Thơ

Kỷ Niệm Tuổi Thơ

Đào Quồc Bảo


Đêm băng giá nhưng lòng riêng ấm áp
Thả hồn về vùng kỷ niệm xa xưa:
Nhớ những đêm ngồi đếm cánh sao thưa
Cùng hai thân chờ xem hoa quỳnh nở
Hương trầm, trà cúc, hạnh phúc đơn sơ
Nào chị, nào em, thiên đường rộng mở.

Nhớ những buổi tan trường chiều nắng hạ
Sóng vàng ruộng mạ, mái rạ cô liêu
Rặng trúc xiêu xiêu, sen nở mỹ miều
Tiếng sáo diều giao cảm tiếng thông reo
Câu nói ken theo chuỗi cười trong trẻo
Gió sen khắp nẻo lộng ngát tuổi thơ
Xoải bước chân chim, đầu ngõ mẹ chờ
Lứa tuổi bấy giờ đẹp tựa bài thơ.

Một buổi chiều thu mái chùa hoen nắng
Chuông thu không trên tháp Vẻn đổ hồi
Đàn chầu văn, xênh phách thúc gọi tôi
Đu tay mẹ đòi lên chùa lễ Phật
Ngâu, huệ, mộc lan, trầm hương thơm ngát
Tiếng chuông, nhịp mõ, câu kệ ngân nga
Cảnh thiền lâm chìm trong ráng chiều tà...
Trước thềm chánh điện, mẹ cũng vừa ra.

Cứ mỗi độ sân trường hoa phượng nở
Mấy tháng hè buông thả giữa đồng quê
Du cánh diều no gió, chạy trên đê
Lưới tép, buông câu, trèo sung, ném sấu
Cảnh thị thành vui : Nào nghĩa gì đâu!
Có những đêm sâu, cùng nhau tản bộ
Đường trong làng loang lổ ánh trăng tô
Mùi rơm rạ chưa khô thơm ngai ngái
Bờ dậu nhà ai phảng phất hương nhài.
Hè về, mầu kỷ niệm khó tàn phai!

Rồi một thuở tản cư lên Thôn Hệ
Chữ gửi thầy, làm mục tử chăn trâu
Cùng gia đình lam lũ mấy mùa ngâu
Bao kỷ niệm còn in sâu ký ức :
Lặn lội đồng chiêm những đêm như mực
Đuốc bập bùng lùng chú ếch ngu ngơ
Mưa buốt vai nhưng thích thú vô bờ...
Tựa cửa mẹ chờ chụm lửa con hơ.

Còn đâu nữa, cảnh trăng thanh gió mát
Giữa hoang sơ, nơi núi Tản, sông Hồng
Kéo lên đồi đàn hát, át thinh không
Ngô với khoai do chính tay chị nướng
Trà vối mẹ pha ngọt giọng đơm hương.
Giây phút thân thương như cơn gió thoảng
Lũ mây ghen bủa lấp ánh trăng vàng
Đang bàng hoàng sợ Chị Hằng lạc lối
Tiếng cha tôi gọi vọng dưới chân đồi...
Nuối tiếc một thời vời vợi xa xôi !
*
Chuyện viển vông nhưng vẫn mơ, vẫn ước
Cho thời gian lui lại khoảnh đời xanh
Để cuộn tròn trong giấc ngủ trong lành
Bắt bướm hái hoa: chập chờn trong mộng
Xa gót mẹ là phấp phỏng chờ trông...
Tuổi Thơ ơi, ngươi đẹp tựa Xuân hồng
Cứ vuột bay như cánh nhạn qua sông
Để giờ đây ta gom tròn kỷ niệm
Nào biết cùng ai tỏ hết nỗi niềm !

Đào Quồc Bảo

 

 



Tình Đẹp


Cũng tại em đeo chiếc vòng huyền
Áo trắng thơ ngây dệt bóng uyên
Để anh thao thức từng đêm trắng
Biển nhớ dâng đầy dáng trinh nguyên.

Nào biết được em đã khổ đau
Em đang ấp ủ mộng ban đầu
Tại anh, sầu nén, dồn cơn bệnh
Ô Thước, em mong bắc nhịp cầu.

Từ đó anh hay đến cổng trường
Đón em tan học để tình vương
Nhìn em e ấp sau vành nón,
Anh đã gom hương rải phố phường.

Nắng quân trường bạc phai nhung nhớ
Chọn giấy hồng em thảo vần thơ:
“Ba lô súng đạn: tình anh đó?”
Em trách lòng anh quá hững hờ.

Em ước, em mơ chuyện tơ duyên,
Anh thương, anh nhớ chiếc vòng huyền.
Nước mây đôi ngả, nơi phòng tuyến
Tang bồng nặng nợ, nới dây duyên.

Đèo cao sương lạnh vắng người qua
Dáng ngọc trong anh chẳng nhạt nhòa
Rừng núi cao nguyên mây khép kín
Cản lối cho tình thôi nở hoa.

Đồn vắng chiều nay vang tiếng pháo
Dón xuân về một thoáng xôn xao
Em thay áo trắng sang thuyền khác
Ngây ngất men xuân, cánh nhạn chao.
*
Thấm thoát năm năm cặp bến Tề
Cuộc tình đâu ở mãi cõi mê?
Dửng dưng thông ngủ ngoài song lạnh
Tuyết phủ sơn khê lấp nẻo về...

Đào Quồc Bảo
 

 



Năm Thương

Một thương mẹ biệt sân hòe
Hạc vàng khuất nẻo, quế hòe tứ phương.
Hai thương chị giữ gia đường
Tâm tư sầu đọng, khói hương phụng thờ.
Ba thương em mất tuổi thơ
Nước mây mòn mỏi đôi bờ đợi mong.
Bốn thương quê mẹ long đong
Dư đồ rã mục, niêm phong vũng lầy.
Năm thương thân phận bèo mây
Gươm đàn lỡ vận, buồn xây chín từng
Phong hoa tuyết nguyệt dửng dưng
Nhìn vừng trăng lạnh mà bừng tình quê !

Đào Quồc Bảo
 

 



Từ Xứ Uất Kim Hương ...

Ai xuôi Quê Mẹ cơ hàn
Cho tôi nhắn gửi muôn vàn nhớ thương...

Từ xứ Uất Kim Hương
Đi trên vạn nẻo đường
Tóc vàng mầu nắng Hạ
Đâu phải đường quê hương!

Từ xứ Uất Kim Hương
Trai gái rộn sân trường
Sài Gòn đâu còn nữa
Gia Long rồi Trưng Vương!

Từ xứ Uất Kim Hương
Hoa dệt thắm bờ nương
Nàng Xuân còn ngơ ngác
Tìm quanh dáng hải đường.

Rời xứ Uất Kim Hương
Giá lạnh với mù sương
Mơ về khung trời mộng
Dạo trên đường quê hương.

Về xứ Uất Kim Hương
Tuyết đan lạnh phố phường
Hương trà khơi tâm sự
Man mác tình Hoài Hương.


Đào Quồc Bảo
 

 


Anh Đi

Qua chín mùa băng lạnh
Anh đi tìm nắng hanh
Măng-cầm theo lá đổ
Tâm giao tống biệt hành.

Đào Quồc Bảo
 

 

 


Gọi Nhàn

Lung linh hoa nắng gieo hồ
Thuyền ai buông lái nhởn nhơ giữa giòng
Bờ lau lơi lả gió hồng
Ngư ông tựa gối mặc lòng thảnh thơi.
Anh đi quá nửa cuộc đời
Guồng theo nhịp sống rã rời thân tâm
Chân đưa hụt bước thăng trầm
Nhàn ơi, anh vẫn gọi thầm tên em!

Đào Quốc Bảo


 

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved