

 

 

Đêm không trăng, sao rơi vùng trời vắng,

Gió gây mơ, anh cúi mặt ước mong,

Xin yêu dấu đừng hão huyền như mộng,

Đừng để cuộc đời ôm mãi chờ trông.

 

 

Anh tìm kiếm ánh sao trong mắt em,

Ôi đắm say…! Bờ mi rũ buông rèm,

Anh muốn ngã trong vũng hồn ngây dại,

Để bắt sao trời đưa cho em xem.

 

 

Anh khách lạ lạc loài trong mộng vắng,

Giữa đêm hoang hiu quạnh đổ mênh mông,

Nhìn vũ trụ giọt sương bay giăng mắc,

Anh đuổi bắt tình như bắt hư không…!

 

 

 

KHÓC NGƯỜI

Thôi rồi người đã ra đi

Mang theo cả phiến sầu bi của đời

Riêng ai một gánh chơi vơi

Lệ buồn nhỏ xuống rã rời tiếc thương

Từ đây bến lạ cuối đường

Đêm sâu hun hút dặm trường xót đau

Ai về quê ngoại vườn cau

Nhớ cho tôi gởi nỗi đau vườn trầu

Sông Seine nước chảy về đâu?

Cuốn theo ngàn nỗi sóng sầu mênh mang

....................................

Người ơi đôi ngả đôi đàng 

 

 

 

Chiều buồn bên bờ sông Seine

Paris Sept. 12, 2001

 

 

 

 

 

 

KỶ NIỆM

Em yêu hỡi… những ân tình ngày cũ,

Nụ hôn vội vàng, anh quay bước đi,

Đem nhung nhớ thời gian đong đầy mãi,

Xa nhau rồi từng đêm xót chia ly.

 

Anh vẫn nhớ bước chân tình ngày đó,

Muncie buồn gió lạnh buốt chiều đông,

Chung chiếc áo, tình em trao lòng ấm,

Tuyết rơi đầy trắng xóa phủ mênh mông.

 

Tình anh đó trải dài như bông tuyết,

Dưới chân em yêu dấu bước lên ngai,

Cho đôi mắt khép hờ say dấu ái,

Môi ngọt quên đời tuyết đọng bờ vai.

 

Ân ái nhớ, em bây giờ xa cách,

Nơi ngàn trùng đêm trắng nhớ anh không?

Anh vẫn nhắc ly rượu hồng tiệc tiễn,

Vạn niềm vui trang trải suốt đêm đông.

 

Xuân đã về… giá băng không nắng ấm…

Em có còn nhìn lối cũ anh đi…?

Trên cành thông có đầy hoa tuyết phủ?

Lòng có sầu… men nhớ cuộc tình si…?

 

Hạ nắng say TucSon sa mạc vắng,

Thắp lửa ân tình da diết đêm thâu,

Vẳng tiếng gọi, giấc ngủ mơ chợt thức,

Gió thoảng hương tình tóc rối, em đâu…?

 

 

LÀM SAO

 

Khôi Nguyên phổ nhạc : Giết Trọn Tình Tôi Tới Kiếp Nào

 

 

Làm sao giết nhớ để quên người

Giọt thánh thót buồn rơi vẫn rơi

Giọt rơi trên phím sầu tình lỡ

Giọt rớt bên song chết một đời

 

Làm sao quên được dáng người xưa

Trường cũ, áo xanh, phượng gió đưa

Nụ cười thương gởi sau vành nón

Âu yếm gót hồng giữa nắng trưa

 

Làm sao quên được tóc mây bay

Trong gió chiều tàn hương ngát say

Đưa tay người vuốt ôm bên má

Tôi đứng bên người thoáng ngất ngây

 

Tại sao nhớ mãi nụ hôn đầu!

Níu chặt vòng tay đã tặng nhau

Môi người ướt đẫm tình xuân mộng

Mắt nhắm… chao ơi quên bể dâu!

 

Làm sao… tôi hỏi phải làm sao

Giết trọn tình tôi tới kiếp nào

Làm sao tôi lỡ quên sao được

Quên người, người đến với chiêm bao     

 

Làm sao tôi nhớ mãi người thôi

Xuân cũ, thời gian đã mất rồi

Dấu yêu xưa chết trong mùi tóc

Thoảng mãi trong hồn một kiếp trôi

 

San Jose  Aug. 15, 2004.

 

 

LẶNG LẼ

 

Lặng lẽ tôi về cuối phố xưa

Hỏi người, người ấy đã về chưa?

Sao hoa phượng rũ tàn trong gió

Và giọt nắng hồng nhẩy giữa trưa

 

 

Tôi đi lặng lẽ giữa phồn hoa

Từng bước âm thầm mắt lệ nhòa

Sao tôi mất cả vùng trời mộng

Tan nát cuộc đời tuổi xuân qua

 

 

Lặng lẽ nhìn đêm hun hút sâu

Gọi người biền biệt gối chăn sầu

Gọi mẹ bên phía Đông thăm thẳm

Gọi ai, ai có biết tôi đâu…!

 

 

Đau quá đi thôi tim bóp thắt

Lòng tôi quặn buốt nhớ xa xôi

Đốt lên lặng lẽ cây diêm quẹt

Nói chuyện với mình trên tường thôi

 

 

 

San Jose July 09, 2004

 

 

 

LIÊU TRAI

 

Tìm mãi mới ra được lọ bông

Hình vẽ giống ai đẹp má hồng

Ôm ấp hôn vào xuân cánh én

Thỏa lòng say đắm ước rồi mong

Lung linh ánh nến môi nàng mở

Tỉnh say giọng hát, tiếng tơ đồng

Gót hài tha thướt dung nhan hiện

Khúc nhạc liêu trai thoát trời trong

 

 

San Jose Mar. 19, 2005

 

 

 

 

 

LỠ HẸN

 

Thôi rồi đã lỡ hẹn ai

Lời xưa hứa cũ đã phai muối đời

Đường về hoa đỏ nhắn lời

Tiếng ve rên rỉ rã rời nỗi đau

Ai đi bỏ lại nhịp cầu

Để tôi đứng đợi phiến sầu tôi mang

.........................................

Ô kìa phượng úa giữa đàng

Trông như giọt máu võ vàng xé tim…

 

  

 

June 09, 2005

 

 

 

 

 

LỠ LÀNG

Ai biết rằng đi sẽ lỡ làng

Tôi về đứng đợi chuyến đò ngang

Đã bao xuân tới, nhưng cô lái

Bỏ bến để sông thiếu vắng nàng

 

 

Ngẩn ngơ ngồi đếm bóng chiều sang

Hờ hững mây trôi nhuộm ánh vàng

Sóng nước mênh mông tia nắng muộn

Cuối trời cánh sáo thot bay ngang

 

 

Hứa hẹn lỡ rồi đã nợ nhau

Xuân này đã mấy độ xuân sầu

Tôi đi ngày đó em đưa tiễn

Bây giờ trở lại bóng em đâu…!

 

 

Khắc khoải sầu rơi gọi dáng em

Nh người áo trắng tóc mây đen

Ai đi mang cả tình xuân đó

Chết cả đời nhau lệ trắng đêm

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose April 17, 2004

 

 

 

MAI NÀY CÓ GẶP

Em đẹp quá làm anh bỡ ngỡ,

Ngẩn ngơ như Hải chết trong Kiều,

Ai về anh nhắn em câu hỏi,

Sao lỡ đành buông kín dấu yêu…

 

 

Nụ cười răng khểnh say tình nhớ,

Suối tóc vươn dài dáng liễu thơ,

Cho anh chợt thức nàng xuân cũ,

Trăm năm vẫn chỉ cuộc tình mơ.

 

 

Anh đã tìm em xuân trọn kiếp,

Mộng đời một đóa Diễm tình xưa,

Dung nhan như cánh hoa xoan nở,

Tím ngắt khung trời gió đong đưa.

 

 

Thôi thế cũng đành phải cách xa,

Coi như khách lạ đã đi qua,

Mai này có gặp em đừng hỏi,

Sợ lỡ tình anh lại thiết tha…

 

 

 

San Jose Jan. 02, 2004

 

 

 

MAI XUÂN ĐI RỒI

 

Mai xuân đi rồi, hoa buồn ủ rũ…!

Đời bơ vơ gây lạnh giá tim anh,

Sao em đến mang tặng sầu xa xứ,

Để chiều buồn hiu quạnh lệ long lanh.

 

Mai xuân đi rồi, đâu ai đưa tiễn…!

Giậu hoa xưa thiếu bóng tóc mây dài,

Vắng chiếc nón che tình đôi mắt ngọc,

Người đâu rồi màu xanh áo đã phai.

 

Mai xuân đi rồi, ai còn nhung nhớ…!

Nợ tình em, anh nhìn gió mây bay,

Con đường xưa mưa bụi bay, lá đổ,

Đếm bước buồn theo lối cũ đâu hay.

 

Mai xuân đi rồi, nắng không còn ấm,

Bờ giậu xưa hoa tím nở lạc loài,

Anh cúi đầu xót thương cơn tình cũ,

Em không về nên bóng dáng xuân hoài.

 

Mai xuân đi rồi, lỡ sau còn nhớ,

Gói lại cuộc tình, đừng nhắc chuyện xưa,

Chút vấn vương quên đi mùa xuân cũ,

Lệ nhỏ làm gì cho tủi chiều mưa…!

 

 

 

San Jose Jan. 06, 2004

 

 

 

MẢNH SẦU

  

Xin lỗi tôi đã khất nợ rồi

Người ơi gặp gỡ chỉ buồn thôi

Tiệc tàn tôi đứng nhìn ly chén

Mắt ứa giọt sầu thấm mặn môi

 

 

Người cho vay mãi không đòi lại

Một kiếp thôi đành tủi tình đau

Mê tỉnh thân tàn trên bến lạ

Em về đừng nhớ chuyện bể dâu

 

 

Thôi thế mình tôi… lệ nến rơi

Đêm tàn trống vắng khóc không lời

Rượu đời nếm mãi men cay đắng

Ân ái trả vay đầy lại vơi…!

 

 

Ai đã gọi tôi trên bến vắng

Xứ người tình trải tặng cho nhau

Cám ơn… xác cỗi vai gầy trĩu

Bước thấp, bước cao nặng phiến sầu

 

 

 

 

June 09, 2005

 

 

 

MÀU HOA TRINH NỮ

 

Tôi cúi xuống hái cánh hoa rừng tím

Cài tóc mây óng ả nhắn lời yêu

Nắng ngả nghiêng trên lá xanh giăng mắc

Rừng hoang vu gió mang vọng thác chiều

 

 

 

Tôi ngây nhìn nụ cười duyên, má thắm

Mở rộng cửa hồn nhốt em đáy tim

Tình mê muội tôi thiết tha cúi xuống

Người thẫn thờ mắt mộng khép lặng im

 

Cây cỏ hoang mang đùa reo xào xạc

Sỏi đá ngây ngô chứng kiến lời thương

Vạt áo xanh bướm bay trong nắng xế

Người gói tình, tôi gói chuỗi vấn vương

 

 

Làm sao biết nụ hôn đầu ngày đó!

Như khói lam tan loãng giữa chiều hoang

Giọt nước mắt tựa lệ sương trên lá

Tôi đưa tay tiễn biệt chuốc ngỡ ngàng

 

 

 

Đâu có biết màu tím buồn tình lỡ!

Đưa người đi gió bão dậy hồn tôi

Trên đường chiều dáng người nhoà tầm mắt

Sóng nổi trong lòng đau xót tình côi

 

 

 

Người đi rồi chiều hoang rừng ủ rũ

Trên lối về kỷ niệm chỉ mình tôi

Hoa dại nở bên đường vương màu tím

Se sắt dáng người nỗi nhớ xa xôi

 

 

 

Đâu có biết mùi hương tình hoa dại

Vương theo tôi rong ruổi bước sầu hoang

Đời bến lạ sực nhớ người năm cũ

Giọt sương chiều theo gió nhẹ tan loang

 

 

 

 

San Jose Aug. 14, 2004

 

 

 

MÂY ĐẦU NÚI

 Thì ra em vẫn là cô gái,

Suối tóc ôm vai thắm nụ cười,

Khúc mắc bụi tình vương khoé mắt,

Trinh nguyên áo trắng tuổi đôi mươi.

 

 

Anh muốn hỏi em đứng đợi ai?

Như loài hoa dại dưới cành mai,

Có mang nỗi nhớ lòng se sắt?

Nhớ gọi tình về kẻo xuân phai.

 

 

Ngồi buồn dựa gốc cội thông già,

Đợi ai một kiếp… lệ thông sa…!

Nếu phỏng tình xuân hồng trở lại.

Đồi Cù tình đó chẳng phôi pha…!

 

 

Hết ngồi lại đứng lệ sầu ai?

Pha trộn trong em nét mộng hoài…!

Trăm năm ước vọng mây đầu núi,

Lạnh lùng tình chết tuổi xuân phai…!

 

 

 

 

Tặng T.N.

 

 

 

MÊ SAY

  

Ta là kẻ say tình loài chim biển,

Cuối ghềnh cao nghe sóng vỗ xôn xao,

Thuyền em về vỡ tan trăng đáy nước,

Nét môi thơ ta ấp ủ kiếp nào!

 

 

Ôi sóng mắt, môi tình như mem rượu!

Mộng say rồi đời lữ thứ không nhà,

Em như gió mang đời ta bão tố…!

Cùng nhau cười làm biển nổi phong ba.

 

 

Ta chợt biết dấu yêu là mây nổi…

Tình nguyên trinh tựa tuyết phủ đầu non,

Hồn trinh trắng lòng xuân tươi như mộng,

Ta lạc loài nên sầu muộn héo hon.

 

 

Đời ta đó, kiếp chim loài phi xứ!

Mưa canh dài gió hú giữa đêm say

Em chợt đi làm hồn ta chùng xuống?

Nụ hôn nào đau đớn vuột tầm tay…!

 

 

 

 

 

 

 

MONG MANH

Tình như khói mỏng duyên gầy như liễu,

Hồn như tơ gió thoảng bỗng xôn xao,

Đôi mắt biếc hững hờ, môi trao tặng,

Vòng tay ru… anh thoát xác kiếp nào…!

 

 

Đêm trắng dài, yêu cho thêm ngọt đắng,

Tình dậy men, anh nếm thấy vị cay,

Lòng không ấm, thoáng tưởng em lạc mất,

Gọi trong mơ ôm chặt sóng thân say.

 

 

Đã biết trọn đời anh là sóng gió,

Yêu thương chi cho màu tóc em phai,

Tay em nhỏ không đủ ngăn giông bão,

Đừng ôm tình trên cát dựng lâu đài.

 

 

Em mong manh như gió thu hiu hắt,

Lệ mưa ngâu giá buốt lạnh vòng tay,

Cúi hôn em, anh tạ ơn tình ái,

Tình một đêm… gói ghém nợ hôm nay.

 

 

 

 

 

 

MỘNG

 

Trong giấc mộng anh thấy em tìm đến,

Cúi hôn anh tình tha thiết đong đầy,

Cho chới với tay mộng mơ níu kéo,

Tình chợt về, lòng ngây ngất cuồng say.

Em nũng nịu tóc mây bay tơ rối,

Tay ngọc ngà quyện thắt cuốn bờ vai,

Trên môi cười nụ hồng tươi hé nở,

Bờ mi cong, ôi sóng mắt lạc loài.

Lời ngọt ngào em trao tình tơ thắm,

Môi đã tìm môi, ấm trọn vòng tay,

Quên hẳn đời trên bờ vai tóc rối,

Uống chén rưọu nồng, rúng động tơ say.

Ngủ đi em cho ngọt mềm mộng mị,

Yêu dấu mang mang tiếng hát anh ru,

Ngủ đi em loài sơn ca hoang dại,

Hót mãi cho đời kiếp sống phù du.

Ngủ đi em mở vòng tay mộng thắm,

Cho đời yên, mê muội của tuổi thơ,

Ngủ đi em, hé môi cười vụng dại,

Hạnh phúc êm đềm đẹp mãi như mơ.

Anh chợt thức, gối chăn buồn đơn lẻ,

Em đâu rồi? Phải em gái liêu trai…?

Đến với anh, yêu thương tình đêm vắng,

Để rồi xa cho cô độc lạc loài.

Anh thầm gọi tên em trong tâm tưởng,

Thoáng đâu đây hương tóc rối còn bay,

Thoáng đâu đây tiếng ai cười rộn rã,

Đời vạn sầu anh ôm mộng đêm nay…!

 

 

MỘNG MÀ THÔI

  

Thung lũng hoa vàng nơi quán tạm

Chờ người con gái đã sang sông

Từ thuở tình tôi xuân chớm nụ

Bây giờ tóc đã trắng như bông…!

 

 

Vương vấn mong hoài cũng thế thôi

Người đi dạo ấy bỏ tình tôi

Quên con đường cũ, thay màu áo…

Cửa ngõ Trưng Vương vắng em rồi…!

 

 

Đốt đuốc nửa đời để tìm nhau

Trên bờ bến lạ gói tình đau

Tiếng mưa tí tách ngoài hiên lệ

Đêm trắng nhìn em tuyệt đỉnh sầu

 

 

Giờ đã tóc sương trôi lạc bến

Trăm năm một kiếp mộng mà thôi

Ghi thơ trên lá theo dòng nước

Mưa lũ đêm qua cuốn mất rồi

 

 

 

 

San Jose Feb. 22, 2005

 

 

 

MỘNG ƯỚC CHIỀU XUÂN

Mộng ước chiều xuân nắng ngẩn ngơ

Cô gái trên đồi chợt thẫn thờ

Mặc gió mơn man thân diễm tuyệt

Cho hồn tôi lạc thoáng ngu ngơ

 

 

Nắng mới, gái xuân cha có chồng

Em về mang cả mộng xuân hồng

Hoa xuân nở rộ trên môi thắm

Tôi đón em vào ước với mong

 

 

Nếu có vườn xuân bướm ghé sang

Tình xuân tôi động quyết theo nàng

Sẽ tan thành gió hôn lên má

Quanh quẩn bên nàng cái eo ngang

 

 

Nếu tôi kéo lại tuổi hai mươi

Tôi sẽ dẫn nàng đi dạo chơi

Non xanh biển rộng đời phiêu lãng

Rừng thẳm cõi tiên vắng bóng người

 

 

 

San Jose April 26, 2004

 

 

MỘNG XUÂN THÌ

 

 

Nắng nắng lan tràn khắp núi sông

Xuân xuân chợt tới má ai hồng

Hoa hoa vội nở trên môi thắm

Cô gái xuân mơ mộng ước hồng

 

 

Vui vui sóng mắt lũ trai tơ

Nói nói lời trao vụng ngẩn ngơ

Cười cười khỏa lấp niềm tâm sự

Đêm về ôm gối nghĩ vu vơ

 

 

Xanh xanh trời rộng nhẹ mây bay

Vàng vàng cúc thọ đẹp xuân đầy

Hồng hồng xác pháo tan ngoài ngõ

Trai gái gọi tình hương ngất ngây

 

 

Ước ước tình xanh, xanh mộng thắm

Sáng sáng hoa chào, chào bướm say

Trưa trưa hong tóc gây mùi nhớ

Chiều chiều ngồi ngắm, ngắm chân mây

 

 

 

 

San Jose Feb. 09, 2005

 

MỘT LẦN THÔI LÀ TRĂM NĂM

 

N.S. Lynh Phương phổ Nhạc : Một Lần Thôi Là Trăm Năm  

 

 

Một lần thôi là trăm năm mộng lỡ

Túm lấy nhau để cắn xé ngàn đời

Kiếp võ vàng tình ơi nào ai biết

Xa nhau rồi sóng gió dậy biển khơi

 

 

Một lần thôi là trăm năm biển nhớ

Bước dùng dằng trắc trở lệ qua cầu

Tôi chết lặng nhìn ai quay mặt lại

Sóng mắt sầu chua xót cảnh tiễn nhau

 

 

Một lần thôi là trăm năm sầu trách

Ai ngỡ ngàng, và ai đã phụ nhau

Tôi đứng đó nhìn nước trôi sóng vỗ

Bên kia cầu đã vắng bóng em đâu…!

 

 

Một lần thôi là trăm năm đứng đợi

Trên bến đời tình nặng nợ thương đau

Em về đâu thân bèo trôi sông lạ?

Có nghĩa là mình vẫn mãi xa nhau…!

 

 

 

San Jose Aug. 23, 1004

 

 

 

MƠ SAY

 

Anh say tỉnh trong tiếng yêu réo gọi,

Để hồn như sóng vỗ đổ muôn chiều,

Cho đêm mộng lời ái ân trao gởi…

Gái liêu trai… ôi dáng liễu yêu kiều.

 

 

Tiếng ai đó xa xăm như gió thoảng?

Anh mềm môi nâng chén cuộc tỉnh say,

Xin cho mãi anh mê tình hơn rượu,

Nếm môi em ngọt lịm… thỏa đêm này.

 

 

Anh chới với sợi trăng giăng sương ảo,

Tiếng vọng gào trong mộng gọi tên em,

Nghe đâu đây chân em đang bước đến,

Có giọng cười trong lau sậy như quen… 

 

 

Anh đã lỡ say cuộc tình đêm vắng,

Gái trong tranh trao hẹn ước mộng say,

Bên ly rượu nến lung linh sương lạnh,

Tình trong ta chất ngất chết đêm nay.

 

 

Sao em lỡ giăng tình rồi đuổi bắt,

Đã làm anh héo hắt cuộc tỉnh mơ,

Đời hoang loạn thẫn thờ tình thay rượu,

Chết một đời anh vẫn thấy ngu ngơ.

 

MÙA ỔI

 

 

 

Ban-Mê đất đỏ mưa trơn trợt

Nước lũ đổ đồi như thác reo

Ngắm cảnh cầu vồng khi chợt nắng

Tiếng ai thánh thót dưới chân đèo…!

 

 

Mùa ổi trĩu cành cong nặng cây

Ghé vào xin trái mộng thơm đầy

Đưa tay mắt trộm tôi len lén

Liếc ngắm em hoài em chẳng hay

 

 

Mắt biếc bên rèm mái tóc mây

Nụ cười răng khểnh dáng thơ ngây

Lưng thon gói trọn sau tà áo

Đã buộc tình tôi ước mộng say

 

 

Chinh chiến đạn reo bão lửa loang

Tôi, em xa cách giữa kinh hoàng

Kiếp đời trôi dạt thân viễn xứ

Vẫn nhớ em hoài trong chiều hoang

 

 

Tình tôi ấp ủ dấu yêu xưa

Mùa ổi năm nay em về chưa?

Sao vẫn để tôi ngày tháng đợi

Tìm về gói lại mộng chiều mưa

 

 

 

San Jose April 18, 2004

 

MƯA HẠ

 

Phượng chết chiều mưa hạ…

Người tình vụt tầm taỵ…

Lời tình như gió thoảng

Mưa buồn vẫn bay bay…!

 

"Trời mưa anh cũng lạy trời… đừng mưa"

Gió lạnh tràn phòng, em đi trong mưa

Giọt buồn tí tách bước chân vội vã

Em về gót lấm, phượng buồn đong đưa

 

Hoa phượng đỏ dưới mưa sầu rũ cánh

Bên hiên nhà từng xác rụng tả tơi

Em hỡi em từng bước xa nhau mãi

Để tình tôi chất ngất nghẹn không lời…

 

Mưa vẫn đổ vẫn bay theo gió loạn

Tà áo em phất vẫy giữa mưa rơi

Tôi đứng đó dưới hiên nhà đưa tiễn

Chiếc dù em nghiêng ngả chẳng che đời…!

 

Em đã khuất cuối đường trong ngõ hẹp

Đứng nhìn theo dõi bước dáng em đi

Vũng nước đọng em đạp lên tung toé

Như tình tôi vỡ nát tuổi xuân thì

 

 

 

San Jose Aug. 26, 2004

 

 

 

NẮNG TRƯA

  

Chói chang nắng đổ sân trưa

Cành rung lá vẫy đong đưa sợi buồn

Ngồi nhìn nắng trải sầu tuôn

Nhớ môi em ngọt tình buồn phôi pha…!

 

 

 

Nắng trưa hoa tím bềnh bồng

Giữa dòng sông xoáy mêng mông chuỗi sầu

Lục bình thoát bến về đâu

Gởi thân bến lạ nhốt sầu đáy tim

 

 

 

Tóc sương rụng xuống chân người

Chuỗi buồn nghiêng ngả na đời tha phương

Cúi đầu nuốt chửng đoạn trường

Đưa tay hứng lệ mà thương nửa đời…

 

 

 

 

San Jose June 30, 2004

 

 

 

 

 

NHÌN THEO

 

Thuyền đâu bỏ bến Kiên Giang
Trăm năm vẫn gọi tên nàng trên sông
Mù khơi sóng dậy mênh mông
Dưới trăng sương lạnh vẫn mong tình hoài
Trong mơ vừa thoáng bóng ai
Sao em đi để lạc loài riêng tôi
Trăng buồn đứng ở đỉnh đồi
Tôi buồn để mặc hồn tôi gọi tình
 

 

 

Tặng Diễm Diễm
San Jose Mar. 19, 2004

 

 

 

 

 

NHỚ

 

Thương em chiều nắng đổ

 

    Lá vội rụng về đâu?

 

          Đường về sao lạc lối!

 

            Gió cuốn cuộc tình đau…

 

 

 

 

Gọi em hoàng hôn xuống

 

     Chim về tổ bơ vơ

 

         Kỷ niệm về gậm nhấm

 

          Linh hồn anh xác xơ

 

              

 

                    

     Nhớ em chiều nắng đổ

                 

            Thu xào xạc dâng sầu

 

                   Anh vội vàng trở gót

 

                        Tình ơi… dáng em đâu?        

 

 

 

NHỚ HÈ XƯA

 

Xứ lạ tìm đâu xác phượng rơi

Hè xưa thoáng hiện khóc không lời

Nhìn nhau mi ướt lòng tan tác

Xót dạ lưu tình giọt lệ rơi

Mây trắng mang sầu trôi lờ lững

Vũng buồn nhốt nhớ tủi cho người

Cổng trường rêu phủ… hay xiêu đổ…?

Tình cũ bây giờ mấy nẻo đời…!

 

 

San Jose Sep. 06, 2004

 

 

 

 

 

NHỚ LẠI MỘT THỜI        

  

Nhớ lại một thời mơ rộn rã…!

Phượng hồng thoáng đó đã tan hoang,

Dấu yêu rêu phủ mờ trang sách,

Sông nước bèo trôi quá ngỡ ngàng.

 

 

Cho tôi một chút thời thơ ấu!

Một thuở tung tăng tuổi dại khờ,

Một khoảng trời xanh vương mộng mị,

Một vầng trăng sáng với nàng thơ.

 


Xin ai trả lại tuổi thơ tôi!

Trả lại tuổi xanh, tuổi mộng đời

Tuổi ôm cặp sách vui bè bạn,

Tuổi cười ve vuốt, tuổi đôi mươi. 


 

 

San Jose July 11, 2003

 

Tiếp theo Phần 2

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved