Lạc Vùng Ăn Năn

 
 Ngô Mạnh Thu
 

Chiều về trên mái tóc
Từng bước chân không cùng
Lòng mình như muốn khóc
Rưng rưng đôi vai tròn
Thả hồn trong nhức nhối
Lịm kín tâm tư trần
Cuộc tình thêm đau nhói
Lãng quên câu chuyện thầm
Chiều tàn bơ vơ đứng
Từng thác chôn se buồn
Hàng dừa nghiêng soi bóng
Nhưng xa ..xa phố phường
Hồn chìm theo hơi đất
Về chốn hoang vu buồn
Hàng cây tay đang mắt
Lạc giữa vùng ăn năn

Ôi tiếng chuông nào khỏa lấp hư vô
Mái hiên nào che nắng che mưa
Cánh tay nào hong gió đời mình ... đợi chờ
Ôi nước mắt nào mặn thắm môi em
Khúc sáo buồn nặng chĩu miên mang
Trong đìu hiu đôi hàng cây bơ vơ đứng

Khúc nhạc nào đã vơi
Giọng hát chôn theo lời
thì đành cho tim khóc
ăn năn che tay người
mình vào cơn bối rối
lạc bước nhân gian rồi
một lần qua bão tố
Lạc giữa vùng ăn năn
(Khoả lấp vùng đơn côi)