SẢNG KHOÁI THƠ VANG MỘT GÓC TRỜI.

CD THƠ gồm 12 thi phẩm:
Cội Tung – Nam Cát Tiên
(Hồ Thanh Ngạn) * Câu Thơ Rơi Vỡ Trên Đầu Lá (Trần Thiện Hiệp) * Có Những Vần Thơ (Bùi Bích Tâm) * Rót (Huỳnh Dạ Thảo) * Tự Bạch (Bích Nhãn Hồ) * Về Nơi Chốn Đã Rời Xa (Nguyễn Minh Nữu) * Mộ Khúc (Mặc Trí) * Mơ Xa (Định Ban) * Ngộ (Thoại Nguyên) * Đêm Say Quán Nhỏ Ven Đường (Đoàn Hoàng) * 3 Đoản Khúc Trích Trong Trường Ca Mở Cửa Tử Sinh (Trần Nghi Hoàng) * Phương Viên Ngâm Khúc (Đoàn Văn Khánh) *

đọc lời bình: Lệ Hiền *
biên tập chương trình: Đoàn Văn Khánh *
Chuyền tay trong thân hữu *
Sài Gòn 10.10.2004 *


1. Hồ Thanh Ngạn
Cội Tung - Nam Cát Tiên.

Tặng anh chị Nguyễn B.

Tiên phương nam
rừng ly Tiên đứng
Mây nội ngàn
nắng tụ mưa tan,
Thiên căn địa khí tuần hoàn
Trời hô đất hấp đạo tràng rừng xanh.

Ngang sông đò vạch đường hoành
Quanh quanh uốn lượn qua gành nước reo
Ngàn năm Tung vượt mây treo
Cúi nhìn sương đọng lá chiều gió rung

Người xưa mơ, ngủ bóng tùng
Dưới thông yên giấc, trầm hùng tiếng ngân
Nhã như nhĩ thức vang ngần
Tâm hòa gió lộng hoá thân cây ngàn.

Cội Tung linh, khí địa đàng
Toả ngời ánh đạo lạc ngàn nhã như.




2. Trần Thiện Hiệp
Câu Thơ Rơi Vỡ Trên Đầu Lá

Mong bước bạn về xa biển gió
Ta ngồi thắp sáng mấy mùa trăng
Câu thơ rơi vỡ thành sương đọng
Trên lá hạ hồng ai biết chăng (?)

Rượu nếp hoa vàng trong nước ngọc
Thiếu người đối ẩm chén tà huy
Tháng ngày bạc thếch từ hưng phế
Ta khép cổng đời chuyện thịnh suy

Đàn đã chùng dây tàn nhật nguyệt
Tấu sao hoài khúc vũ đình ca (!)
Mỉm cười giấu mặt cùng cây cỏ
Sỏi đá vô tình cũng xót xa

Ngược xuôi trời đất hề bạc tóc
Tiến thối thời gian hề trắng tay
Hệ lụy đường đời dù đã trải
Hóa ra mờ ảo một cơn say

Bạn hỡi! bước nhanh về với gió
Cùng ta ngồi đếm hết trời sao
Rượu hâm xin đón người tri kỷ
Tẩy sạch bụi trần ta có nhau




3. Bùi Bích Tâm
Có Những Vần Thơ

Có những vần thơ
Mình viết cho mình
Mình nương cánh bướm
Tỏ tình cùng hoa
Mình nương cánh gió la đà
Đưa hương đi khắp phương xa nẻo gần.

Có những vần thơ
Mình viết cho nàng
Dắt tay nhau
Dạo vườn trăng quanh nhà
Mình như ánh sáng vờn hoa
Lúng la lúng liếng
mình ta ta mình

Có những vần thơ
Mình viết cho đời
Bóp tim
Vắt óc
Mượn lời trẻ thơ
Mình như con kén nhả tơ
Càng thương yêu lắm
Càng ngu ngơ nhiều




4. Huỳnh Dạ Thảo
Rót

Rót buồn vào mực đêm nay
Cho ngòi bút thấm lệ ai ngày nào

Rót hồn vào giữa chiêm bao
Nghe hoa lá gọi xôn xao ngoài vườn

Thủy Tiên dìu dặt mùi hương
Nhớ thơm làn tóc lúc vương má hồng

Rót ly rượu uống chiều đông
Những mong một chút ấm nồng bờ môi

Máu tim rót xuống cuộc đời
Ngỡ ngàng mộng vỡ … tình người với ta

Tách cà phê chẳng đường pha
Rót vào đêm trắng nhạt nhòa trắng đêm

Rót câu lục bát gởi em
Mười năm biền biệt bóng chim bên trời




5. Bích Nhãn Hồ
Tự Bạch

Nửa đời đa đoan thế sự
Sông hồ mấy bận trường chinh
Tráng sĩ hề …da ngựa
Dọc ngang hề … chí bình sinh
Tóc xanh dường chen sợi trắng
Lòng còn lộng gió ngàn khơi
Trăng khuya nhạt nhoà sương lắng
Tàn phai mấy độ thu rồi
Ngoảnh lại cổ kim chớp mắt
Nghìn thu dâu bể giật mình
Gác kiếm rửa tay bờ vắng
An nhiên hề nẻo phiêu linh
Khúc gió ngàn phương dìu dặt
Bềnh bồng khắp chốn rong chơi
Vung tay gieo vần thơ lạc
Chuyển rung mấy độ luân hồi
Gối lên chòm sao Bắc Đẩu
Tựa lưng vào kỷ trung sinh
Dừng chân bên đồi thiên cổ
Nghe tiền thân gọi tên mình
Trộm nghe đôi lời vàng đá
Lạm bàn vài chuyện cổ nhân
Gởi áo tạc thù đâu sá
Càn khôn hề … cứ xoay vần




6. Nguyễn Minh Nữu
Về Nơi Chốn Đã Rời Xa

Sóng xô bạc tóc tự bao giờ
Về ngồi ôn lại chuyện xa xưa
Bạn hữu đếm không đầy những ngón
Tay khô điếu thuốc rụng ơ hờ

Những tưởng một xa là mất cả
Sông trôi dòng cũ bóng đò đưa
Ở giữa tim người là sóng đập
Dồn từng tiếc nhớ xuống trang thơ

Đã biết bao phen dừng gót lại
Quê người nâng chén uống khơi khơi
Đâu cứ phong sương thì mới lạnh
Đêm nay nghe buốt đến tê người

Thí dụ, chỉ là thí dụ thôi
Bất ngờ từ một chốn xa xôi
Người xa về trước thềm năm cũ
Sảng khoát thơ vang một góc trời.

Thí dụ chỉ là thí dụ thôi
Mà lòng rào rạt mấy trùng khơi.
Đâu cứ phong sương thì mới lạnh
Đêm nay nghe buốt đến tê người




7. Mặc Trí
Mộ Khúc

Người tiễn người không dòng sông tống biệt
Con đường nào đến tận tuyệt, xa xăm
Bỏ sau lưng bao dâu bể thăng trầm
Phong kín hết hoàng hôn vào mộ khúc

Quà tiễn người – bão giông và sấm sét
Ta mềm lòng trong gió loạn mưa say
Tia chớp lóe lên hằn vết lưu đày
Dù chưa hẹn vẫn có ngày trùng ngộ

Ta vẫn biết bóng đêm dài mê mải
Viết ngàn trang bi kịch kiếp phù sinh
Trái tim lửa sẽ rộn ràng trở lại
Đầu thai lên thắp sáng ánh bình minh …




8. Định Ban
Mơ Xa

Cơn gió thoảng dập dờn tà áo mới
Trăng đẫm hồn chắn lối bến bờ xa
Ta đứng lặng giữa giao hoà ngóng đợi
Đau nỗi buồn thầm lặng tháng ngày qua

Mở tâm thức nhìn xuyên vào bóng tối
Nỗi mê say vụt chạy đến vô biên
Sợ vấp ngã e sao trời chắn lối
Em nơi nào có thờ thẫn ngoài hiên

Giờ điểm canh có ai còn ngóng đợi
Nỗi buồn vui bay giữa cánh thời gian
Miền ảo giác nhận dùm ta tiếng gọi
Của yêu thương trăn trở mộng huy hoàng

Đắp mộng sự mơ màng trong gối lạnh
Giữa vô biên ai giấu kín ân tình
Ôm mộng ước cho ấm miền cô quạnh
Chuyến tàu qua – bừng vỡ ánh bình minh!




9. Thoại Nguyên
Ngộ

Gió trăng … trăng gió vơi đầy
Hoa trôi bèo giạt đêm ngày hư hao

Miệng duyên âm hưởng ngọt ngào
Tay thơm gấm lụa - guốc cao, hài cườm

Nào hay muôn thuở chữ “vương”
Buộc vào họa phúc trăm đường sinh ly

Dốc lòng mê mải chữ “tri”
Nghìn pho kinh sử diệu kỳ thanh tao

Ngoài kia thế sự lao xao
Riêng ta cạn chén rượu đào phù vân

Gẫm đời chung cuộc chữ “chân”
Vỗ tay trắng mộng thế nhân mỉm cười




10. Đoàn Hoàng
Đêm Say Quán Nhỏ Ven Đường

“nếu tất cả những khung cửa đều khép lại, thì ở một nơi nào đó vẫn còn một cánh cửa mở đón chờ em”

Ta. Cuồng sĩ nghêu ngao nơi quán nhỏ
Em. Cánh bèo trôi dạt biết về đâu
Đêm sâu thẳm sương khuya ngàn giọt lệ
Cạn chén này chén nữa đốt canh thâu

Em gái ơi! Hãy ngồi thêm chút nữa
Hai tinh cầu cô độc sưởi cho nhau
Trăng bớt lạnh, đêm bớt dài hiu quạnh
Kiếp phù sinh dịu bớt vết thương đau

Ta. Cuồng sĩ nghêu ngao nơi quán nhỏ
Em. Mặc cánh bèo, mặc kiếp sống lênh đênh
Em hãy định trong dòng đời vô định
Ta dù say vẫn tỉnh trong cuồng say

Thôi em nhé! Mai tôi lại trở về nơi tôi ở
Lại từng đêm thao thức với từng đêm
Tìm gì đây tôi tìm khung cửa mở
Tìm gì đây? Tôi tìm bóng hình em?




11. Trần Nghi Hoàng
(
trích Trường Ca Mở Cửa Tử Sinh)

17.
“chảy thê thiết
những vòm cây lụt nắng”
suối khỏa thân
đằm, đẫm cọng rừng trôi
mờ tiếng gọi [ iii ] không về
con sâu phong lan ngủ vùi giấc trễ

34.
đời thiêm thiếp lạnh
chiều mỏng như sương nỗi nhớ nhà
NHỚ NHÀ ??? Căn nhà nào để nhớ !?!?!?

ôi những người đi tìm mãi một Quê Hương
(quê hương của bên kia bờ định mệnh)
con sấu chiều hôm khóc mặt trời chìm
trong lòng đá im tiếng hát âm âm hải cẩu lạc bầy
dề lục bình bập bềnh dưới một cụm mây …

85.
mấy bụm mưa ngày lũ
tưới vào tim đòi lại bão giông
chiếc lá bồ đề bay mải miết ở hư không
rụng xuống dòng sông một buổi chiều rất úa




12. Đoàn Văn Khánh
Phương Viên Ngâm Khúc

chân khuya rảo bước qua thềm vắng
gọi sớm mai về rặng liễu xanh
mắt sương ngời sáng long lanh
hạt mầm nẩy lộc tinh anh dâng đời

tan biến nỗi ngậm ngùi xưa cũ
võ vàng thu ủ rũ giọt Ngâu
lao xao sóng vỗ mạn cầu
tiếng cười thơ dại nhiệm mầu Phương Viên

ơn đời sống an nhiên tĩnh tại
điệu cổ thi cảm khái ngâm nga
ơn chung thủy bóng hình ta
ngát thơm dìu dặt hương trà thoảng bay

ơn bằng hữu chen vai sát cánh
chữ tình chung lấp lánh sầu riêng
những quên những nhớ lụy phiền
chén say túy lúy ngả nghiêng đáy hồn

ơn mai hậu … vuông tròn duyên nghiệp
nẻo tử sinh thiêm thiếp sang bờ
em còn giữ lại trang thơ
nửa khuya chợp mắt hóa tờ kinh văn …

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved