Biệt Niệm Thu
thơ
Nguyễn  Đức Dziên




có một loài
H O A


Có một loài hoa, nó kỳ-kỳ cục-cục
Đó là loài : ’Hoa Bách Hợp’ Việt-Nam ta
Năm : một chín ba mươi, vừa chớm nở ra
Đã tỏa ngát hương đậm-đà Vùng Đông-Á

Hoa Bách-Hợp, Hoa biểu-trưng cho Hướng-Đạo
Niềm hãnh-kiêu, trên ve áo trái Thành-viên
Cảm động lắm thay, giờ tuyên-hứa nghiêm-linh
Hoa thắm đỏ, bên trái tim mình lưu ấn

Tiển Sói lên Đoàn, đã bao lần nguyện-khấn
Nỗi biệt xa phấn-chấn, nước mắt lưng tròng
Sói đã đi rồi, Trưởng vẫn đứng chờ mong
Ừ * nhớ thiệt, nhưng cũng thấy lòng trẩy hi

’ Lễ Lên Đường’ dẫn Anh vào chân trời mới
Gậy chạc ba, tiến tới đích hỡi Tráng-huynh
Giúp ích tha-nhân, rang-rỡ ánh bình-minh
Thế mới xứng, dòng Việt-tộc mình Họ Bách

Có một loài hoa, đầy hiên-ngang khí-phách
Vận nước điêu-linh, bao thử-thách dũng-hùng
Trái-trở cuc đời, hương thắm vẫn thủy-chung
Hoa vẫn trổ rộ, ôi vô cùng mãnh-liệt

Có những kỳ : Trại Đạo, Miền, Trường..nô-nức
Từ: Trãng-Bôm, Cao-Thái,Thủ-Đức, Suối-Tiên
Đến:Bãi-Trũ, Ngọc-Thảo, Bạch-Mã,Tùng-Nguyên
Ngày bất tận. . .nối lửa vui về những tối ( * )

Có một loài hoa, luôn soi đường dẫn lối
Vượt thác ghềnh sâu, hiểm lối của núi-sông
Hoa yêu-thương, Hoa của nòi-giống Lạc-Hồng
Hoa bất-khuất, Hoa của mỗi lòng con Việt

Qúa yêu-thương, Hoa đã bao lần tha-thiết
Mời-mọc Anh, Chị, Em cương quyết đứng lên
Dù cho mái tranh, nhưng vẫn vững móng-nền
Để lớp trẻ, lớn lên ’ Mãi Là Công-Dân Việt ‘


* Bãi-Trũ, Ngọc-Thảo, Tùng Nguyên, Trãng-Bôm...
là những danh xưng khu đất Trại lề-tưởng của HĐVN.

* Thân thương gởi về các em HĐS Việt-nam, đang
nối tiếp các Thế-hệ Trưởng Lão, Trưởng Huynh...
* Những đêm thao-thức,trăn-trở...nghĩ về một hướng đi
cho giới trẻ hải ngoại.

* thu seattle, 2000



 



Đoàn Binh Con Mẹ

* Kính Anh Linh Những Vị Tướng TUẨN-TiẾT Vị-Quốc Vong-Thân
* Mến-mộ về các Quân Binh Chủng thuc : QL / VNCH
* Kỷ-niệm : Ngày Quân-Lực : 19 tháng 6 năm 2000 tại Seattle WA.

- TRÍCH TUYỂN-TẬP : VIỆT-NAM TRƯỜNG-KỲ TRUYỀN-SỬ-CA

Khi hiểu được ...
Sơn-Hà là Ông Bà
Đất là Cha , Nước là Mẹ
Tổ Quốc là Chú-Bác, Cô-Dì
Quê-Hương là Anh, Em chí-cốt thiết-thân
Mà chúng con là
những Thôn-Làng thân thương dấu-ái
Lội về Nguồn ... nước ngược
Mới biết là cội-rễ của một Dân-tộc
Việt-Hùng kiên-linh
Ôi ! Gấm vóc uy-linh nghìn đời
Ôi ! Con Hồng, Cháu Lạc
hơn bốn nghìn năm văn-hiến
Nối tiếp từng Thế-hệ
luôn chinh-chiến điêu-linh ..!
Những đứa con Mẹ
Là những Đoàn Binh ...
Kiêu-hùng bất-khuất
Kế tiếp lên đường, đáp lời gọi núi-sông
Máu con Mẹ, thấm mát rung đồng
Làm vườn-tược, rẫy-nương ...
thêm mặn nồng bông lúa
Trái vẫn trĩu, và Hoa không hề úa !
Bước chân về, rạng-rỡ nở hoa
Lừng khúc Hùng ca
của Đoàn Kiêu binh con Mẹ
Khắp Năm châu, và luôn kẻ hận-thù thảy đều
ngưỡng-vọng, tôn-vinh thán phục
một Binh-Đoàn Việt, đầy hiên ngang khí-phách
Đã một thời Lập Quốc
từ gian-truân, của Cha-Ông hiển-hách
Đến giữ Nước trường-tồn, của đàn con, đàn cháu
tiếp nối luân phiên
Con của Mẹ đó !
Lớn, nhỏ Nữ, Nam đều trung-kiên oanh-liệt
Mẹ thương con, Mẹ khóc ...
Bởi phải thời tao-loạn nhiễu-nhương !
Cơm áo Mẹ Cha, Ca-dao xóm-giềng
ru con lớn khôn, không hề than-oán !
Ngày nuôi ngày , tháng lại nuôi năm ...
Rn nhịp Quân-hành, từng lớp trai ra đi
Ngưng cày, ngưng học
đáng Bậc Tu-mi Nam-tử
Quốc biến, nhà tan !
đoàn con phải lên đường gìn-giữ
Điêu-linh chất chồng
sá chi đời người trong cõi nhân-sinh
Ôi ! Tổ-Quốc tôi ơi ..!
Chẳng thấy ánh bình-minh
Mà luôn ảm-đạm từng chiều tà bủa dựng
Ôi ! một Dân-tộc kiên-hùng
Luôn đứng vững, hơn bốn ngàn năm
chẳng hề khom lưng nô-lệ
Từng lớp Trai Hùng, vang lời thề " Bảo Quốc "
Da ngựa bọc thây, cây rung vườn phân bón
Bao đau-đớn, nhọc-nhằn
Nỗi thê-lương hờn-căm Quốc biến !
Con Mẹ đã ngủ yên
và chẵng còn chứng kiến cảnh tương-tàn
Đó ... thật vẻ-vang
cho Đoàn kiêu-binh con Mẹ
Nét tinh-anh nào vời-vợi vẫn còn
Trong đôi mắt
bừng chói hơn vầng thái-dương
Để từ đấy
Trong đau thương ... của tận cùng
Mẹ đã cảm-nhận
lũ con mình vì trường-tồn Dân-tộc
Đã ra đi trong thinh-lặng ... và
Mẹ ... cũng lặng thinh !
Rồi từ mỗi hoàng-hôn, hay bình-minh
Đã xa thẳm tiếng vượn trầm
thay lời kinh thiêng tiễn !
một " Thông-điệp Hòa-bình "
Cho vùng miên-viễn
Để khởi nguồn cho ngàn non bừng sáng
màu nguyên xuân ...
Ôi !
Quê . . . Hương . . . ta . . . ơi . . !
Việt . . . Nam . . . ta . . . ơi . . !
ĐOàN BINH CON MẸ
đã
‘ Hy - sinh một thời
Vinh - danh ngàn đời...’

 

 



Hùng Vương Quốc Tổ

Ta là con cháu Vua Hùng
Non-sông một giãi, vẫy-vùng uy-linh
Địa-cầu, ngưỡng-vọng cách nhìn
Lẫy-lừng linh-sử. đẹp xinh giống-giòng

Kế truyền sự nghiệp, Tổ-tông
Cháu con Lạc-Việt, một lòng chung xây
Bốn ngàn năm đó, còn đây
Vẻ-vang Nam-Bắc, Đông-Tây khang-cường

Là nhờ ân-đức, Hùng-Vương
Lập nên Quốc Việt, dẫn đường cháu con
Ao-hồ, sông-biển, núi-non
Hồn thiệng Vương-Tổ, vẫn còn lưu danh

Lập Quốc sự nghiệp sử xanh
Bảo Quốc con-cháu, cha-anh nối truyền
Hỡi Dân-tộc Việt, mọi miền
Có nghe Hồn Nước, linh-thiệng gọi dồn !?

* Tưởng-niệm Ngày Giỗ : ĐỨC QUỐC - TỔ  HÙNG - VƯƠNG
* Thân -ái Tặng Các Bạn Trẻ Việt-Nam, Đang Nối Tiếp Thế-Hệ Cha-Ông



 

 

 

Giọt Lệ Đầu Thu

‘ Khóc cho New York & WA - DC * 09-11-2001 ’

Anh lốc theo chiều gió
Anh cuộn tròn lá Thu
Rực vàng như New York
Lửa Satan căm thù
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Nước mắt nào cho Em
Diễm - kiều Thu vửa chớm
Thấm đường đầy lá yêu
Trời DC não buồn
Buồn . . . buồn . . . buồn . . !

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved