Arnham... Sài gòn

 Võ Ðức Tiến

Bước tiễn nhau đi trong phố chiều
Gió về có lạnh dáng hắt hiu.
Lẫn trên mầu áo người đưa đón
Nắng rải xa xôi đã úa nhiều.

Tay víu lấy tay gầy dáng yêu
Trông lên mắt biếc gởi muôn điều
Con tàu hoen ố màu sương gió
Về đỗ đầu ga, khóc cuối ga

Tóc ngả nghiêng bay vướng đường ta
Níu cả vai nhau cho nhạt nhòa
Nhạt như son thấm lần hôn tiễn
Khói thuốc vờn quanh vạt áo hoa

Dõi mắt đường đi mầu từ ly
Ước đọng bên vai tiếng thầm thì
Người đi có nhớ người trở lại
Ấp mảnh chăn đơn, mộng ước gì ?
 

 

Ngày xưa

Em đưa má phấn cho anh thơm
anh gởi lại em một phần hồn
mai kia nếu nhỡ mình không gặp
còn lại phần kia cũng đỡ buồn.

Ngồi lại gần đây anh ôm vai
anh gởi lại em nốt ngày mai
ngày kia ngày mốt không còn thấy
vẫn ấm nhiều hôm một chút này

Ừ một lần thôi hôn tóc em
để rồi vạn dặm vẫn còn quen
chút mùi con gái trong tim phổi
húng hắng cơn hen bỗng dưng thèm

Ngần ngại làm gì lúc bên nhau
tiếc mà chi cả những mai sau
nếu như hôm ấy em dạ nhỉ
đâu hẩn tơ duyên đã dãi dầu

Từ khi thơm má phấn thơm thơm
thế có biết chăng ấm cả hồn
bấy lâu sôi nổi đời sương gió
cũng chẳng phôi phai lúc điếng hồn
 

 

 Mộng Đào Nguyên

Hương trời giữa cụm hoàng hoa
giọt tương tư đổ nên hoa áo người
không gian tà tịch xa xôi
cho ân ái cũ khuất lời đong đưa.
dưới chân tượng đá ngù ngờ
chim non vỗ cánh đng bờ nước tan
đôi thân thoáng chút ngỡ ngàng
đưa tay bỗng động muôn vàn vết đau.
trong ta chảy đoạn sông sầu
về tâm tư đọng thành bầu rượu cay
hương đi qua cửa lưu đày
làm mây xa thẳm phủ ngày lên rêu
giữa khuya bỗng thấy nắng chiều
lẳng lơ hoang dại ôm liều ánh trăng
lênh đênh lạc đến cung Hằng
Cô tiên bỏ áo mắng thằng ngu ngơ.


Võ Ðức Tiến

 

 

Một lần, thôi đã một lần.

Đọng bên rừng nỗi nhớ
Trôi theo suối ước mong
Còn trong ta nỗi lòng
Héo hắt tự ngày Đông.

Một đôi lời hò hẹn
Mấy muôn nỗi hững hờ
Cho một phút thờ ơ
Tiếng thở ra ơ hờ.

Vi vu lời cây cỏ
Ươm thân lá xanh màu
Nắng vàng xuyên sân nhỏ
Hiu hắt đám mưa ngâu.

Biết chăng từ dạo ấy
Quên đi một lối về
Chợt chiều qua cõi lạ
Một đời dài lê thê .


Võ Ðức Tiến


 

 Ngày thu

Nhớ quên cho bạc tóc đời
Thở quanh thở quẩn bóng người ngìn mây
Lá vàng thức ngủ bên cây
Chim hoang nhẹ vỗ cánh bay vào rừng
Mấy thân lá rụng cuối xuân
Rơi trên nẻo nhớ cuối vùng tịch liêu
Chao ôi dáng vẫn yêu kiều
Nhìn thu sang lại nhớ chiều thu sang
Thu sang vàng cả lá vàng
Thu không sang nữa lá vàng gọi thu.

Võ Ðức Tiến


 

Ðường chiều
 

Rặng trâm bầu chạy theo kinh nước mặn
Hàng dừa cao bóng lút cuối chân mây
Con nước lên, con nước xuống theo ngày
Bùn đất thở hơi phèn nghe man rợ

 Cây cầu khỉ run theo giòng nước lợ
Mấy hàng cây quanh bờ mẫu thênh thang
Chỉ khác xưa ta lính chiến qua làng
Giờ bại trận rừng chiều đi thấm lạnh 

Trên vành nón, rũ chút tình lận đận
Khúc sông quen chỉ rót chút nắng thừa
Sưởi tim người đã lạnh.  Ôi thờ ơ!
Ðiếu thuốc rê tàn rớt chết bên hè 

Rừng tràm cũ mà đời ta cũng cũ
Mấy mươi năm thì biểu mới sao đành
Mái lá chằm lạc mục gió luồn quanh
Con nước lên, con nước xuống hổng đành

 

 Võ Ðức Tiến

 

 

Lại Một Ngày Qua

Sáng thứ bẩy
Ðôi bạn gìa lom khom đi chợ Thổ
Chọn nhúm rau đơm bát phở chiều
Ngày lật đật, long đong gió lộng
Phố chợ đông người ngái ngủ tới lui
Cô hàng chờ cười buồn như rau úa
Người ngược, người xuôi. 

Sáng thứ bẩy
Ðôi bạn gìa lom khom đi chợ Thổ
Chiều về ngang phố nhuốm mầu mây
ngày phẳng lặng như cánh đồng ngang mắt
khói thuốc bay gió tạt đám lá say
ngày tháng gọi
người đi, nguời đến 

Sáng thứ bẩy
Ðôi bạn gìa lom khom đi chợ Thổ
để căn phòng bề bộn với đám lan
căn nhà thở khói thơm mùi phở bắc
chuông nhà ai báo khách
người ở người về 

Sáng thứ bẩy
Ðôi bạn gìa lom khom đi chợ Thổ
chọn bức tranh Tố nữ mắt mầu xanh
Tố nữ cười nhưng ở mãi trong tranh
Nên
Sáng thứ bẩy
Ðôi bạn gìa lom khom đi chợ thổ.


Võ Ðức Tiến

 

Nhớ Người Xứ Núi
 

Bản xa cằn cỗi tuổi trời
Gió về như có mấy lời ngày xưa
Buồn theo con nắng buổi trưa
Phố cao thêm vắng bụi đưa thêm mù
Núi cao cuồn cuộn nước mùa
Ðục giòng sông đỏ thấm bờ ngày đưa
Rượu cần chếnh choáng men thừa
Tiếng chiêng buôn vắng hồn xưa ngậm ngùi
Sang sông đã nửa phần đời
Ngày đi tan tác gọi lời nhớ nhau.
Nhớ làn bụi đỏ ươm mầu
Bóng trăng triền núi đỏ ngầu mắt nai.
Tiếc thương hơi vắn hơi dài
Lẫn hơi rượu lạ mà phai cả chiều

  Võ Ðức Tiến

 

Ừm ! Thôi em về

 

Ánh sao rơi vỡ trên vai
âm vang đọng giữa gót hài dặm khuya
tay lơi người ờ người về
nấp sau hương mái tóc thề gọi nhau
sương bay bay đêm nhạt mầu
cuối con phố vắng khuất mau tiếng cười
dạ hương ấp ủ trên môi
thoảng trong tiếng thở.
Ừ.. m.! Thôi em về.
 

 Võ Ðức Tiến

 

 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved