Thơ

Lời Kẻ Sang Ngang:

- “Thôi em chẳng là Thúy Vân!”

Thoại Nguyên.


 
1.
Hôm qua ra đứng bờ sông,
Nhìn sông, sông rộng thấy lòng hắt hịu.
Con đò, quán nước, buồn thiu,
Cánh cò lãng đãng cắp chiều sang thu.
 
Mong manh một giải sương mù,
Đớn đau ngang trái lời ru ngập ngừng!
 
- “Hôm em cất bước theo chồng,
Lòng tôi chợt thấy mùa đông nặng nề!”
 
Đoàn người đi dưới chân đê,
Lọng vàng, ô tía, hả hê nói cười.
11.Nhưng tôi bỗng thấy bùi ngùi,
Vì con mắt liếc nhìn tôi trách thầm?!
 
* * *
Bỗng đâu mưa đổ ầm ầm…
Như lòng ai trĩu ướt dầm vì thương.
Thương cha một nắng hai sương,
Thương mẹ vất vả trăm đường vì con.
 
Thương nhau, chị giữ vuông tròn,
Cho người đi giữ đầu non chưa về.
Thế rồi để lỡ câu thề,
Thế vì chữ hiếu mà tê tái lòng!
 
21- “Hôm chị cất bước theo chồng,
Ngõ cài then đóng cửa trong nhà chàng.
Đàn em đang đứng ngỡ ngàng,
Chúng ù té chạy khi làng rước dâu.
Cả bọn ra tới đầu cầu,
Đùa nghịch khúc khích đón đầu xe hoa.
Tim chị máu đổ ruột sa,
Thân lơ lửng giấc là đà choáng men…!”
 
- “Thì thôi! chị gửi lại em,
Thay duyên chị lỡ, người em biết mà!
31.Chị đi về phía người ta,
Mà ruột chi đứt… đến ba bốn lần…!”
 
- “Cậy em, hôm sớm đỡ đần,
Chăm lo cậu mợ cũng cần có em.
Em xem… Cứ thể như em,
Là chị còn đó sớm hôm ra vào.
 
Để chàng bớt chút hanh hao,
Để lòng bớt những chênh chao bóng hình.
Để khi đau khổ một mình,
Chị vui… Vì biết thật tình đang yêu!”
 
41.Gió vi vu thổi muôn chiều,
Heo may rét rụng những điều đa mang!
 
-“Thôi em thay chị yêu chàng
Thôi em dùm chị giữ vàng mối duyên.
Dù rằng ván đã đóng thuyền
Nhưng thuyền lật úp ván kiềng long đanh!
 
- “Cũng xin bác mẹ cùng anh,”
- “Hiểu cho em với!”- “Cũng đành vậy thôi!”
 
- “Người ta như đũa có đôi,
Còn tôi đũa cạch, có đôi cũng thừa!”
 
51.Mưa dầm tháng bảy đong đưa,
Kéo dài rét mướt mà thưa thớt lòng.
Cuối đông em cũng lấy chồng,
Gói lòng chị chặt, buồng không lối về!
 
Nghe tin người ấy xa quê,
Bỏ đi biền biệt… ê chề… cô đơn…
Quá tay vụng đứt dây đờn,
Khúc tình dang dở buồn hơn tháng ngày!
 
Đành thôi bắt lấy mây bay,
Giử vào trong gió kiếp này lỡ duyên!
61.Hoạ chăng giữ được lời nguyền,
Kiếp sau tái ngộ nhân duyên vẹn toàn.
 
2.
- “Đời chi bỗng chốc bàng hoàng
Chồng chị ghen tức đa mang dạ sầu.
Những đâu! Những chuyện không đâu,
Tai nạn ập xuống muối đầu chi thêm!
 
Gia can tạm chút ấm êm,
Ai ngờ tàn phế một đêm não nề.
Chân tay rối vụng tứ bề,
Hai tai rỉ máu hôn mê cả ngày!
 
71. Vì ghen chuốc rượu mà say,
Thân đổ ập xuống bên ngay dốc đường.
Xác người quằn quại mà thương,
Rồi nằm bất động hồn vương cõi nào!
 
Cả lòng chị bỗng xanh xao,
Cả hồn chị bỗng nao nao khổ sầu!
Trắng băng cuốn kín cả đầu,
Hai con mắt híp đỏ ngàu tím than.”
 
Tự dưng mang ách giữa đàng,
Bỗng đâu áo rách cắn quàng nợ thêm.
81.Đêm đêm ru giấc đêm đêm,
Bâng khuâng chị nhớ dưới thềm năm xưa:
 
- “Nhớ khi săn đón,đón đưa,
Nhớ khi trao tặng cũng thừa nhớ nhung.
Nhớ đôi bướm trắng chấp chùng,
Nhớ đêm lễ hội ngập ngừng… nói ra...
 
Chị trao tất cả ngọc ngà,
Của thời con gái mượt mà mới yêu.
Chị trao tất cả những điều,
Thật lòng dấu kín bao nhiêu tháng ngày.
 
91.Hai hồn càng đắm càng say,
Mối tình trọn vẹn ngất ngây hẹn hò.
Coi như bến đã gặp đò,
Coi như cánh vạc đã mò được tim.
 
Xa mơ trong ánh mắt nhìn,
Cả ngàn hoa lá niềm tin chất chồng.
Thể như, như thể là chồng,
Thế như, như thế là không tiếc gì?!”
 
Trời mưa ướt cánh chim di,
Hàng cây giá buốt… bước đi, hẹn về…
101.Năm xưa nặng nợ câu thề,
Đế nay chuốc lấy tái tê ngậm sầu!
 
Xác hoa cuốn lấy chân cầu,
Giòng xoay xoáy ngược xám màu nước trôi.
Lòng đang nâng nấc liên hồi,
Tình đang dẫy dụa bồi hồi nhớ mong.
 
- “Cái vòng tình ái long đong,
Người mong ngóng đợi, kẻ hòng thoát ra!
 
Bởi chăng duyên số mặn mà,
Hay là tại bởi lụa là phấn hương?
111.Hay là tục lệ thói thường,
Đoạn suy, cố nghĩ, lại nương buộc vào.”
 
Mắt quầng thâm sẵn lao đao,
Tim đau quằn quại ngọt ngào tương tư!
Từ đây từ đấy xin từ,
Uống giòng suối lệ lừ đừ vấn vương.
 
- “Tình ơi! Sao lắm hoang đường,
Mà lòng chị vẫn thường thường nhớ nhung!”
 
Người đi nguyệt lạnh tơ chùng,
Khắc sâu cánh gió huyền cung dặt dìu.
121.Thương nhiều nhớ biết bao nhiêu,
Lấp lửng…dang dở… như diều đứt dây…
 
- “Cái ngày hôm ấy là ngày,
Chị gặp người ấy như mây về nguồn.
Hai lòng bốn mắt trào tuôn,
Khóc cho ngày tháng nỗi buồn chia xa!”
 
- “Em ơi! em ở lại nhà,
Vườn rau ao cá những là cậy em!”
 
- “Những khi gió động lay rèm,
Thì em hiểu chị của em “mất” rồi!”
 
131 – “Con bướm chết để luân hồi,
Còn chị, chị ước là thôi yêu chàng?
Nhưng mà đâu quá dễ dàng,
Tình như một sợi tơ vàng thắt tim!
Nhẹ nhàng êm ái im lìm,
Nào ngờ nát ruột đau tim rã rời…”
 
Lẫn trong tiếng khóc giọng cười,
Xin Trời hoá kiếp cho người si mê.
 
Si mê chẳng có đướng về,
Phù dung tím ngắt, hoa lê bần thần!
 
3.
141= “ Dại gì làm kiếp Thúy Vân,
Cả đời sửa túi nâng khăn được gì?
Làm gì… làm gỉ … làm gi…?!
Yêu vay, thương mượn quá thì mà đau!”
 
- “Nể chị, em gượng gật đầu,
Cái thời buổi ấy còn đâu mà còn!
Cái thời kém phấn thưa son,
Gíấy điều, bồ kết, lá bòng, khế chua.
Cái thời khấn lễ lên chùa,
Chưa gặp người ấy thì chưa chịu về.”
 
151 - “Bây giờ nhạc tỉnh nhạc mê,
Quán bar rượu chát thỏa thuê tỏ tình!”
 
- “- Cái thời nấp ở bến đình,
Nhìn trộm len lén… thập thình lòng vui.
Cánh hoa tàn tạ bùi ngùi,
Tiếng kêu thảng thốt trống dùi điểm canh!
 
Cái thời trót lỡ yêu anh,
Năm chờ, tháng đợi vàng xanh lá vàng.
Thu đi thu đến ngỡ ngàng,
Nàng ngồi đan áo cho chàng, chàng ơi!”
 
161.Tiếng chim lảnh lót bên đồi,
Có người hoá đá mồ côi một mình.
Huyền hoặc đem chép lời kinh,
Ghi lòng tạc dạ dáng hình năm xưa.
 
- “Hôm nay chuyện đã như thừa
Chị cậy em thế có vừa lòng em?”
 
- “Sao chị cả nợ bắt đền,
Mà duyên kiếp ấy có bền gì đâu!
Sao chị vẫn cứ một mầu,
Nhớ thương,.thương nhớ người đâu có cần?!
171.Sao chị lẩm cẩm phân vân,
Người ta quên khuấy từ lần chị đi!
Người ta chẳng thiết nghĩ gì,
Một mình chị nghĩ… lâm ly khóc thầm…
Nhìn em, người ấy lặng câm,
Tảng lờ… giả bộ… hỏi thăm chị mà!”.
 
- “Người ta chỉ biết người ta,
Người ta hàng xóm đem quà báo tin.
Thiệp hồng em rõ mắt nhìn,
Những hàng chữ đỏ đôi tim cuốn vòng.
181.Người ta coi chị như không,
Mà sao lòng chị cứ trông cứ chờ…”
 
- “Ôi chao! thời buổi bây giờ,
Một năm xa cách giấc mơ chẳng còn?!”
 
Đớn đau lòng dạ héo hon,
Vì em giống chị đẽo bòn nhớ thưong.
Nhưng tim họ chẳng cùng đường,
- “Em xin lỗi chị! Em ươm tình mình!”
 
Từ đây chấm dứt cuộc tình,
Ở trong lòng chị bòng hình cũng nguôi.
191.Vui vầy như đũa có đôi,
Trăm năm Tình Cuối. Có: “Đồi Hoa Sim”.
* * *
Một con mắt ngủ chửa tin,
Trăm con mắt thức trốn, tìm bể dâu.
Ngàn năm trắng rụng xuống cầu
Chị tôi phơi tóc xám mầu không gian!
 
Giấc mơ trong mộng chóng tàn,
Ngọc lan khóc gió…trăng ngàn… ngàn… rơi…
 
- “ Thôi đừng…khóc nữa… chị ơi!”.
 
[Sau khi đọc: “Lỡ Bước Sang Ngang “
của nhà thơ Nguyễn Bính}

 
Thoại Nguyên.

{Ngày 20 tháng 05 năm 2011}
 

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved