Anh Thích Em Lặng Thinh

thơ Pablo Neruda- Chile-Nobel 1971

Nguyễn Đức Quang ph nhc. (Westminster, tháng 10/10 )

 

 

Anh thích em lặng thinh, tựa như ta xa cách tht,
Em nghe tin anh txa, anh không sao tới được
Gi
ng như   mắt em,  mầu huyền nhung xa qúa
Ging như một nhôn, vừa phong kín môi em.

Anh thích em lặng thinh, tựa như ta xa cách thật
Đâu đây dáng em tràn lan, anh không sao bắt kịp
C
đi t́m măi thôi, càng lạc cung xa vắng
Cho đến khi rơi vào, rơi vào thinh lặng, của em

Lần rơi đó anh nói chuyện với một sắc mầu đen xậm màn đêm
Lần rơi đó anh ngất ngây, bu
ốt đau cơn buồn phiền
Nh́n lên cao, thấy em sao lặng l
Một sao khuya cách xa thật xa trần thế
Em màn đêm, em cánh bướm,
Em chi
ều hôm, Em nắng sm,
Em nỗi bu
ồn gậm nhấm đêm qua
Đưa v
cơi sầu qunh qubao la .

Anh thích em lặng thinh, tựa như em đang vắng mặt
Nhưng anh biết sau đại dương vùng không gian tím nhạt
Ch
ợt nh́n lên ánh sao, ncười em xanh ngát
Trong bóng đêm tịch liêu, tim em nhịp vang từng l
ời yêu .