thơ
Hải Yến


Nguyễn Thị Vành Khuyên


 

Gọi tên trùng dương
trong ngút ngàn thương nhớ
Từng cơn sóng
Sóng trắng xóa mãi
Biển ơi ! mặt nào phẳng lặng êm trôi
Đưa người về bến bờ hạnh phúc.
Cát ơi ! hãy hiền hòa ngoan ngoãn
Đừng lao xao tiễn đưa....
 
Ta yêu lắm nhịp điều hòa của biển
Sóng trầm lặng rồi sóng lại dâng
Bình minh lên và hoàng hôn lại xuống
Trong thoáng mơ hồ
Cho Hải Yến tung cánh giữa khơi
Lẫn vào mây , mây xanh của bầu trời .
Khi đêm đen thẫm tối
Có hải đăng mịt mờ xa trên cao
Vẫn thì thầm, thì thầm với sóng.
                     *
 
Có những phút vô thanh, ta đợi nhau trên cát
Rãi ưu tư làm phai những vết hằn
Ta ngồi hát bên khung trời hội cũ
Dấu chân nào còn lại với trăm năm ?
 
Là xương thịt  là cành khô lá mục
Là những nhọc nhằn ta trả nợ cho đời
Ta trả cho nhau những ân tình cổ lục
Mộng mơ nào nuôi lớn buổi bình minh.
 
Có phải Em lâu rồi luân lạc
Là nửa trái sim Anh mãi đi tìm
Hay chính Em là Anh trong huyền sử ?
Ta sẽ cùng về trên bến trần ai.
 
  * Nguyễn Thị Vành Khuyên *
                18 June 2011

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved