NO AI

Nguyễn Đức Quang

 

 

No ai đứng trước ti. No ai bn cạnh ti

No ai chỉ ti biết tn con đường về ngy mai

Đường cao theo bng bay. Đường gần xương mu đầy

Những đường ny quen biết ti từng đắng cay

 

No ai đang gấm hoa. No ai đang ước mơ

No ai hồn thao thức thấy qu nh ngy mỗi xa

Ngn phương vẫn cứ đi đường ơi khng bến bờ

ngựa hồ ngy mỏi v cũng quay về chốn qu nh

 

Người mun nơi trn thế giới, ai c cng ước mơ ny

Ni cng ti cất tiếng cng ti, tha thiết đắm say

từng bờ nương từng con phố hy yn lng hy mong chờ

tnh người nở hoa tm ra lối ng, khng hẹn h cũng bước về

 

Rồi cng ti ngy mai đi hi, những chn thnh, những tin mừng

từng đonxe lượn qua cuối bi, những con đường vui m sng

Chuyện ngy qua ngy xa xưa ấy, đ phai nhạt trước tấm lng

lc ấy chn đi, đi từ mun pha, v đi rất nhẹ

 

Thời gian cuộn chỉ xanh, no ai sẽ ko nhanh

đường lui về giy pht khng vướng lng với tử sinh

Trả ti lc đắm say một thư sinh tc di

lm thơ v yu nước khng ai sợ hi, nghi ngại

 

No ai chỉ gim ti, tnh no mi thắm tươi

chiều mưa cng bằng hữu cứ reo cười chờ nắng soi

đường xa bước ngắn di, đường bng khung cuối trời

no ai chỉ gim ti một đường tới.